Khuynh Tẫn Thiên Hạ Loạn Thế Phồn Hoa

Khuynh Tẫn Thiên Hạ Loạn Thế Phồn Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217003

Bình chọn: 7.5.00/10/1700 lượt.

Vũ, huynh nói… sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh ta mà… Đúng không?”

Tiếu Khuynh Vũ im lặng, không hề hồi đáp.

Chỉ có đôi đồng tử vừa bi thương đau xót, vừa tĩnh lặng nhu hòa vẫn chú mục thật sâu vào hắn.

Trong phòng tự nhiên thoang thoảng hương thơm dịu dàng thanh đạm, hít sâu một hơi liền thấy trí định tâm an, ưu tư trong thoáng chốc theo làn u hương tan vào không gian êm dịu, thật nhanh, Phương Quân Càn lại chìm vào giấc ngủ bình yên không mộng mị.

Lao thúc lặng lẽ vén màn bước vào, đến trước Tiếu Khuynh Vũ: “Hồi bẩm công tử, những hạ nhân Định Quốc Vương phủ bị sung quân sung kỹ (2) đều được giải cứu an toàn và đã thu xếp ổn thỏa cho họ. Riêng phần Thuần Dương công chúa không có gì đáng ngại, chỉ bị hoảng sợ một chút, hiện đang bị giam lỏng tại dịch quán.”

Tiếu Khuynh Vũ gật đầu.

Vậy là, Phương Gia Duệ đến cuối cùng vẫn chưa quên rằng Thuần Dương công chúa vì chuyện hai nước hòa thân mà đến, nếu tùy tiện giết nàng, dù về tình hay về lý cũng khó lòng ăn nói với Liêu Minh được.

Lão, vẫn rất tỉnh táo!

“Vẫn còn…” – Lao thúc cúi thấp đầu xuống, “Di thể… của Vương gia cùng Lan Vương phi… đều đã được an táng chu đáo rồi!”

“Ừm…” – Vô Song công tử khẽ bật lên một tiếng. Thật chậm rãi, y lấy từ trong tay áo ra một chiếc hồng bao đỏ thắm, run run ve vuốt, nâng niu…

Hồng bao đó là, ngày Tết năm nào ở Bát Phương Thành, Lan Di đã lì xì cho y.

Đã mấy năm, Tiếu Khuynh Vũ vẫn luôn giữ gìn thật cẩn thận kỹ lưỡng, giấu vào tay áo không lúc nào rời. Y mãi mãi quý trọng nâng niu, xem đó như báu vật, như thể trân trọng món quà mà người mẹ tặng cho đứa con của mình.

Nắm chặt hồng bao trong tay, Tiếu Khuynh Vũ nhếch môi cười nhạt: “Mạc Vũ Yến, Mộ Dung Chiến, Du Bân, Nghị Phi Táp, Định Quốc Vương gia, Lan Di… Kế tiếp có phải sẽ đến phiên Tiếu Khuynh Vũ ta hay không?”

Lao thúc toàn thân chấn động, đôi mắt trừng lớn ngỡ ngàng như không thể tin nổi nhìn chăm chăm người trước mặt – Vô Song công tử lãnh tĩnh vô tình, Vô Song công tử thản nhiên điềm đạm – lúc này khó khăn khép mi mắt, dáng hình tịch liêu đơn bạc, lộ ra sự bất lực, yếu ớt hư nhược nghìn năm khó gặp.

Nhưng biểu cảm đó chỉ lướt qua trong tích tắc, y lập tức mở choàng mắt tỉnh táo, nhãn thần lại toát lên sự tinh anh cơ trí, đạm mạc lạnh lùng cố hữu…

Khiến trong thoáng chốc, Lao thúc ngỡ mình vừa nằm mơ.

Y vẫn là Vô Song công tử lãnh tĩnh cao ngạo như minh nguyệt, điềm tĩnh bình thản tựa lưu thủy êm ái xuôi dòng, thanh cao quý phái như phong lan, thuần khiết tựa bạch ngọc không chút tỳ vết.

