âm không phải rất chuẩn, Lâm Dược gật đầu nói phải,
Caesar nhìn thiếu nữ đó một cái, nhưng không nói gì, ngược lại lùi ra
sau một bước, hắn biết, Lâm Dược tuyệt đối sẽ không xảy ra vướng mắc gì
với phụ nữ, ai biết thiếu nữ đó lại mở miệng nói: “Chào anh, tôi làm ở
tiệm hoa Vui Vẻ, bó hoa này, là một vị họ Trương tặng anh, anh ta chúc
anh may mắn! Xin anh ký tên vào đây.”
Cô nói rồi nhét bó hoa vào
lòng Lâm Dược, đồng thời lấy ra một tấm cạc. Lâm Dược nhìn hoa trong
tay, lại nhìn thiếu nữ, thiếu nữ mỉm cười có hơi khẩn trương: “Nếu có
thể, còn phải phiền anh cho điểm tôi, cái này liên quan tới tiền thưởng
của tôi, tiệm hoa Vui Vẻ của chúng tôi rất chú trọng phục vụ, cái này
rất quan trọng với tôi.”
Nói tới cuối, giọng đã có mấy phần run
rẩy, Lâm Dược gãi đầu, cuối cùng cầm bút, ký tên lên tấm cạc, còn cho cô năm điểm, thiếu nữ liên tục cảm ơn, sau đó cầm tấm cạc đi.
“Tôi trước giờ chưa từng nghe qua tiệm hoa Vui Vẻ!” Caesar lại đi tới, thấp giọng nói.
“Ừm, xem ra tôi không nghĩ sai, tôi đã nói mà, làm gì có nhân viên tiệm hoa nào xinh đẹp như thế chứ.”
Caesar nhìn y, Lâm Dược quay lưng lại, nhỏ giọng lầm bầm: “Nhưng là ký tên mà, nếu tôi không ký, cô ấy nhất định sẽ khóc.”
Nói rồi, nhét hoa cho hắn: “Cái này, anh giữ giúp tôi, hoa này rất đẹp, anh muốn tặng hay bán đều được, nhưng đừng làm dập đó.”
Nói xong, phất tay, tiêu sái vào đại sảnh, Caesar cầm bó hoa, sắc mặt âm
trầm như mực đen, giỏi lắm, tên Trương Trí Công cũng bắt đầu lợi dụng
nhược điểm của Lâm Dược rồi. Nếu hôm nay đổi thành Trương Trí Công tặng, Lâm Dược tuyệt đối sẽ không nhận bó hoa này, nhưng hắn tìm một cô gái__ Lâm Dược chính là không thể cự tuyệt phụ nữ!
Hắn đứng trước đại
sảnh, hơi thở trên người giống như đại ma vương đang phóng độc khí, ai
thấy cũng rét run, không dám lại gần, ngay cả Vua sư tử cũng cảm thấy
khí áp không đúng, tựa lên quầy, hôm nay hắn tới thi đấu, không tất yếu
chưa vào sân đấu đã tiêu hao hết tinh lực.
Tuy là đứng từ xa quan sát, Vua sư tử lại không ngừng cảm thán: “Nhìn đi, người này yêu một
lần thì liền thay đổi, mong là Ngựa hoang đã vào trước, nếu bây giờ mà
đụng phải, thì tệ cỡ nào chứ. Nhưng đều ở trong cái vòng này, sau này
cũng khó tránh khỏi gặp mặt, đến lúc đó… đại đế thì không nói rồi, Ngựa
hoang cũng không khiến người khác lo lắng, chỉ không biết Kẹo que có thể dẹp yên họ không.”
Hắn thì ở đây lo lắng cho quan hệ của ba
người, còn Caesar thì đã quay người, tiện tay nhét bó hoa đó vào lòng
Carlos đúng lúc đi ngang, Carlos đột nhiên nhận được món quà như thế,
sắc mặt lập tức đại biến, hắn kinh ngạc muốn nói gì đó, Caesar đã đi vào thang máy.
Carlos ôm bó hoa khóc không ra nước mắt: “Ông chủ ơi, cho dù anh bị Lâm Dược chọc tức điên rồi, cũng đừng tìm tôi làm bia đỡ
đạn chứ, hoa này, tôi không dám nhận đâu.”
Bên này Carlos ôm hoa
lo sợ bất an, bên kia Lâm Dược đã ngồi vào bàn, lúc này, trên bàn đã có
sáu người, Ngựa hoang ngồi đối diện y.
Vào ngày cuối cùng, chỉ
còn lại mười người, vì thế, tất cả mọi người đều được xếp trên cùng một
bàn, còn về chỗ ngồi thì bốc thăm, mỗi người sau khi vào bàn, sẽ ấn máy, cho ra số nào, thì sẽ ngồi ở vị trí đó, Lâm Dược là số 3, mà Ngựa hoang là số 7.
Ngựa hoang hôm nay mặc trang phục vận động màu trắng,
không đeo bông tai cũng không đeo nhẫn môi, quy củ ngồi đó giống như một cậu em hàng xóm.
Hắn ngồi thẳng băng, hai tay để trên bàn, nhìn
Lâm Dược vào chỗ, còn gật đầu với y, không có một chút tức giận phẫn nộ, giống như quan hệ của hai người trước kia vô cùng tốt vô cùng hài hòa.
Lâm Dược cũng gật đầu với hắn, sau đó mở miệng: “Đã ăn sáng rồi chứ?”
Ngựa hoang đờ người, sau đó nói: “Uống cà phê rồi.”
“Chỉ uống một ly cà phê? Vậy không tốt, có hại dạ dày, hơn nữa cơm sáng nhất định phải ăn kỹ lưỡng. TQ chúng tôi có câu thế này, sáng ăn ngon, trưa
ăn no, tối ăn ít, bữa ăn sáng là quan trọng nhất, đặc biệt là hôm nay
lại tiêu hao rất nhiều trí não, phải ăn nhiều hơn nữa, nhưng hiện tại
cậu đã ngồi vào rồi, cũng không tiện ăn cơm nữa, thế này, tôi giúp cậu
gọi một ly sữa, rồi thêm một miếng bánh kem được không, cậu thích vị
nào, sữa có thêm đường không?”
Ngựa hoang còn chưa đáp, người
trong phòng giám sát đã muốn đụng tường. Hai ngày trước, đại đế gắp đồ
ăn cho Lâm Dược, hiện tại, Lâm Dược bận rộn vì Ngựa hoang, ba người này… rốt cuộc có quan hệ gì.
Ngựa hoang giật mí mắt, không cự tuyệt,
Lâm Dược liền thật sự gọi nhân viên tới đưa sữa và bánh kem, trong cuộc
thi đấu, không thể tự mang đồ ăn, nhưng chút điểm tâm thì có thể để phía tổ chức chuẩn bị thay, huống hồ hiện tại còn chưa chính thức bắt đầu.
Nhân viên đó nghe xong thì đi, chỉ là cả quá trình gương mặt đều co rút.
Bánh kem và sữa rất nhanh được bưng lên, Ngựa hoang nho nhã ăn, ăn xong dùng khăn giấy lau tay, sau đó lịch sự cảm ơn.
“Chỉ giúp một chút thôi.” Lâm Dược phất tay, lại nói, “Một miếng bánh kem
đương nhiên không đủ, chẳng qua lót dạ trước, sau này bữa sáng phải nhớ
ăn, nếu không có hại cho thân thể.”
Y nói rất ôn hòa, giống như
quan tâm bạn bè bình
