vẫn bình tĩnh
như máy, nhưng trong đó có hơi mang theo loại suy sụp nhận mạng.
“Xì, mỗi loại biểu cảm của ông chỉ biểu đạt một lần, có muốn xem lại cũng
phải lấy tiền ra mới biểu diễn cho cậu ta. Lạc Lạc à, chỉ có mình anh có thể được xem lại thôi đó.”
…
Ngày mười tám tháng tư, hôm nay, Cúc thành trời đẹp, mặt trời ấm áp, gió mát rượi, cây liễu đã đâm chồi non.
Hôm nay, Trương Trí Công sáng sớm đã thức dậy, đối với một người sinh hoạt
đảo lộn ngày đêm mà nói, chín giờ rưỡi sáng, tuyệt đối là sáng sớm.
Cậu hai họ Trương ăn uống chơi bài, ngay cả chất kích thích nhẹ cũng thử
qua, bình thường cà lơ phất phơ, nhưng khi đối với đấu bài thì rất thành kính.
Sau khi thức dậy, hắn tắm hết nửa tiếng, sau đó tĩnh tọa tại phật đường thêm nửa tiếng, cuối cùng mới đi ăn cơm.
Hắn là người không thể thiếu thịt, nhưng hôm nay, hắn chỉ ăn một bát cháo,
ăn hai lát củ cải và một quả trứng luộc, cuối cùng bắt đầu mặc đồ thật
quy củ, sơ mi đen, âu phục màu trắng, giày da bò màu nâu.
Tóc thì ba ngày trước đã cắt sửa xong, là kiểu tóc đinh bình thường, nhưng hắn vẫn cẩn thật chải chuốt lại.
Hắn không phải là người quá chú trọng hình tượng, nhưng đối với hắn mà nói, canh bạc là chiến trường, có lẽ áo của hắn không thể giống như khôi
giáp giúp hắn phòng tên phòng đao trên chiến trường, nhưng lại có thể
khiến hắn tiến vào trạng thái đó.
Khi mười một giờ rưỡi, hắn ra ngoài, mang theo đám người Mạc Khải tới Kim Nguyên.
Định địa điểm đánh bài ở Kim Nguyên là ý kiến của Lâm Dược.
Vốn dạng đánh bài nhỏ này không cần đặc biệt chọn địa điểm, nhưng Lâm Dược
nói nếu đánh tại Hạo Nhiên sơn trang thì sẽ bất lợi cho y, Trương Trí
Công chỉ muốn đánh một ván chân thật công bằng, nên cũng không để ý đổi
địa điểm, hắn không cho rằng có người dám tại Cúc thành gây phiền cho
hắn… đương nhiên, nếu thật sự có người dám động tới hắn, vậy thì không
phải là phiền phức bình thường, ở chỗ nào cũng vậy, cho nên liền đổi
sang Kim Nguyên.
Kim Nguyên là nhà hàng được xem là năm sao duy
nhất tại Cúc thành, đương nhiên, chỉ được xem như vậy, chứ nó mới chỉ có bốn sao, chẳng qua so hoàn cảnh, thiết kế phục vụ thì tốt hơn hai khách sạn bốn sao khác trong nội thành nhiều.
Xe tới bãi đỗ, tự có người ra mở cửa.
Trương Trí Công nhìn đồng hồ, mười một giờ năm mươi lăm, không trễ cũng không
sớm, một thời gian có vẻ hợp lý nhưng thật ra là chiếm ưu thế. Hiện tại
vào cửa không trễ hơn thời gian hẹn, nhưng gần như đã là cực hạn, hắn
tin Lâm Dược lúc này đã tới căn phòng họ đặt.
Chờ đợi luôn khiến
người ta nóng ruột, cho dù Lâm Dược không phải đợi lâu, cho dù tố chất
tâm lý của hắn rất tốt, nhưng Trương Trí Công tới sau cũng đã chiếm được ưu thế tâm lý.
Hắn tự tin mỉm cười, bước vào cửa lớn, khi định
bước lên bệ, đột nhiên có một bóng người lao tới. Mạc Khải sau lưng hắn
lập tức ấn người hắn xuống, hai vệ sĩ lao ra phía trước, còn có hai
người co chân nhắm vào người tới.
“Cậu hai Trương, cuối cùng cậu cũng tới rồi!”
Khi bóng người bay lên trời, một giọng nói phẫn hận, khàn khàn, kích động
vang lên, sau đó, Trương Trí Công nhìn thấy một người mặt xanh tím, đang nhe răng với mình… “Đây chính là nhà hàng năm sao nha, không tồi không tồi, quả nhiên không
tồi. Phòng đủ lớn, giường mềm mại, số phòng cũng nhiều, đây chính là
phòng tổng thống trong truyền thuyết hả. Cậu hai à, cậu đặt cả ngày hay
nửa ngày vậy, nếu đặt cả ngày, tối nay tôi sẽ ngủ lại đây, nhưng dù chỉ
có nửa ngày cũng không sao, hai chúng ta đánh một ván cũng không tới nửa tiếng, nếu cậu không dùng, căn phòng này để cho tôi dùng đi nha, dù sao tiền cậu cũng trả rồi, không dùng phí lắm.”
Lâm Dược vừa sờ sô
pha, sờ thủy tinh, vừa lải nhải không dứt, hoàn toàn không phát hiện,
sắc mặt Trương Trí Công lúc này đã cực kỳ tiếp cận với mình.
Trương Trí Công biết mình là một tên khốn, từ khi sinh ra tới nay, chưa từng
làm chuyện gì có lợi cho xã hội quốc gia, nhưng so với tên Lâm Dược kia, cho dù hắn là khốn kiếp, thì cũng đáng yêu!
Vì ván bài này, hắn đã chuẩn bị cả tuần, hắn đốt nhang tắm rửa, hắn tĩnh tâm tĩnh thần, hắn vô cùng nghiêm túc chờ đợi ván này.
Nhưng Lâm Dược thì sao?
Trương Trí Công nhớ tới những ánh mắt kỳ dị vừa rồi, chỉ hận không thể tìm một cái lỗ nào nhảy xuống.
Nhớ tới đây, hắn nhịn không được nhìn Lâm Dược, gương mặt xanh tím đó, hắn
mới nhìn cũng bị dọa, cho rằng Lâm Dược đột nhiên bị bệnh cấp tính gì
đó, kết quả ồn ào nửa ngày, chỉ là thuốc tím.
“Tôi biết, cậu hẹn
hôm nay là để quan sát vẻ mặt của tôi, tôi là người không giấu được cái
gì, gặp bài tốt sẽ muốn cười, gặp bài tạp sẽ bực bội. Hai, tôi không có
kỹ thuật đánh mênh mông vô biên, lại không thể làm mặt liệt mà chỉ có
thể mãi tịch mịch trong thành phố nhỏ này.”
Khi nói mấy thứ này,
biểu cảm của Lâm Dược là thở dài, là tịch mịch tiếc hận, cằm y ưỡn lên
bốn mươi lăm độ hoa lệ, tay hơi ấn lên cái bụng bị đá vừa rồi, híp mắt
nhìn bầu trời phương xa.
“Tôi không muốn cược, thật đó. Nhưng nếu cậu đã muốn đánh một ván với tôi như vậy, tôi cũng chỉ có thể thỏa mãn
cậu. Rất lâu về trước
