ói, bàn tay tôi nắm chặt lại một cách vồ thức, phát
ra những tiếng kêu răng rắc.
Nếu em
yêu anh trai của anh như vậy, tại sao mấy năm vừa rồi, em lại sống một
cuộc sống buông thả như thế?" Tôi tích cực chứng minh cho cô ấy thấy
rằng, có lẽ chính bản thân cô ấy cũng không biết, thực ra, cô ấy không
yêu anh trai tôi đến vậy.
Câu trả lời của cô ấy khiến tâm trạng tôi vồ cùng phức tạp: "Ngoài anh ra, không có ai chạm được vào người em. Tin hay không tùy anh".
Tôi đương nhiên rất tin, chỉ cần do cô ấy nói ra, tôi luồn tin tưởng một cách vô điều kiện.
"Anh và anh trai anh rất giống nhau..." Cô ấy nhìn tồi, ánh mắt đã trở nên dịu dàng.
"Em đã sớm biết anh là em trai của Cồng Trị Thần rồi, đúng không? Vì vậy
mới tiếp cận anh? Tại sao em lại làm như vậy?", tôi đau khổ hỏi.
Từ khi tôi biết được rằng, cô ấy làm tình với tôi chỉ vì một người đàn ồng khác, trái tim tồi như phải chịu sự giày vò tàn khốc nhất dưới những
tầng địa ngục.
"Khi mới quen biết
anh, em chỉ cảm thấy anh rất giống với anh ấy, cũng không ngờ anh là em
trai của anh ấy. Em rất nhớ anh ấy, còn anh thì lại giống anh ấy như
vậy...Em không kiềm chế nổi, đã tiếp cận gần anh hơn một chút", Mạt Mạt
chậm rãi nói, không hề thấy chút áy náy nào cả.
"Sao em lại tàn nhẫn như vậy?", tôi không dám tin vào tai mình, hét toáng lên.
"Em chưa bao giờ nói em lương thiện cả." Mạt Mạt nhìn tôi, không hề phủ nhận.
Đúng vậy, cồ ấy chưa từng nói mình là thiên sứ. Đồi cánh thanh khiết đằng
sau lưng cồ ấy là do tồi tự tưởng tượng, tự thêm vào mà thôi!
Mạt Mạt liếc nhìn tồi nói tiếp: "Sau khi biết được tên anh, em đã chắc chắn anh là người thân của anh ấy rồi, vậy là em chấp nhận anh, khi ở bên
anh, nghe anh nói anh còn một người anh trai, em xúc động đến nỗi không
thể tưởng tượng nổi, em biết, người anh trai mà anh nhắc tới chính là
anh ấy!". Mạt Mạt nói xong, khẽ mỉm cười, khuôn mặt thoáng ủng đỏ. Cô ấy không ngần ngai thể hiện tình yêu đối với anh trai ngay trước mặt tôi.
Có thể thấy, trong trái tim cô ấy, hình ảnh của tôi bé nhỏ như thế nào,
nhỏ bé vô cùng. Tôi bỗng cảm thấy xót thương cho thứ tình yêu mà tôi tự
ngộ nhận, tự biên tự diễn. Tôi vốn nghĩ rằng, mình đã tìm được tình yêu
đích thực. Tôi bất chấp tất cả để rượt đuổi theo thứ tình yêu đích thực
bị cả thế giới cười nhạo đó, để cuối cùng thương tích đầy mình. Tồi đã
từng nghĩ Mạt Mạt là một thiên sứ, không hiểu gì về tình yêu, thậm chí
không biết phải mỉm cười e lệ trước người mình yêu như thếnào. Giờ đây
tôi mới biết rằng, không phải là cồ ấy không biết cười, mà là không thể
cười trước mặt một người khác. Bởi vì tôi không phải là người cồ ấy yêu
thương.
"Rốt cuộc, tại sao em lại sống chung với anh? Em muốn có được điều gì?" Tồi dùng chút sức lực còn lại, cất giọng khản đặc
"Anh là em trai anh ấy, em thông qua anh để tiếp cận anh
"Đơn giản thế thôi sao?" Tôi vẫn cảm thấy không thể nào lý giải nổi.
"Um...", Mạt Mạt nhẹ nhàng gật đầu, "bởi vì em không tìm
thấy anh ấy".
Lần đầu tiên lên giường với tồi, bởi vì tồi giống anh trai; sau đó hẹn hò
với tồi, bởi vì tồi có thể giúp cồ ấy tìm anh trai.. .Tôi bỗng nhiên
muốn cười phá lên thành tiếng!
"Tại sao em không trực tiếp nói với anh?" Mắt tồi đỏ ngầu, lời nói thoát ra từ kẽ răng.
"Em nói với anh rồi, anh có cần em nữa không? Có để em tìm được Thần không? Nếu em nói với anh rồi, anh có để em tiếp tục được ở bên anh không, có
để em lúc nào muốn gặp thần là có thể danh chính ngồn thuận gặp anh ấy
không? Nói thực lòng, trước khi gặp lại Thần, em cũng không chắc anh ấy
có còn tình cảm với em hay không, bởi dù sao, năm đó, anh ấy đã nhẫn tâm ra đi...Em nghĩ, cứ cho là anh ấy không còn yêu em nữa, nhưng nếu vẫn
thường xuyên được nhìn thấy anh ấy cũng tốt, lấy tư cách hay thân phận
gì cũng không quan trọng, kể cả với tư cách là em dâu cũng được." Mạt
Mạt buồn bã nói với tồi về sự hy sinh của cồ ấy trong tình yêu, hoàn
toàn không nghĩ đến nỗi đau xót của người đang nghe là tồi đây!
Tồi thầm nghĩ, Ngải Mạt, em đã không hiểu tình yêu của tồi dành cho em rồi, nếu giờ đây em hồi tâm chuyển ý, tồi cũng sẽ vẫn yêu em.
Chỉ có điều, câu nói đó, tồi mãi mãi không thể nói thành lời
được.
"Em cứ lấy anh ra làm bàn đạp như vậy ư? Anh đối với em không có chút ý
nghĩa gì sao?" Cuối cùng tồi cũng không thể kiềmchế nổi, lộ rõ nỗi tuyệt vòng của mình, bởi vì đồi đồng tử lấp lánh xảo trá của Mạt Mạt, cồ ấy
chắc chắn không biết được rằng, vết thương cồ ấy mang đến cho tồi sâu
đến thế nào.
Nghe câu nói đó, Mạt Mạt hơi sững lại, sau đó lại mỉm cười đầy phong tình, giống như lần đầu
tiên tồi gặp cồ ấy, gợi cảm, yêu kiều. "Em có ý nghĩa gì với anh không?
Không có em, một tuần sau, anh có thể đưa bạn gái về nhà chơi mà."
Tồi nhất thời không biết phải đối đáp như thế nào. Như những gì cồ ấy chứng kiến, thậm chí tồi còn bị tước đoạt cả cái quyền được yêu cầu một câu
"xin lỗi". Chỉ bằng vài ba câu nói, tình yêu giữa tồi và cồ ây đã hoàn
toàn bị phủ nhận rồi.
"Em quyết định
sẽ ở bên anh trai của anh ư?" Tồi trấn tĩnh lại, cuối cùng cũng cất
