XtGem Forum catalog
Kiss The Rain

Kiss The Rain

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324030

Bình chọn: 9.5.00/10/403 lượt.

trợ lý mở laptop ra, truy cập vào các trang báo mạng đăng tải tin tức.

Tất cả mọi người đều xúm vào đọc, ai ai cũng tràn ngập vẻ lo lắng.

“Đây, báo điện tử X là trang đầu tiên đưa tin về vụ việc này. Theo đó vào chiều tối ngày hôm qua, ca khúc Về bên em, theo nguồn đáng tin cậy, đó là ca khúc chính trong album cùng tên của nhạc sĩ An Mạnh, đã chính thức bị rò rỉ trên mạng. Như các tác phẩm trước đó của vị nhạc sĩ, giới chuyên môn lẫn cộng đồng mạng đều đánh giá rất cao. Việc rò rỉ album, các ca khúc trên mạng gần đây đã trở thành hiện tượng phổ biến, tuy nhiên, nó sẽ ảnh hưởng không tốt đến doanh thu.”

“Giới truyền thông còn khai thác được gì nữa không?”

“Không ạ. Cả Kem và Mai Linh đều chưa hề ra mắt công chúng, phía Fresh Music cũng chưa công bố các thông tin, vì thế báo chí không hề biết phiên bản bị lộ này là bất hợp pháp, họ chỉ biết người hát là Mai Linh.”

Rồi anh Huy trợ lý bật bài hát đó cho tất cả mọi người cùng nghe.

Vẫn là giai điệu “Về bên em” mấy tuần trước tôi thu âm đây mà, nhưng có điều, người hát bài này lại là giọng ca ba quãng tám-Mai Linh. Thật không khó để nhận ra sự khác biệt.

Cô ấy vận dụng tất cả những kĩ thuật của mình, thay vì để bài hát trôi theo một cách tự nhiên, lắng đọng cảm xúc thì Mai Linh phô diễn hết chất giọng khỏe khoắn, hát những nốt cực kì cao.

Cô ấy…đã phá hủy bản gốc của nhạc sĩ An Mạnh mất rồi!

“Về bên em” không phải bài hát mang nặng tính kĩ thuật như thế, nó rất nhẹ nhàng, trong trẻo, vừa tươi tắn vừa đượm chút buồn, chút hối tiếc của ngài nhạc sĩ lúc cuối đời.

Nhưng không thể phủ nhận một điều là giọng hát Mai Linh nghe rất bắt tai, chẳng trách phản hồi trên các trang báo điện tử tốt đến thế.

“Các cậu nghe đây, lập tức thông báo cho các cơ quan truyền thông về vụ này. Cử người điều tra và liên lạc ngay với con bé Mai Linh. Nó muốn phá hoại hay sao!” Ngài giám đốc đập bàn bực tức.

Ngay sau đó, phía công ty truyền thông đã nối máy được với Mai Linh làm rõ mọi chuyện.

Mai Linh cũng tỏ ra vô cùng hoảng hốt. Lúc trước, tình cờ được nghe thử bài hát, vì cô ấy thích quá nên đã thu âm ngay mà không hỏi ý kiến ai hết. Chính cô ấy cũng không ngờ bản thu cá nhân của mình đã bị tung lên mạng.

Nhưng dấu hỏi to đùng được đặt ra ở đây là: làm thế nào cô ấy có được bài hát đó?

Ai là người đưa bản audio cho cô ấy?

Có lẽ nào là…



Khi tôi đặt chân vào bệnh viện thăm ngài nhạc sĩ là lúc ông đang ngập trong một cơn ho dữ dội.

Màu tóc trắng cùng gương mặt xanh xao gầy gò khiến ông gần như trong suốt giữa giường bệnh trắng toát, thế nhưng cái cách ông gọi tên tôi vẫn trầm ấm như hôm nào.

“Hạ Kem đấy à?”

“Vâng, là cháu đây.” Tôi xúc động lại gần nắm lấy bàn tay xương xương của ông.

“Cháu vẫn ổn chứ?”

“Cháu ổn ông à, ông gắng giữ gìn sức khỏe nhé.”

“Hà hà…ta đã đi đến cuối cuộc hành trình rồi, cháu à. Có muốn níu kéo cũng không được.”

“Mẹ cháu đem gửi ông món cháo gà ngon lắm, chút nữa ông ăn nha.”

“Ừ…ừ.” Ông gật gật đầu hiền lành.

Ngài giám đốc đã dặn tôi tuyệt đối không được nói cho ông An Mạnh biết chuyện. Cứ nhìn ông mà xem, riêng việc chống chọi với bệnh tật đã khiến ông mỏi mệt lắm rồi.

“Hạ Kem này, ta có một ước nguyện nho nhỏ, cháu có thể cùng ta thực hiện được không?”

“Ồ, được chứ ạ.”

“Ta muốn đến ngôi nhà gỗ dưới ngoại ô một ngày, từ khi đổ bệnh đến giờ lúc nào cũng quanh quẩn trong cái phòng bệnh chán ngắt này, chưa có cơ hội quay lại đó.” Rồi ông buồn rầu thở dài, mắt nhìn về phía xa xăm. “Ta có cảm giác như nếu không sớm thực hiện, vĩnh viễn ta sẽ không còn cơ hội mất.”

Vĩnh viễn không còn cơ hội?

“Ông đừng nói thế. Làm sao mà không còn cơ hội được?”

“Cái gì phải đến sẽ đến. Vậy cháu đi cùng ta được không?”



Giá như biết trước chuyến đi lần này có mặt một người, tôi sẽ tìm cách từ chối.

Nhưng rốt cuộc thì cũng đã muộn.

Đi cùng chúng tôi là bác sĩ riêng của ông An Mạnh, cô ấy sẽ chăm sóc cho ông.

Vì chú An Thông bận giải quyết công việc nên không thể lái xe chở ông đi được, thay vào đó là…Kiwi.

Nhìn thấy bóng dáng anh ấy, hay chỉ cần nghe đến tên Kiwi thôi là tôi lại thấy ruột gan mình cồn cào như lửa đốt.

Sau lưng Kiwi, mặt trời đang dần nhô lên, ngày một sáng rõ.

Anh ấy trò chuyện vài câu với bà bác sĩ, rồi nhét những thứ đồ, hành lý quan trọng của ông An Mạnh vào cốp xe. Trong khoảnh khắc, tôi bỗng nhớ lại bức ảnh của anh ấy và Jenny trong căn phòng nọ, tự nhiên thấy tim mình nhói lên, trong đầu miên man những suy nghĩ.

“Lên xe đi.”

Tôi cứ đứng bần thần bên vệ đường, đến khi Kiwi lên tiếng gọi vào thì mới bừng tỉnh.

Ngồi cùng anh ấy ở hàng ghế đầu, phía sau là ông An Mạnh và bà bác sĩ, tôi gần như chẳng thể nào bình tĩnh nổi. Tôi vẫn bị ám ảnh bởi mùi áo vest của anh. Đến tận mãi sau này khi tôi trưởng thành, mùi hương cuốn hút ấy vẫn để lại nhiều ấn tượng sâu đậm trong tôi, đến nỗi tôi đã đi sục sạo khắp các cửa hàng nước hoa trong thành phố cũng như các nơi trên thế giới, nhưng không sao tìm kiếm được.

Đến nơi, tôi đỡ ông An Mạnh, còn bà bác sĩ và Kiwi đem đồ đạc, dụng cụ y tế chuyên dụng vào nhà.

Bước chân qua bậc thềm, mù