ề kinh đã gần
được nửa tháng. Nửa tháng qua, bệ hạ đều ở chỗ của Trần nương nương. Nếu như…,
bây giờ mà không trừng trị được Lý Chỉ thì còn chưa biết đến bao giờ.
“Không.” Ngoài dự tính, Lưu Mạch lại lắc đầu, dần trở nên
bình tĩnh. Hắn nhướng mày nói: “Chắc nội thị do phụ hoàng sai tới tuyên triệu
ta cũng sắp đến rồi.”
Khi Lưu Mạch theo lời tuyên triệu đến điện Tuyên Thất thì
Lưu Triệt vừa mới xử lý công việc xong, ngồi trên điện với vẻ mặt khó đoán nhìn
con trai trưởng của mình một lát rồi mới hỏi, “Hôm nay Thái tử cho đòi Trương
Thang để làm gì?”
Lưu Mạch là thái tử của một nước nên không thể nào quản chế
hậu cung của phụ hoàng, cuối cùng chuyện này vẫn phải giao cho Lưu Triệt quyết
định. Lưu Mạch căn bản cũng không có ý định tự điều tra, chuyện ảnh hưởng đến mẫu
thân, hắn nghĩ, phụ hoàng sẽ không nương tay. Dù sao thì mẫu thân cũng là người
phụ hoàng yêu thích nhất. Còn hắn, mặc dù là con trai, nếu điều tra quá sâu thì
trái lại còn có khả năng bị phụ hoàng nghi ngờ. Hoàng thượng và thái tử vốn
không thể quá thân mật, điều này chính là nỗi bi ai của hoàng tộc.
“Nhi thần hôm nay ra ngoài tình cờ gặp tỷ muội nhà Thượng
Quan và biết được chị dâu nhà bên đó gần đây có được một đơn thuốc từ một vị đại
phu, mà vị đại phu kia lại vừa chết cách đây mấy ngày.” Hắn muốn giấu không cho
Lưu Triệt biết mình phái người theo sát nhất cử nhất động của người nhà Lý Chỉ
nên mượn chuyện gặp tỷ muội Thượng Quan để lấy cớ.
“Nhi thần nhận ra đơn thuốc đó là đơn thuốc mẫu thân tự kê
cho mình, không truyền ra ngoài. Nhi thần thấy sự việc bất thường nên mới gọi
Trương Thang đến hỏi về vị đại phu kia.”
Lưu Triệt ngẩng lên, chuyện liên quan đến A Kiều thì y nhớ
rõ. Phương thuốc duy nhất A Kiều vẫn uống mấy năm này là… Một luồng sát khí hiện
lên trên mặt. Y đứng bật dậy, nổi giận quát lên, “Dương Đắc Ý!”
Dương Đắc Ý ở bên vội vàng khom người thưa: “Có nô tài.”
Y thở gấp một hơi, lạnh giọng gằn từng chữ ra lệnh, “Ngươi
mau dẫn Kỳ Môn quân niêm phong Ngự y thự, kiểm tra xem thuốc Trần nương nương uống
hàng ngày có gì khác thường không.”
Lưu Mạch cúi đầu thầm nghĩ, phụ hoàng thật sự là rất quan
tâm đến mẫu thân sao? Nếu không thì sẽ không phản ứng mạnh như thế. Lưu Triệt
chắp tay, đi lại vài bước trên điện thì hơi bình tĩnh lại. Y nhìn con trai, bỗng
nhiên cười lạnh hỏi, “Mạch Nhi, con tính sẽ thành thân với một trong hai tỷ muội
nhà Thượng Quan sao?”
Lưu Mạch lấy làm kinh hãi, hỏi lại: “Phụ hoàng?”
“Thái tử đừng nghĩ đến chuyện gạt trẫm.” Lưu Triệt thản
nhiên nói, “Trẫm nghĩ rằng không phải con biết được phương thuốc từ nhà Thượng
Quan mà là con phái người theo dõi mọi hoạt động của Lý gia?”
Trán Lưu Mạch lấm tấm mồ hôi, “Phụ hoàng anh minh.”
“Thôi đi.” Lưu Triệt nói chậm rãi, giọng có vẻ thê lương,
“Trẫm biết là con không yên lòng về mẫu thân và muội muội của con.”
“Trẫm là đế vương, dĩ nhiên có tai mắt để biết chuyện. Nhưng
trẫm chưa từng nghĩ,” Mắt y lộ ra tia âm độc, “hậu cung của trẫm lại có người
làm việc như thế.”
Trong hậu cung, giết người không thấy máu vốn là chuyện bình
thường. Chỉ là Lý Chỉ lần này bắt tay vào làm từ nơi không phòng bị nhất, lại
dùng thủ đoạn giết người gián tiếp nên mới khiến cả hai cha con bọn họ suýt nữa
gặp nạn. Nếu không phải Lý Chỉ quá ác tâm, giết người diệt khẩu, thì sợ rằng sẽ
không lộ dấu vết nhanh như thế. Ngự y thự bị Kỳ Môn quân vây chặt, các ngự y đều
hoảng loạn. Ngự y lệnh mặt tái nhợt, bước lên hỏi Ngự tiền tổng quản Dương Đắc
Ý, “Không biết vì sao Dương công công lại tới đây?”
Dương Đắc Ý nghiêm mặt nói: “Ta phụng mệnh bệ hạ tra xét xem
thuốc Trần nương nương sử dụng có gì khác thường.”
Hắn vừa nói dứt lời, tất cả mọi người trong Ngự y thự đều biết
vị trí của Trần nương nương ở trong lòng bệ hạ nên cùng biến sắc.
“Dương công công”, Ngự y lệnh miễn cưỡng cười nói, “nói gì vậy?
Kẻ nào ăn gan chó dám gây bất lợi với Trần nương nương? Huống chi, bản thân Trần
nương nương tinh thông y thuật, ai có thể động tay động chân vào thuốc của người?”
“Ít nói nhảm thôi.” Dương Đắc Ý cười lạnh nói, “Bảo ngươi
tra xét thì tra xét đi.”
Ngự y lệnh bất đắc dĩ đành ra lệnh, “Mang thuốc nương nương
dùng ngày hôm qua ra tra xét.”
Nội thị nhận lệnh, chỉ lát sau đã mang thuốc tới. Mấy viên
ngự y cũng kiểm tra xong liền thở dài một hơi, an tâm nói: “Dương công công, kiểm
tra thuốc này không có gì sai cả.”
Dương Đắc Ý sửng sốt, nói: “Dám ra tay với thuốc của Trần
nương nương thì tất nhiên phải cao tay, cẩn thận kiểm tra hơn nữa.”
“Đúng là không sai gì cả.” Ngự y lệnh bất đắc dĩ chắp tay nói,
“Ngày đó nương nương viết phương thuốc có mười hai vị gồm Phục linh, Đỗ hành,
Quyết minh tử…, ngay cả thần nhìn lầm thì mấy vị ngự y cũng không thể nhìn lầm
được.”
“Như vậy”, Dương Đắc Ý liền chau mày, cảm thấy khó giải quyết,
hỏi, “Thuốc nương nương dùng hôm nay đâu?”
“Hôm nay vẫn còn sớm nên chưa bắt đầu sắc.”
“Lấy ra đây!”
Ngự y lệnh bất đắc dĩ nói, “Tuân lệnh.”
Lão đón lấy thuốc do nội thị đưa tới, cười khổ nói, “Dương
công công, ngài xem, cũng k