Insane
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326743

Bình chọn: 9.00/10/674 lượt.

thật

sự thay đổi, lẽ nào tôi thay đổi cũng không được sao?”

Hắn trừng

mắt, vẻ mặt như một đứa trẻ mê mù, Mạc Khải lại câm nín. Hai năm nay,

hắn tận mắt thấy Trương Trí Công cố gắng, nhìn hắn từ một công tử bột

biến thành tinh anh từng chút một, nhìn hắn học tập từng chút một, nhìn

hắn tiến bộ.

Hai năm nay, hắn không nghỉ ngơi không chơi bời. Lần WPS này hắn không tham gia, không phải vì hắn không muốn, mà là trong

hai năm nay, hắn hầu như không lên bàn bài.

“Hai mươi tuổi không

thành danh thủ quốc gia, thì cả đời vô vọng. Cờ vây là thế, thật ra cờ

bạc cũng như thế. Tôi đã đánh hơn mười năm, cũng không trở thành cao

thủ, sau này cho dù có tiến bộ, cũng có hạn. Bài thủ tốt nhất, chưa chắc là ông chủ tốt nhất.”

Trương Trí Công đã từng nói như thế, nhưng Mạc Khải biết, poker Texas, đối với hắn mà nói không chỉ là yêu thích

đơn giản như vậy, là sở thích, nhưng còn có thứ khác.

Một người

qua hai mươi tuổi, luôn hy vọng có một kỹ thuật một sự nghiệp có thể ỷ

lại, đây là một loại tâm lý của con người, cho dù cậu hai Trương không

cần phải lo ăn lo mặc, nhưng nếu không có thứ gì để chống đỡ, hắn cũng

sẽ trống rỗng cũng sẽ mờ mịt.

Mà poker Texas, chính là cây cột

của Trương Trí Công, là sự kiêu ngạo của hắn. Có thể nói trong hai năm

nay, hắn đã bỏ xuống thứ duy nhất hắn có trước kia.

Mạc Khải

biết, lúc này nên nghĩ cách mang Trương Trí Công về, nhưng hắn càng

biết, nếu làm vậy, Trương Trí Công nhất định sẽ lưu lại tiếc nuối cả

đời.

“Cậu hai, tôi sẽ không miễn cưỡng cậu, nhưng tôi sẽ báo

chuyện này cho cậu cả, mà hiện tại, tôi cần cậu đáp ứng tôi một yêu

cầu.”

Trương Trí Công chớp mắt, như đột nhiên hoàn hồn, sau đó

nghiến răng nói: “Tôi biết, tôi sẽ không lỗ mãng, tôi sẽ bảo vệ tốt bản

thân, chỉ cần tôi không quá giới hạn, nể tình Tiêu Nhiên, người đó chắc

sẽ không làm gì tôi.”

Hắn nói thế, thật ra trong lòng cũng không

cho rằng Tiêu Nhiên có bao nhiêu mặt mũi, càng không cho rằng Tiêu Nhiên sẽ vì hắn mà đối đầu với Caesar, nhưng nếu hiện tại hắn vẫn yên lành,

vậy thì, cũng có nghĩa là Caesar bằng lòng tiếp nhận cạnh tranh công

bằng với hắn.

Lâm Dược trên bàn đấu đương nhiên không biết bên

ngoài đã nghiêng trời lệch đất, sau khi xác định số 6 thật sự bỏ bài, y

vô cùng khó hiểu lật bài riêng của mình, rất vô tội nói: “Tôi còn cho

rằng có thể về ngủ một giấc, nhưng mà tốt thôi, tiến thêm một hạng, cũng có thêm chút tiền thưởng.”

Người cả bàn đều khinh bỉ nhìn y,

ngay cả nhà cái cũng nhịn không được trề môi, được rồi, thắng thì thắng

rồi, không cần chọc tức người khác đi, anh còn thiếu tiền thưởng? Có để

người khác sống không chứ.

Vì người toàn bàn đã bỏ bài, số chip

của Lâm Dược lại lên tới hai trăm, trên bàn này cuối cùng cũng không

tính là nhỏ nhất, cuộc đấu tiếp tục.

Vì số chip lại phong phú,

Lâm Dược cũng vực tinh thần, bốn tiếng sau đó, tuy không thắng lớn,

nhưng cũng không thua lớn, giúp y chịu được tới thời gian nghỉ ngơi giữa trưa.

Y xoa vai cùng Vua sư tử vào nhà ăn, Vua sư tử hiếm khi

không lải nhải, chỉ là không ngừng dùng ánh mắt dị thường đánh giá y, số lần nhiều, ngay cả Lâm Dược cũng cảm giác được.

“Vua sư tử, anh có gì muốn nói với tôi sao?”

Vua sư tử nhịn nhịn, cuối cùng quyết định vẫn hỏi__ Hắn thật sự quá hiếu kỳ, vừa rồi ở trên bàn cũng không cách nào chuyên tâm.

“Chuyện này__”

Hắn vừa định nói, đã có nhân viên của JA bưng một cái khay tới, sắc mặt kỳ

cục nói: “Cậu Lâm, đây là chủ tịch hội đồng quản trị cho cậu.” “Chủ tịch hội đồng quản trị? À, đúng… ừm, cho tôi, thứ gì vậy?” Lâm Dược

sững người, rồi mới hiểu chủ tịch hội đồng quản trị là Caesar.

Nhân viên đó mở nắp lên, chỉ thấy trên cái khay màu bạc là một cái tô cỡ vừa đế trắng hoa xanh lam, ở trên là sợi mì dài được cuộn tròn, lại phủ

thêm bí đao, thịt cừu, hoa bí, bên cạnh còn có một cái dĩa cũng là xanh

trắng đang xen, đặt hai cục bò viên lớn bằng trái bóng bàn.

Nhân

viên công tác co giật miệng một chút, mới tiếp tục nói: “Đây là chủ tịch năm phút trước đã dặn nhà bếp làm, ngài ấy nói đây là món cậu thích

nhất.”

Lâm Dược nhận khay rồi gật đầu: “Không sai không sai, mì

sợi phải ăn vào lúc này mới ngon nhất, nhưng tốt nhất là phải có thêm ớt và tỏi, tỏi thì thôi, nhưng ớt đâu?”

Khóe miệng nhân viên càng

giật, nhưng hắn vẫn trung thực thực hiện chức trách của mình: “Chủ tịch

nói ớt là vật tính kích thích, ăn nhiều không tốt, càng không thích hợp

ăn vào lúc này.”

Lâm Dược đảo mắt trắng, thấp giọng lầm bầm: “Anh ta nghiên cứu cũng nhiều ghê, trước kia cũng không thấy anh ta dài dòng như vậy, khó trách người ta nói nhân viên và cấp trên khác nhau, đánh

rắm cũng không vang, quả nhiên người ta một khi lên cấp trên rồi thì sẽ

thay đổi.”

Giọng y tuy không lớn, nhưng nhân viên công tác lại ở

ngay bên cạnh, sao không nghe được? Hắn miễn cưỡng khống chế miệng mình

đừng giật dữ quá, cố gắng bình tĩnh cong lưng đi xuống.

Lâm Dược bưng khay, tìm chỗ ngồi, đồng thời quay lại nói với Vua sư tử: “Đúng rồi, vừa rồi anh muốn hỏi gì?”

Vua sư tử nhìn y một cái, chậm rãi lắc đầu: “Không c