Y là công tử Vô Song!

“Công tử… Công tử… Không xong rồi!” – Trương Tẫn Nhai lao như bay vào phòng, dáng điệu hớt hơ hớt hải thở không ra hơi, “Bên ngoài… bên ngoài tiểu lâu có đông người lắm… Họ nói… nói muốn tróc nã Phương tiểu hầu gia…! Công… công tử… Làm sao bây giờ???”

Trương Tẫn Nhai tuy rất thông minh láu lỉnh, hoạt bát lanh lợi nhưng thực tế, kinh nghiệm ứng phó với biến cố bất ngờ lại vô cùng ít ỏi. Không khó để đoán ra nguyên nhân, đó là bởi vì công tử nhà cậu tài trí hơn người, mạnh mẽ không tưởng được, chưa kể dưới trướng còn rất đông thủ hạ, ai nấy đều là nhân tài hiếm có. Từ ngày tiếp nhận Tẫn Nhai đến nay, Vô Song công tử luôn luôn đối với cậu hết mực thương yêu, ngày đêm ra sức che chở bảo vệ cho cậu, chưa bao giờ đành lòng để cậu phải gặp bất trắc hiểm nguy… Chính vì như vậy, tử nhỏ tới lớn, Trương Tẫn Nhai rất hiếm khi đối đầu với chuyện gì nan giải…

Mà… cho dù có gặp phải đại sự gì đi chăng nữa, đều đã có một tay Tiếu Khuynh Vũ an bài sắp đặt ổn thỏa mọi thứ.

Vậy mà đêm nay, phải đối diện tình huống bao nhiêu quân binh vây hãm, áp chế tiểu lâu, khí thế ngùn ngụt, hung hãn bức người như thế này, quả thật… rất ít, cực hiếm… Không, phải nói là trước nay chưa từng xảy ra!

Trên đầu Trương Tẫn Nhai không ngớt rịn ra từng bệt mồ hôi, tiểu hài tử cũng tự ý thức được mình đang run rẩy cả người.

Chẳng cần đi ra, chỉ cần nghe ngoài kia la ó ầm ĩ kinh động đêm khuya, thấy lửa cháy sáng lòa từ rất nhiều ngọn đuốc rực một góc trời vô cùng thanh thế là đủ ước đoán bên ngoài đại môn có bao nhiêu người đang náo loạn.

Quả nhiên là, lão hồ ly Phương Gia Duệ chưa bao giờ có ý nghĩ buông tha cho Phương Quân Càn! Ngày đó tại pháp trường, Định Quốc Vương gia, Lan Di đều bỏ mình dưới Bích Lạc kiếm của hắn, trước mặt bàn dân thiên hạ, trước mắt các nước lân bang. Thân là vua một nước, quân vô hí ngôn, lão làm sao có thể nói hai lời? Chuyện buông tay phóng thích Phương tiểu hầu gia chỉ cốt để giữ lấy chút sĩ diện cho chính mình trong mắt dân chúng cùng níu kéo bang giao. Chỉ cần khuất mắt trông coi, Gia Duệ đế liền lộ rõ bộ mặt tráo trở lật lọng, lập tức phái binh tróc nã, quyết đuổi cùng diệt tận, nhổ cỏ tận gốc!

Tiếu Khuynh Vũ cười lạnh: “Ngự lâm quân kia à, quả nhiên khí thế hùng hồn đáng sợ!”

Đột nhiên mắt y long lên, vỗ chan chát vào tay vịn luân y: “Đúng là quá khinh người, coi Tiếu Khuynh Vũ ta là người chết ư?”

“Thay quần áo, đổi triều phục!” – Vô Song công tử thản nhiên cười mỉa, “Ta thật muốn xem thử, kẻ nào dám ngang nhiên làm xằng làm bậy ở tiểu lâu của ta!”

Đang


Polaroid