Polly po-cket
Khuynh Tẫn Thiên Hạ Loạn Thế Phồn Hoa

Khuynh Tẫn Thiên Hạ Loạn Thế Phồn Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216053

Bình chọn: 7.5.00/10/1605 lượt.

ng đến lúc rồi!

Chung quanh, bắt đầu loáng thoáng nghe tiếng thở dốc như cố hớp từng ngụm không khí của các vị triều thần, càng lúc càng lan ra, hiển nhiên là mọi người đều bị Phương tiểu hầu gia dọa đến chết khiếp!

Gia Duệ đế vừa kinh hoảng, vừa phẫn nộ, nhiều cảm xúc trái ngược nhất thời dâng lên cùng lúc khiến lão choáng váng, lảo đảo! Cố gắng hít mấy hơi sâu trấn áp sợ hãi, lấy lại bình tĩnh, lão lạnh lùng nói: “Vừa rồi ngươi nói gì Trẫm nghe chưa rõ, ngươi lặp lại lần nữa đi!”

Phương Quân Càn cười nhạt: Lặp lại lần nữa thì sao?!

Tay áo phấp phới bay, tà áo đỏ tươi rực rỡ phiêu bồng, tuyệt ngạo, tuyệt diễm, tuyệt lệ.

Nhân thế đảo khuynh, thiên hạ quay cuồng.

Phương Quân Càn thẳng người quỳ giữa Kim Loan điện.

Đường hoàng mở miệng, lặp lại rõ ràng, rành mạch:

“Bổn hầu ái mộ công tử Vô Song!”

Thanh âm tuổi trẻ sang sảng ngân vang, kim thạch ngọc hưởng, vang dội khắp Kim Loan điện.

Trong trẻo, rõ ràng, kiên định, bất chấp!

Hắn nhấn mạnh từng từ, từng chữ, mỗi âm phát ra, điện tiền nín thở câm lặng. Tiếng cuối cùng thoát khỏi môi, cả cung vàng điện ngọc chìm trong sự tĩnh mịch nghẹt thở, ai nấy bất giác run bắn người.

Hắn đã nói ra.

Hắn đã thực sự nói ra rồi!!

Bá quan hết thảy đều chú mục vào người đang đoan nhiên tĩnh tọa nơi trên cùng hàng quan lại – Hữu thừa tướng Tiếu Khuynh Vũ.

Tiếu Khuynh Vũ ngồi ngược hướng mặt trời, ánh dương quang rực rỡ chiếu rọi càng làm bộ triều phục hoa lệ bừng sáng, y trước sau vẫn điềm nhiên tĩnh tọa, không hề động thân, hệt một bức tượng bạch ngọc băng hàn, lạnh lẽo, vĩnh viễn bất động.

Tựa dáng cô sơn, uy nghiêm, cao ngạo.

Bên trong dáng vẻ lãnh đạm đến vô tình ấy, lại đang êm ả một dòng nhu tình lưu luyến, nhè nhẹ chảy xuôi.

Mãi mãi lưu truyền hậu thế.

Y không lên tiếng.

Không một lời phản bác!

Rõ ràng là… Không một lời phản bác!

Nhân sinh hữu hạn, sống đến giờ khắc này, không uổng một kiếp người!



---oOo---

(1): Nhai Tí, giống như Ly vẫn và Tỳ hưu, là thần thú đứng thứ bảy thuộc họ Rồng, mình rồng đầu sói, tính cách cương liệt, dũng mãnh thiện chiến, tính nóng nảy hiếu chiến, miệng ngậm bảo kiếm, mắt trợn trừng dữ tợn, thường được điêu khắc trên đao, kiếm, miệng nuốt chuôi kiếm để tự làm tăng tiến sức mạnh, uy lực bản thân. Nhai Tí là linh vật hóa thân tượng trưng cho khí phách cương liệt, có thù tất báo, cũng là hung thần ác sát của hết mọi thứ xấu xa tà ác trên đời. Chính vì vậy nên mới gán cho hình tượng của Phương tiểu hầu gia, cũng giống như Ly vẫn (bảo an) là dành cho công tử, còn Tỳ hưu (giữ của, dữ tợn) là dành cho Lâm tả thừa tướng.

