(1)
Lao thúc trừng mắt giận dữ, cảnh giác nhìn Phương Giản Huệ, sợ gã làm chuyện bất lợi đối với công tử.
Tiếu Khuynh Vũ không chút biến sắc, vẫn điềm đạm thản nhiên, ôn nhuận như ngọc: “Phiền Điện hạ phải quan tâm, Vô Song hết thảy vẫn khang an!”
Lại nữa! Thật đáng hận, đáng chết! Lại là cái thái độ không oán không giận, chẳng vui chẳng buồn đó! Phương Giản Huệ ghét nhất loại người như Tiếu Khuynh Vũ, dường như lúc nào cũng điềm tĩnh kiên định, kẻ khác không cách nào đả kích hay lay chuyển nổi, đứng trước sự thể ra sao cũng luôn giữ thái độ đạm định tự nhiên, xem như chẳng có gì.
Chính biểu cảm này của Tiếu Khuynh Vũ thời thời khắc khắc nhắc nhở, chế nhạo, trêu ngươi sự ngu dốt vô dụng của gã, cũng là khẳng định với gã, trên dưới Đại Khánh phồn thịnh hay suy vong nhất nhất phải dựa vào kẻ tàn phế hư nhược trước mắt, hoàn toàn không phải là gã, đương triều Thái tử điện hạ cao cao tại thượng.
Vừa thấy thái độ của y, Phương Giản Huệ chỉ hận nhất nó không phải một thực thể hữu hình để giật xuống, để vần vò, để xé nát, để chà đạp đến thảm thương!
Gã tươi cười cúi sát xuống bên Tiếu Khuynh Vũ, ngữ điệu trầm thấp đê tiện, ngữ khí u ám ái muội: “Bây giờ mới đột nhiên phát hiện Vô Song công tử quả thật không hổ danh thiên hạ tuyệt thế Vô Song… Này thì mi tựa viễn sơn, này thì mắt như bích thủy, này thì chu sa diễm kiều, thật không uổng công Phương tiểu hầu gia tại triều đường bất chấp luân thường, bất kể danh dự, công khai biểu đạt tình cảm si ái đối với Tiếu thừa tướng…”
Lao thúc nghe được, phẫn nộ cực điểm, trừng trừng dữ tợn muốn nứt đôi tròng mắt, hai bàn tay to bè co chặt thành nắm đấm, từng khớp xương bấu lại nghe răng rắc lạnh người!
Là vũ nhục! Hắn ngang nhiên dám vũ nhục công tử!!
Trong mắt Tiếu Khuynh Vũ, sát khí vụt lóe lên…
Rồi lập tức biến mất.
Ánh mắt của y…
Luôn luôn sắc sảo lợi hại, giấu bên trong sự trữ định ôn hòa.
Cô tịch tựa tuyết sơn hàn ngọc, thâm tình nhược thu thủy ba lân. (2)
Nhưng mà, một khi trong lòng y đang nổi lên sát ý, thì ánh mắt nhu hòa kia lại tựa như bảo kiếm vừa tôi trong lửa đỏ. Bén ngót, sắc lạnh bức người!
Có lẽ là may mắn cho Phương Giản Huệ, vì chỉ một sát na cực nhanh, gã không kịp nhìn thấy ánh mắt chết chóc của Tiếu Khuynh Vũ.
Thanh âm thoang thoảng dịu dàng mà lạnh lẽo của loài rắn độc uyển chuyển rót vào tai công tử Vô Song: “Tự nhiên lại nghĩ… Chắc là Phương Quân Càn Phương tiểu hầu gia đã kịp thưởng thức tư vị của Tiếu thừa tướng rồi thì phải?”
---oOo---
(1): Người đến không có ý tốt, nếu có ý tốt đã không đến: cố tình tiếp cận với mục đích xấu.
(2): Cô tịch như sông băng núi tuyết, thâm tình tựa dòng thu thủy nhẹ nhàng len qua kẽ đá nơi suối sâu.
Lời vừa dứt, cửa lớn Ngự thư phòng bỗng bị bật mạnh ra, ‘bang’ một tiếng lớn!
Trọng bệnh cùng phẫn nộ cực điểm khiến thần sắc Gia Duệ đế càng trở nên u ám thảm hại, khuôn mặt lúc nhợt nhạt tái xanh, lúc đanh lại đen tối hòa với sự âm trầm hiểm độc cố hữu càng khiến ai nhìn thấy cũng đều sợ hãi điếng người.
“Phụ… Phụ hoàng…” – Phương Giản Huệ hoảng hốt lắp bắp, lúng búng không ra tiếng.
“Trẫm chưa bao giờ thất vọng về ngươi như vậy… Khụ khụ khụ…!!” – Gia Duệ đế giận dữ phất mạnh tay, không để Thái tử có cơ hội phân trần biện giải, “Ngươi cút ra ngoài cho ta!”
“Phụ hoàng?!...” – Phương Giản Huệ tái mặt kinh hoàng, từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ Phụ hoàng nói với gã một lời nặng nhẹ, huống hồ là chữ ‘Cút’!
Vậy mà bây giờ, ngay lúc này đây, chỉ vì một kẻ tàn phế mà… Phương Giản Huệ sôi trào lửa giận, hận nhất không thể đem người trước mặt băm vằm thành muôn nghìn mảnh vụn, dù gã có cố gắng kìm nén thì cơn phẫn uất vẫn hệt như vạc dầu sôi sục chực bùng nổ ra ngoài!
Nộ khí công tâm cùng kinh ngạc đến ngỡ ngàng, Thái tử đứng chôn chân tại chỗ, hóa đá.
Gia Duệ đế cao giọng quát một lần nữa: “Cút ra ngoài!”
Phương Giản Huệ nghiến răng căm hận, hậm hực giũ mạnh tay áo, nện gót ra cửa sau khi ném một cái nhìn hằn học ti tiện về phía cỗ luân y! Tiếu Khuynh Vũ, bổn cung sẽ nhớ kỹ hận này!
Vô Song công tử thủy chung vẫn đoan nhiên tĩnh tại trong luân y, dung nhan bất động, thần tình bất biến, tay tựa hờ hững mà nghiêm trang, ống tay áo rộng thả nhẹ dịu dàng phơ phất, y phục đoan chính, tư thái điềm nhiên không hề vướng bận hồng trần tục lụy, dường như cơn phong ba bão táp vừa rồi hoàn toàn không chút ảnh hưởng nào đến y. Thật vậy, dù cho phong vân lưu chuyển, nhân thế nổi trôi, ở trong ánh mắt trong suốt trữ định của y cũng chẳng khác gì mây mây khói khói, tan vào thinh lặng, biến vào hư không…
Gia Duệ đế chuyển hướng sang nhìn Tiếu Khuynh Vũ, ngữ khí dịu lại cùng có chút áy náy khó xử: “Những lời hàm hồ của Giản Huệ, ngươi… Đừng để trong lòng…!”
Khuôn mặt Tiếu Khuynh Vũ không chút gợn sóng, không oán không gận, không vui cũng không buồn, chỉ có thanh âm nhàn nhạt thoát ra từ khóe môi hơi nhếch lên mai mỉa: “Bệ hạ đã quá lo. Nếu ngay những việc vụn vặt đó còn không kềm chế được… thì làm sao có một Vô Song ngày hôm nay?”
Gia Duệ đế hơi nhăn lại khuôn mặt già nua bệnh nhược, làm