ác trang mạng lớn lũ lượt bình luận Ngựa hoang là người đàn ông hoàn mỹ nhất, còn về hoàn mỹ rốt cuộc ở phương diện nào, thì
mỗi người một ý.
Đương nhiên, trừ Ngựa hoang ra, ảnh của Lâm Dược cũng rất nổi bật, nếu nói trước kia sự hiểu biết của mọi người đối với y chỉ giới hạn ở Hoa Hồ tử, thì qua màn chạy này, đó chính là toàn góc
độ.
Màn y phủ áo cho Ngựa hoang còn được rất nhiều tòa soạn
chuyển tải, còn có một tờ báo làm bối cảnh nổi bật cho họ__ Trong bóng
tối thâm trầm, bóng dáng Caesar to lớn vô cùng.
Nhà bình luận nói thế này: “Trước kia, chúng ta luôn có thể thấy được hai nam một nữ,
hoặc hai nữ một nam, mà hiện tại, chúng ta cuối cùng cũng thấy được ba
nam!
Còn về ba nam này làm gì, hắn không nói, nhưng mọi người đều rõ.
Thật ra, lực xuyên thấu của phương tiện truyền thông vẫn chưa đủ, nếu bọn họ có thể tỉ mỉ hơn chút nỗ lực hơn chút, lấy tinh thần theo dõi vương phi Diana năm đó, thì bọn họ sẽ biết, không phải ba nam, mà là bốn nam! Sáng sớm.
Trải qua một đêm huyên náo, Las Vegas cuối cùng cũng yên tĩnh lại, có lẽ tại các sòng bài lớn, quán bar vẫn huyên náo, nhưng trên đường, gần như đã
không thấy người đi đường, thỉnh thoảng có một chiếc xe hơi chạy qua,
chỉ càng hiện rõ sự yên tĩnh.
Khi trời mông lung sáng, Ngựa hoang tới bệnh viện, đi cầu thang chuyên dụng tới tầng lầu đặc biệt, đi qua
hành lang, tới phòng bệnh cuối cùng. Có hai bảo vệ canh ở đó, nhìn thấy
hắn, hai người đều ngẩn ra, sau đó lại làm như không thấy mà quay đầu
đi.
Hắn mở cửa, chậm rãi đi vào, sau đó khóa cửa.
Đứng bên cửa một lúc lâu hắn mới đi tới giường bệnh.
“Tôi thua rồi.” Hắn đứng trước giường, mắt nhìn vách tường, giống như căn
bản không dám nhìn xuống nói tiếp, “Nếu tôi theo bài, có lẽ có thể
thắng, nhưng, đó là đánh cược vận may, không phải là kỹ thuật bài.”
Hắn nhớ lại cảm giác lúc đó, hắn cảm thấy cường liệt rằng mình sẽ thua, tuy hắn biết, nếu theo cược có lẽ có thể thắng, nhưng, sẽ như chim non ký
thác tất cả hy vọng lên vận may.
Thắng như thế, hắn tuyệt đối không cần, cho nên, hắn thà mất mặt chạy lõa thể, cũng không muốn thắng như thế.
“Tôi cuối cùng cũng biết cảnh giới mà anh nói, trước kia tôi không tin, mà
hôm nay, tôi cuối cùng cũng biết nó là gì.” Nói tới đây, hắn cười, “Có
lẽ hiện tại tôi vẫn chưa đạt tới cảnh giới đó, nhưng, tôi sẽ làm được,
ngày mai tôi sẽ làm tốt hơn.”
Nói xong, hắn không nói nữa, đứng
yên một lúc, cho tới khi ngoài cửa sổ rọi vào càng lúc càng nhiều tia
sáng, khi chiếu sáng cả căn phòng, hắn mới cười lần nữa, lần đầu tiên
cúi đầu sau khi bước vào phòng này: “Anh đã ngủ đủ lâu rồi, lúc nào mới
tỉnh chứ?”
Hắn nói xong, liền hôn lên gương mặt lởm chởm trông vô cùng đáng sợ một cái: “Mau thức dậy đi, nếu còn không thức dậy, anh sẽ
càng xấu.”
Hắn lại cười, sau đó, đứng lên, không quay đầu lại ra ngoài.
Cùng lúc này, Lâm Dược đang ăn cơm với Caesar, lần này bọn họ không ở nhà ăn, mà là trong phòng Caesar.
Trên bàn cơm cạnh hồ bơi, Caesar và Lâm Dược ngồi đối diện, cơm sáng rất
phong phú, bầu không khí đè nén. Sắc mặt Caesar bình tĩnh, vẻ mặt Lâm
Dược thì vô tội.
Hai người đều không nói gì, ăn xong phần cơm
sáng của mình, khi ra ngoài, Lâm Dược mới nói: “Lạc Lạc, sau này chúng
ta vẫn tới nhà ăn ăn đi, tuy rằng truyền thống TQ chú trọng ăn cơm không nói chuyện, nhưng như vậy quá an tĩnh, đối với thân thể cũng không tốt, nên biết…”
Y chưa nói xong, Caesar đã hung tợn trừng y một cái,
Lâm Dược sờ mũi, nuốt lời còn lại vào bụng, đổi giọng: “Được rồi được
rồi, anh thích yên tĩnh, vậy chúng ta cứ yên tĩnh, sau này tôi cũng ít
nói. Nhưng tôi không nói, anh có cô đơn không vậy.”
Khóe miệng Caesar co giật, mở miệng: “Hôm nay là ngày cuối cùng rồi.”
“A, tôi biết.”
“Ngựa hoang cũng vẫn còn trên bàn.”
“Ừm ừm, cậu ta không thua.”
Caesar trừng y, nói từng chữ: “Thi đấu cho tốt, đừng đáp ứng cược bậy bạ, đừng đưa ra cược bậy bạ!”
“Ô, nói vậy là cho dù cậu ta yêu cầu chạy lõa thể, tôi cũng không thể đáp
ứng cậu ta sao? Nhưng hôm qua tôi, không đúng, là hôm nay, hôm nay tôi
đã đáp ứng cậu ta rằng sẽ đợi cậu ta, người không thể nói rồi không giữ
lời. Được rồi được rồi, hôm nay cho dù cậu ta đưa ra, tôi cũng sẽ đổi
sang lúc khác cược. Lạc Lạc, anh đừng để ý, chạy lõa thể cũng không có
gì, hôm qua tôi thấy rồi, nhiều lắm cũng chỉ vậy, hơn nữa mọi người đối
với lần đầu tiên luôn khá chú ý, đến lần thứ hai mọi người sẽ không để
tâm nữa. Cho dù tôi có chạy, cũng sẽ không… đương nhiên, nếu có thể, tôi cũng không muốn chạy, nói thế nào thì, tôi cũng là người TQ truyền
thống mà, chạy lõa thể sao, vẫn không thích hợp với tôi.”
Caesar hít một hơi, thầm nói với mình, tất cả đợi qua hôm nay rồi nói.
Hai người xuống lầu, Lâm Dược đang định vào đại sảnh, lại nghe có người gọi mình sau lưng. Y quay đầu lại, thấy một thiếu nữ tóc vàng cầm một bó
hoa lớn đi tới chỗ y.
Đó là một thiếu nữ vô cùng dễ thương, cột
tóc đuôi ngựa, ăn mặc vô cùng mát mẻ, đôi mắt to màu lam, da như sữa bò, rất giống trong phim hoạt hình.
“Anh Lâm, anh Lâm đúng không.”
Chữ “Lâm” cô phát