(2): con người có ba điều bất hiếu: một là không can ngăn mà hùa theo cha mẹ làm điều càn quấy, đẩy cha mẹ vào chỗ bất nghĩa, hai là nhà nghèo mà không chịu tiến thân làm quan, lấy bổng lộc phụng dưỡng song thân, ba là không cưới vợ sinh con, tuyệt tôn tuyệt tử. Trong đó điều thứ ba là cái đứng đầu.

(3): nhược quán là khoảng 20 tuổi.

Sắc mặt Gia Duệ đế âm trầm như nước đọng ao tù, thực rất khó coi, lão cố gắng kềm chế núi lửa thịnh nộ đang sôi sục trong lòng, chực chờ bùng nổ: “Tiếu thừa tướng, ngươi nói sao đây?” Phương Quân Càn ơi Phương Quân Càn, ngươi đúng là chán sống rồi, ngươi trăm nghìn lần không nên, vạn triệu lần không nên như vậy mới phải. Ngang nhiên dám đem chủ ý bất nhã bất kính đó giáng lên đầu Vô Song ư?!

Ahaha, xem ra ngay bây giờ, chẳng cần trẫm phí công động thủ, ngươi cũng sẽ phải chết…

Mà lại chết một cách rất khó coi không thể tưởng tượng…

Tất cả mọi người ở đó đều tái mặt nín thở, chờ đợi cơn thịnh nộ của Vô Song công tử giáng xuống!

Nhưng mà, đáp lại sự háo hức của Gia Duệ đế, đáp lại sự bất an của bá quan…

Chỉ là…

Lặng phắc như tờ, không một tiếng động.

Chỉ còn tiếng cát rơi rào rào đều đều nơi chiếc đồng hồ dựng trong góc cung điện.

Tiếu Khuynh Vũ, không hề lên tiếng.

Y trước sau… không hề lên tiếng!

Quần thần quay sang nhìn nhau, biến sắc.

Ai cũng biết…

Sự trầm mặc của Vô Song công tử…

Đồng nghĩa với…

Ngầm đồng ý!

Điên rồi!

Loạn rồi!

Điên loạn thật rồi sao?!!

Phương Quân Càn ương ngạnh gàn bướng, cơn điên cuồng của hắn còn có thể hiểu. Hà cớ gì người luôn luôn bình tĩnh điềm đạm, thông tuệ minh mẫn danh chấn thiên hạ như Tiếu Khuynh Vũ cũng cùng điên cuồng với hắn?!

Vậy nghĩa là sao?

Thế gian này – Điên đảo hết rồi ư?

Gia Duệ đế run rẩy bấu chặt đầu rồng trên tay vịn long ngai, nghiến răng giận dữ, rít lên, gằn mạnh ba chữ: “Tiếu, Khuynh, Vũ!”

Vô Song công tử hơi khép mi mắt, làm như hoàn toàn không nghe, không thấy lão.

Đôi mi dài rậm cong vút khẽ run lên.

Một lần đi!

Một kiếp nhân sinh, tiêu dao thống khoái, nào hãy cùng nhau điên cuồng một lần đi!

Phương Quân Càn cười lớn, giọng cười hắn trong trẻo như chuông khánh ngân nga, sảng khoái xem thường sinh tử. Hắn vụt đứng lên, đường hoàng đĩnh đạc giữa Kim Loan điện, trước mặt văn võ bá quan, trước mặt thế gian thiên hạ.

Đường đường chính chính, quang minh lỗi lạc.

Một lần nữa…

Dõng dạc tuyên bố:

“Bổn hầu ái mộ công tử Vô Song!”

Li