quên điện thoại trong phòng tập piano, tôi và Skyler đã quay lại trường, vẫn trong cái bộ dạng kì quặc này.
Và…tôi đã chạm mặt Kiwi, cùng một vài người bạn cùng lớp với anh ấy.
Nhìn thấy tôi, Kiwi không giấu nổi vẻ ngạc nhiên, bất ngờ, hình như anh ấy còn rất giận dữ nữa.
“Skyler! Anh đã làm gì thế này?”
Chưa bao giờ tôi thấy anh nổi giận đến thế. Kiwi nắm chặt lấy cổ tay, kéo tôi về phía anh bằng một lực rất mạnh.
“Kiwi, bỏ tay em ra, đau quá.”
“Ừm, anh chỉ…” Skyler cũng bất ngờ không kém.
“Nghe rõ đây, cô ấy không phải một món đồ chơi, cũng không phải thứ có thể đem ra đùa cợt. Cô ấy là chính mình, không phải một ai khác cả, anh có hiểu không?” Rồi Kiwi siết chặt tay tôi.
“Là sao…?”
Rất nhanh chóng, Kiwi lôi tôi về phía xe của anh ấy, đóng phịch cửa xe lại. Ánh mắt anh khiến tôi đóng băng vì sợ hãi, rất lạnh lùng…rất giận dữ.
“Cởi cái mũ đó ra, Ice-cream.” Vừa lái xe, Kiwi vừa ra lệnh.
“Tại sao em phải làm thế?” Tôi cãi lại lời anh ấy. “Anh có quyền gì chứ?”
“Anh nói cởi nó ra, mau!”
“Không. Anh dừng xe lại đi. Em không muốn đi cùng anh như thế này.”
“Ice-cream…” Giọng anh ấy trùng xuống.
“Dừng xe đi!” Tôi bực tức hét lên.
Lý do nào mà anh làm thế chứ…
Hôm đó, em đã chờ anh rất rất lâu, anh biết không?
Chính anh đã buông tay em ra, vậy mà giờ đây còn hất hàm bắt em phải làm theo ý anh nữa.
Anh có biết, em đã thất vọng như thế nào hôm ấy không. Nhưng Skyler đã đến và khiến em cảm thấy mọi thứ dễ chịu hơn.
Anh đừng có xuất hiện nữa.
Bởi cứ như thế này, em mệt mỏi lắm.
…
Kiwi vẫn lái xe xuyên qua ánh nắng chiều…
Bỏ lại sau lưng một Skyler cô độc đứng đó, với chiếc bóng buồn thảm trải dài đến vô tận…
Cuối cùng thì ngày thu âm ca khúc mới đã đến. Ngay từ khi nghe giai điệu của bài hát, tôi đã vô cùng sửng sốt, bởi…nó quá tuyệt vời!
Như ông An Mạnh nói, âm nhạc khiến người ta cảm thấy hạnh phúc, đem đến những cảm xúc khi thì nhẹ nhàng, khi thì nồng nhiệt, khi buồn sâu lắng.
Tôi bước vào phòng thu, đeo headphone lên tai, khẽ nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng nhạc dạo. Tâm hồn tôi và bài hát lúc này hòa nhập làm một, lâng lâng, trôi bềnh bồng trên chiếc thuyền độc mộc…
“Về bên em”
Tôi trôi theo thời gian
trên chiếc thuyền độc mộc
nước trong veo như màu mắt em
tôi cúi nhìn
nhưng không sao chạm tới đáy
bởi cả đời này, tôi chưa hiểu hết lòng em
tôi ra đi khi vừa chớm bình minh
ánh mặt trời còn ửng hồng rạng rỡ
qua bốn mùa
chuyến đi dài đằng đẵng
có lẽ
sắp kết thúc lúc hoàng hôn
chiếc thuyền
sẽ đưa tôi đến cõi hư vô
này chú sóc nâu tinh nghịch
đang nô đùa trên tán cây hạt dẻ
giữ giùm tôi
chút buồn vương vấn
hóa chùm hoa nhỏ xinh
mong manh gài trên mái tóc em
tiếc nuối quá
còn chưa đi hết cuộc hành trình
muốn ngắm hoa bao báp bung nở giữa đêm tối
muốn nghe tiếng chuông nhà thờ Paris ngân vang
muốn thấy những cánh diều
vút bay trên bầu trời xanh lơ
trên thế gian liệu có con đường nào
đi hoài đi mãi không có điểm dừng?
chắc không đâu
trừ khi đó là đường vòng
chờ tôi nhé, đợi tôi nhé!
Về bên em.
…
“Chú An Thông, cho cháu hỏi một chuyện được không?”
“Ừ.”
“Jenny là ai ạ?” Tôi cúi đầu xuống, ngập ngừng.
“Jenny? Sao cháu lại hỏi về con bé ấy?”
“Cô ấy, có liên quan như thế nào đến Kiwi và Skyler hả chú? Hình như…cháu có nét gì đó rất giống Jenny thì phải.”
Nét mặt chú An Thông lúc này thấp thoáng chút ngạc nhiên.
“Thú thật là lần đầu tiên thấy cháu, chú cũng có ý nghĩ đó. Nhìn từ xa, cả hai cháu đều khá giống nhau, nhất là kiểu tóc và cách ăn mặc. Nhưng nhìn gần thì cũng không hẳn.”
“Vậy ạ…” Tôi đứng đơ ra như người mất hồn.
“Trong hồi ức của chú, Jenny là cô bé người Việt lai Thụy Điển rất xinh xắn, nó có đôi mắt màu nâu đồng, tóc dài mềm mượt như cháu vậy, con bé rất thích đội mũ len lệch màu tím, mặc váy trắng xòe, và…ôm đàn guitar hát tối ngày.”
“Ôi…”
Sao có thể giống tôi đến như vậy chứ?
Hóa ra trên thế gian này, tôi không phải là đứa con gái duy nhất thích đội mũ len và chơi đàn guitar. Ừ, tôi ngốc thật.
“Ngày trước Jenny rất thân thiết với Kiwi và Skyler. Tụi nó thưởng rủ nhau đi dã ngoại, du lịch khắp nơi. Thì ba đứa tụi nó đều là con lai mà, chơi với nhau hợp lắm. Con bé đó đáng mến giống cháu vậy Kem à.”
“Cô ấy vẫn ở đây chứ ạ?”
“Không.” Chú An Thông chua xót. “Nó biến mất rồi.”
“Biến mất?”
“Bố mẹ nó li dị, kết cục là Jenny phải theo bố về Thụy Điển, từ đó đến giờ không còn chút liên lạc nào với nó nữa. Nó cũng chưa bao giờ có cơ hội quay về Việt Nam. Cũng ba năm rồi. Cả hai thằng nhóc, Kiwi và Skyler đều buồn lắm. Kiwi vẫn ở đây như bình thường, còn Skyler sang Mĩ theo học một trường âm nhạc. Mọi chuyện cũng đã qua rồi cháu ạ, nuối tiếc cũng không lấy lại được gì.”
“Cháu nghĩ Jenny sẽ sớm trở về thôi chú An Thông à.”
“Chắc không có chuyện đó đâu cháu. Bố Jenny vì dính vào một vụ bê bối doanh nghiệp, bị truy tố nhưng đã nhanh chóng đưa nó sang Thụy Điển lẩn trốn. Ông ta không còn cửa về đây đâu, và vì thế con bé Jenny cũng vậy.”
Rồi chú An Thông đưa tôi đến một căn phòng nhỏ trong biệt thự nhà Hoàng Gia. Một căn phòng chứa đầy những kỉ niệ