giọng hỏi cồ ấy. Thực ra, câu trả lời đã rất rõ ràng, chỉ là tồi muốn
được nghe đích thân cồ ấy trả lời mà thôi.
Quả nhiên, Mạt Mạt không nói, chỉ nhanh chóng gật đầu, vô cùng kiên định.
Vẻ cương quyết không thể lay chuyển của cồ ấy đã khiến tồi nổi giận, cuối
cùng, tồi không thể tự kìm nén bản thân được nữa,mặc kệ sự tồn trọng,
mặc kệ mọi sĩ diện, tồi ngồi bật dậy, hằn học rút tung mũi kim, lao tới
túm lấy tay cồ ấy, hét toáng lên : "Vậy tại sao em lại đến quấy rối anh! Tại sao? Không có sự dẫn đường của anh, em vẫn có thể gặp được anh trai một cách thuận lợi cơ mà! Không cần thân phận em dâu, em vẫn có thể gặp được người trong mộng đấy chứ? Vì cái gì mà em đùa giỡn với anh? Em nói đi! Mẹ kiếp, em cho rằng anh là ai hả! Mẹ kiếp, em cho rằng anh yêu
thương em như vậy là vì cá gì hả?". Tồi túm lấy tay cồ ấy, dồn hết sức
lắc thật mạnh, trong lòng tồi cảm thấy cồ ấy không thể được tha thứ. Cồ
ấy có thể nhanh chóng tahy đổi tình cảm, có thể lựa chọn tình cũ, có thể bỏ đi, có thể nhanh chóng giả thành người xa lạ, nhưng việc cô ấy phủ
nhận tất cả những gì đã có giữa hai chúng tôithì không thể tha.
"Anh ấy đã đến tìm em", Mạt Mạt nói, khuôn mặt không hề che giấu niềm hạnh
phúc. "Ban đầu, anh ấy để lại một mẫu giấy trước cửa hàng hoa, không ký
tên người gửi, em đã biết là anh ấy đã quay trở về rồi! Anh ấy quả nhiên đã quay trở về tìm em! Cồng Trị Hi, anh trai anh đã trở về rồi! Em
không thể từ chối anh ấy được! Em...em đã đợi anh ấy sáu năm rồi mà!"
"Anh ta không cần em thì bỏ đi, khi cần em, chỉ cân vẫy tay một cái, là em
lập tức quay lại sao?" Tôi phẫn nộ hét lên, quên rằng từ "anh ta" vừa
thoát ra khỏi miệng đó chính là để chỉ anh ruột mình. Trong thời khắc
ngắn ngủi đó, trong lòng tồi, anh ấy chỉ đơn giản là một kẻ tình địch.
"Anh ấy cũng có nỗi khổ tâm riêng của mình!"
"Nỗi khổ tâm gì?", tồi hỏi.
Mạt Mạt lắc đầu, "Anh ấy không nói, nhưng em biết, anh ấy nhất định là có nỗi khổ tâm riêng".
"Vậy còn anh thì sao?" Câu nói vừa rồi, mang theo cả sự cầu khàn mà ngay cả bản thân tồi cũng không ngờ tới.
Mạt Mạt liếc nhìn tôi, khe khẽ thở dài, "Anh và Uyển nghi chẳng phải cũng rất tốt hay sao?".
Quả nhiên là sau khi người tình cũ quay trở lại, cồ ấy điềm nhiên bỏ rơi
tồi, lại nhân cơ hội đó đẩy tồi sang cho một người con gái khác!
Vậy kỷ niệm tay trong tay đi bộ dưới những sợi xơ bồng lất phất bay trong
gió, dưới ánh nắng mặt trời là giả sao? Đề nghị tôimua ba bông có ý
nghĩa là tôi yêu bạn cũng là giả sao? Còn không biết bao nhiêu đêm vòng
tay Ồm ấp, vỗ về nhau khỉ ngủ...đều là giả sao? Cô ấy sao có thể một nét xóa sạch hết tất cả những gì đã qua như vậy!
Tôi tức giận điên cuồng, còn cô ấy, chỉ trong giây phút ngắn ngủi, khi tôi
túm lấy cô ấy, khẽ nhíu mày một cái, ngoài ra không có bất kì một phản
ứng nào khác. Không khóc lóc, không gây lộn, không gào thét cũng không
sợ hãi. Cô ấy cứ thản nhiên nhìn tồi, đối lập rõ ràng với vẻ kích động
của tôi. Quả nhiên là chỉ có một mình tôi đang yêu đơn phương.
Vẻ điềm tĩnh lạnh nhạt của Mạt Mạt từ đầu tới giờ đã thực sự khiến tôi bực tức, tồi giơ tay giáng vào mặt cồ ấy, "Bốp" một tiếng.
"Bây giờ, chúng ta đã chấm dứt rồi." Giọng nói của cô ấy không một chút ấm
áp. Sau đó, cô ấy cầm lấy túi xách rồi nhanh chóng ra khỏi phòng bệnh.
Từ đáy lòng mình, tồi coi thường những người đàn ông đánh phụ nữ. Những
người đàn ông vồ tích sự mới động tay động chân với phụ nữ, vậy mà tôi
lại tát cồ ấy, người con gái mà tôi yêu.
nhất...Tồi đứng ngây ra tại chỗ, nghe tiếng giày cao gót của Mạt Mạt gõ xuống một
cách vội vàng rồi nhỏ dần, nhỏ dần ngoài hành lang, cho đến khi cồ ấy đã đi xa hẳn, biến mất.
Cồ ấy nói,
chúng tồi chấm dứt rồi...mỗi ngườiđi một ngã, từ ngay về sau, chúng tồi
kồng còn chút liên hệ gì nữa rồi. Giống như hai đường thẳng song song
không bao giờ gặp nhau...chỉ tự vươn dài về phía trước, cứ tiếp diễn như vậy.
Một lát sau, anh trai tới đón
tôi, thấy kim truyền bị vứt trên giường, nước thuốc đã rỉ ra làm ướt một mảng ga giường lớn, còn tôi vẫn đứng ngây ra tại chỗ. Anh trai ngạc
nhiên hỏi tôi Mạt Mạt đâu.
"Đi rồi." Tồi nói, nói cho anh nghe, nói cho bản thân tồi nghe.
"Em sao vậy?" Anh trai cảm thấy khó hiểu.
"Anh...", tôi không trả lời anh, ánh mắt mệt mỏi nhìn vào khuôn mặt đầy nam tính, khắc họa rõ những vết vả theo thời gian của anh, "anh có thật lòng yêu
Mạt Mạt không?". Nói xong, hai chân tôi đã mất đi cảm giác, thất vọng
ngồi phịch xuống bên cạnhgiường, tôi đã bị mối tình đơn phương đó đánh
bại hoàn toàn, toàn thân mệt mỏi rã rời.
Anh trai không nói gì, chỉ nhìn tôi, nghi hoặc không hiểu tại sao một người đàn ông lại nói những lời ướt át ủy mị yêu hay không yêu trước mặt một
người đàn ông khác. Anh ấy đâu biết rằng tôi vừa cùng với người con gái
tôi yêu nhất trên đời này nói chuyện lần cuối cùng về tình yêu, từ nay
mỗi người đi một ngả.
Sau đó, anh trai và Mạt Mạt cùng nhau chung sống hanh phúc.
Lần này, anh trai tôi về thăm nhà hai tháng. Anh và Mạt Mạt rất tình cảm,
anh đi đâu cũng dắt theo Mạt Mạt đi cùng