Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212303

Bình chọn: 8.5.00/10/1230 lượt.

ì?”

Tình hình gì? Là muốn cậu câm miệng! Caesar rất muốn gầm lên như thế, nhưng

hắn biết, nếu hắn thật nói thế, tiếp theo sẽ là một đống câu từ đợi

hắn__ Nào là tại sao ông ấy lại muốn tôi câm miệng, lẽ nào tôi tôn kính

ông ấy là không đúng sao?

Lời như thế, hắn không cần nghĩ cũng biết sẽ xuất hiện!

Nghĩ tới đây, Caesar đột nhiên có một loại bi ai, từ lúc nào hắn đã quen thuộc cách thức tư duy này rồi?

“Vậy anh rốt cuộc có cảm giác gì? Lạc Lạc, đừng keo kiệt như thế chứ, anh

phải biết kỹ thuật bắt nguồn từ cuộc sống, kỹ thuật không có cuộc sống

luôn sẽ thiếu hụt. Người chân chính chơi bài là anh, anh không nói, tôi

viết ra luôn sẽ hơi…”

“Vậy lần sau do cậu tới là được.”

“Hả?”

“Cậu không phải cảm thấy thiếu thụt sao? Lần sau cậu đấu với ông ta, không phải liền biết sao?”

“Ừm…” Lâm Dược suy nghĩ một chút, “Cái này cũng là biện pháp, dù sao có anh, thua cũng không phải lo.”



Một tiếng trôi qua rất nhanh, Hoa Hồ tử cầm táo mới đổi, mặt mỉm cười bước

lên. Sắc mặt hồng nhuận, ánh mắt ông hữu thần, vẻ mặt ông khoan thai còn mang theo tự tin. Chòm râu màu trắng bạc, tóc trắng bạc, trang phục nhà Đường màu trắng, giống như nhân vật quyền uy khống chế hắc bạch lưỡng

đạo của Thượng Hải hồi cựu ba mươi năm (1618—1648). Người khác nhìn

thấy, sẽ nghĩ tới mấy nhân vật thủ trưởng nào đó, ông già nào đó.

“Không thẹn là Hoa Hồ tử, hai ngày trước tôi xem bộ phim TQ, thần tiên trong đó chính là bộ dáng này.”

Có người khá yêu thích văn hóa TQ bàn luận bên dưới.

Mà so với thái độ thong dong tùy ý của ông, Lâm Dược bên này rõ ràng là

bộp chộp, khi nhân viên công tác nhắc nhở y đã tới thời gian, y mới nhảy khỏi sô pha, sau đó gần như là chạy nhảy tới bàn, cảm giác ngả ngớn

này, khiến một vài khách chơi thâm niên đều nhíu mày.

Đúng, trên

bàn bài không yêu cầu nghiêm cẩn, càng không yêu cầu không phát một lời, trên thực tế có nhiều lúc, ngôn ngữ cũng là một thủ đoạn.

Kích

thích, khiêu chiến, thậm chí tỏ ra yếu kém, khiến đối thủ tức giận, hiểu sai lệch đối thủ, những thứ này đều là thủ đoạn, nhưng nếu không thể

bình tĩnh, nếu để lộ cảm xúc của mình ra, thì chính là sai sót, thậm chí có thể nói là dấu hiệu thất bại.

“Người này, chắc chỉ đang giả vờ.”

Khi mọi người nghĩ thế, Lâm Dược đang dùng ánh mắt hứng thú nhìn chằm chằm Hoa Hồ tử, ánh mắt đó, giống như con sói thấy cừu…

“Ngài Lâm xin lên tiếng.”

Nhà cái ra chỉ thị, Lâm Dược xin thời gian nghỉ ngơi, chứ không bỏ bài, Hoa Hồ tử đã đặt năm triệu, hiện tại cần y phải biểu thị.”

Y nhìn

Hoa Hồ tử một cái, sau đó lại cúi đầu nhìn bài của mình. Một con 8 chuồn và một con 6 chuồn. Xem xong, y mỉm cười, sau đó bâng quơ đẩy ra năm

triệu.

…. Sau hai giây yên tĩnh, toàn trường huyên náo!

Đúng, năm triệu không tính là gì, cho dù hiện tại đang đấu cũng chỉ khiến mọi người hưng phấn. Nhưng, ai cũng không nghĩ tới y sẽ theo cược này!

À, theo cược không có gì kỳ quái, nhưng, trước đó y nói nhiều như thế, nói một đống thứ ý nghĩa không phải là nói sẽ không theo cược sao? Không

phải hôm nay sẽ không kết thúc thi đấu sao? Vậy hiện tại y đang làm gì?

Còn không tới vòng Flop đã đặt năm triệu, như vậy không phải là muốn đấu sao?!

Hoa Hồ tử nhìn Lâm Dược một cái, Lâm Dược lộ ra hàm răng

trắng với ông, miệng ông động động, vốn muốn nói gì đó, nhưng trước một

giây phát ra thì lời lại nuốt về.

Ông không tố thêm, nhà cái phát ba lá Flop: 4 chuồn, J cơ, K bích.

Trừ 4 chuồn, không có bài Lâm Dược cần, nhưng lá bài này lại có tác dụng càng lớn với Hoa Hồ tử, hiện tại ông đã là xám chi.

Hoa Hồ tử nhìn Lâm Dược một cái, vẫn chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt kích động và nụ cười sáng lạn. Ông bắt đầu vuốt trái táo, bài của ông là đôi 4,

hiện tại là xám chi, bài này không tồi, nhưng không phải rất tốt, hiện

tại trên bàn đã có K và J, cũng có nghĩa là, xuất hiện khả năng ghép

thành sảnh, đương nhiên, cò có khả năng ba con K hoặc ba con J.

Bài riêng đã được phát từ một tiếng trước, tại một tiếng trước, y đã chuẩn

bị bỏ bài, nhưng hiện tại lại đẩy ra năm triệu, vậy thì, y đang cướp gà?

Không, không nên xuất hiện cướp gà như thế, cướp gà như vậy quá rõ ràng!

Có lẽ, y chuẩn bị phối hợp?

Trong hiệp nghị của họ, chỉ yêu cầu Lâm Dược cuối cùng phải thua ông, mà

không quy định thời gian, đương nhiên, cái này cũng không cách nào quy

định.

Tuy rằng trên bàn đấu xảy ra bất cứ chuyện gì cũng không kỳ quái, nhưng bọn họ cũng sẽ không để tất cả mọi người biết bọn họ đang

diễn trò.

Trạng thái lý tưởng nhất, chính là sau khi đấu kịch

liệt, sau khi không ngừng lên xuống, Lâm Dược thua tại một ván trông có

vẻ sắp thắng.

Đúng, ván đấu tốt nhất chính là, trong tay Lâm Dược có bài lớn, chẳng hạn sảnh hoặc cù lũ, sau đó, thua cho tứ quý và vua

thùng phá sảnh của ông.

Nghĩ tới đây, Hoa Hồ tử phủ định khả năng Lâm Dược đang diễn trò__

Lâm Dược chắc có thể đoán được ông đang cướp gà, cho dù không thể khẳng

định, nhưng nếu thật sự muốn phối hợp diễn trò, cũng sẽ không làm vào

ván này!

Vậy thì, y đây là tới thật?

Nghĩ tới đây, động

tác vuốt táo của Hoa Hồ tử càng thêm dịu dàn


Teya Salat