các loại, nhưng lúc đó có trang bị đầy đủ kim chỉ nam, GPS, điện thoại
vệ tinh, bên cạnh còn có hướng dẫn viên từng là binh đặc chủng, tuy trên đường hình như cũng gặp phải nguy hiểm như rắn rít, vực thẳm, nhưng các trang bị an toàn đều làm rất tốt, nói là thao luyện sinh tồn, không
bằng nói là dã ngoại kích thích. Hắn làm sao biết cách tìm đường theo
ánh sao, làm sao nhìn ra phương hướng từ cành cây chứ.
Nếu ở
trong thành phố, hai người bảo đảm sẽ không lạc đường, nhưng ở ngoại ô
trừ cây ra chính là ruộng hoang, đối với họ mà nói, không khác biệt gì
với vùng núi hoang.
Hai người suốt đường vừa đấu võ mồm, vừa chạy, sau đó Lâm Dược thực sự không chống đỡ nổi, liền đặt hắn xuống.
“Cậu hai, chúng ta nghỉ ngơi chút đi, sáng mai hãy đi tiếp.”
Trương Trí Công ngẫm nghĩ rồi đồng ý. Khi hai người chuẩn bị đợi tới sáng mai, Caesar đột nhiên nói: “Có người tới.” Tuy bị bắt cóc, nhưng Trương Trí Công không cho là mình gặp nguy hiểm gì
nhiều. Hắn biết anh cả có thế lực gì tại Cúc thành, tại toàn tỉnh, cũng
biết đại khái anh mình kinh doanh tới mức độ nào. Cho nên hắn nghĩ chỉ
cần chờ sáng mai, bọn họ có thể ra đường lớn, hoặc gặp ai đó, thì không
còn vấn đề gì nữa.
Mà khi hắn chuẩn bị đối phó một đêm này, Lâm
Dược đột nhiên nhảy lên trèo lên cây, sau đó cũng không thèm phân bua
kéo hắn lên, hắn rất là kinh ngạc.
“Cậu hai, có người tới, cậu trốn ở đây, tôi đi xem thử.”
Lâm Dược ghé vào tai hắn nói, Trương Trí Công cảm thấy một làn khí nóng,
tiếp sau đó, thì thấy Lâm Dược thuận theo thân cây trượt xuống y chang
con khỉ.
Rất yên tĩnh, trừ tiếng gió vi vu, dường như không còn âm thanh nào.
Trương Trí Công ngồi trên cành cây dần có một cảm giác kỳ quái, không thể nói
là sợ hãi, nhưng, coi như là bất an. Lâm Dược nói đi xem thử, rốt cuộc
thật sự đi xem, hay là bỏ đi một mình rồi?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, lập tức bị hắn dập tắt. Không phải hắn tin tưởng gì Lâm Dược, mà là, Lâm Dược sao dám bỏ đi?
Nhà của y ở Cúc thành, cha y ở Cúc thành, y từ nhỏ trưởng thành tại đó,
không học vấn không bản lĩnh, dựa vào cái gì mà rời khỏi nơi này? Y làm
sao dám bỏ hắn lại đây? Cho dù, có nguyên nhân gì khác đi tới bước này, y càng không thể bỏ lại hắn!
Nghĩ thế, đột nhiên nghe một trận lạt xạt, sau đó là chó sủa người kêu.
“Bên đó, nhanh đuổi theo!”
“Là thằng nhóc đó, đừng cho nó chạy!”
Một chút ánh sáng le lói, Trương Trí Công thấp thoáng thấy một vài bóng
người. Ánh sáng quá mờ mịt, hắn thật sự không phân biệt được ai với ai,
nhưng nhiều người vây lấy một người, hắn dần dần cũng nhìn ra được ai là Lâm Dược.
Không thấy rõ lắm, nhưng cũng có thể nhìn ra Lâm Dược
đang vừa đánh vừa chạy. Số lần y phản kích không nhiều, nhưng mỗi lần
đều vô cùng thực dụng, tùy tiện một đấm một đá, đã có thể khiến một
người mất lực chiến đấu. Mới đầu bốn năm người vây lấy y, sau đó thành
một người chỉ huy hai con chó đối phó y.
Trương Trí Công nhìn từ
cành cây, Lâm Dược giống như đại triển thần uy, vô cùng lợi hại, nhưng
thật ra Lâm Dược đã hoảng lắm rồi.
Bản lĩnh đánh nhau của y không tệ, nếu một người đối phó hai ba người chắc vẫn có thể được, nhưng một
người đối phó với năm tên cộng thêm hai con chó… thì hoàn toàn không có
khả năng.
Y có thể kiên trì tới hiện tại, hoàn toàn là nhờ Caesar chỉ điểm. Khi Caesar bảo y đá, y liền đá, bảo y đấm y liền đấm, nhưng
dù là vậy, y cũng rất gượng ép, dù cho y không chút do dự, nhưng vẫn
chậm hơn phản ứng bản năng cơ thể một chút, hơn nữa dù sao y cũng chưa
từng đặc biệt luyện thân thủ, khi đá chân xuất đấm, vị trí có thể sai
lệch một chút, khi tránh né, lại chậm hơn một hai phần.
Khi y xử lý xong ba người, phiền phức không giảm bớt, vì hai con chó đó so với ba người kia còn phiền toái hơn.
“Bên phải, chân!”
Lâm Dược phi chân phải lên, sau đó liền cảm thấy đau buốt, cơn đau kéo xé
từ đầu gối kéo dài tới cổ chân, con chó bị y đá trúng bụng cuối cùng vẫn cào một phát trên chân y.
“Bên trái, chân!”
Lâm Dược quay người, nhưng chân phải chợt nhũn, không thể đá ra, nhìn con chó Berger
đang lao tới, y nghiến răng đấm tay trái ra.
Con chó Berger đó
gào lên rồi cắn chặt tay y, giây tiếp theo chỉ cảm thấy hàm răng siết
lại, Lâm Dược tóm lấy răng nó, sau đó đánh một quyền lên mũi nó.
Con chó Berger đau đớn, nhưng Lâm Dược thì không cho nó chạy, tay trái bóp
chặt răng nó, tay phải liên tục đánh lên mũi nó. Con chó vừa rồi bị y đá bay giờ lại nhào lên, Lâm Dược chỉ đành bất kể, mặc nó cắn chân mình,
chỉ liên tục đấm con chó trong tay tới khi ngất đi.
“Súc sinh!”
Sau khi xác định đã giải quyết xong một con, y giãy chân, vung con chó kia
ra, đưa tay kéo con Berger đã mất khống chế muốn cắn cổ mình ra.
Vì muốn hỏi tin tức của Trương Trí Công từ y, cho nên người nuôi chó không chỉ huy hai con chó này cắn cổ y.
Hiện tại con Berger đó thấy bạn mình bị đánh ngất, lập tức bị kích lên hung
tính, không bận tâm chỉ thị của chủ nhân, lao tới cắn cổ Lâm Dược.
Lâm Dược dùng tay trái bịt cổ mình, tay phải đấm lên bụng con chó đó, nó rú lên, đáp xuống đất rồi lại nhào lên tiế