hơn.
Mọi người quá mức kinh ngạc, trong nhất thời quên luôn chức
trách, kỳ thật bọn họ cũng không có để tâm nhiều, có người dám gây bất
lợi cho Trương Trí Công tại Cúc thành sao? Nói đùa rồi! Nếu nói họ là vệ sĩ, không bằng nói là chăm sóc, chăm sóc đừng để cậu hai gặp chuyện,
đương nhiên, quan trọng là, đừng để cậu hai gây chuyện.
Vì thế, khi hai y tá đẩy giường bệnh đi ngang người bọn họ, bọn họ không ai chú ý, còn chán ghét tránh sang một bên. Trương Trí Thành sắc mặt âm trầm nhìn người trước mặt, đám người tiểu Lưu
không dám thở mạnh, quần áo trên người đã thấm ướt cũng không dám cử
động.
“Nói đi, nói rõ ràng.”
“Dạ.”
Tiểu Lưu ấp a ấp úng mở miệng, cố gắng nói rõ ràng theo yêu cầu của Trương Trí Thành.
Lâm Dược vào phòng thế nào, hắn bước ra thế nào, tiếng kêu trong phòng,
và sau đó bọn họ tại sao cảm thấy không đúng lao vào phòng.
Hắn
cũng không dám thoái thác trách nhiệm, trong thời gian hắn bảo vệ Trương Trí Công lại bị bắt đi, nói sao thì bọn họ có trách nhiệm rất lớn, hiện tại nếu có thể tìm được Trương Trí Công sớm một chút, nói không chừng
trừng phạt của hắn sẽ bớt đi một chút.
Trương Trí Thành nghe xong, gật đầu, lại nhìn Mạc Khải, Mạc Khải lấy ra một tờ giấy: “Cậu cả, đây là sơ đồ bệnh viện.”
Trương Trí Thành không hiểu rõ lắm về kiến trúc, nhưng dưới tay dù sao cũng có một công ty kiến trúc, cho nên dạng sơ đồ này vẫn biết xem, hơn nữa,
cho dù xem không được, thì một điểm trong đó vẫn có thể hiểu, đó chính
là, phòng của Trương Trí Công có cửa thông với một phòng khác.
Không chỉ căn phòng của Trương Trí Công, mà cả dãy phòng hạng nhất đều là vậy.
“Tôi đã hỏi rồi, dãy phòng bệnh này vốn là phòng đôi của nhà khách quân đội, sau đó được bệnh viện thu mua, rồi thay đổi thành phòng riêng, cửa cũng đã khóa chết, đã sửa sang lại, ngay cả vết tích cũng không có, chỉ là…”
Chỉ là nếu muốn mở, cũng vô cùng thuận tiện. Hai căn phòng, có cửa thông
nhau, tình trạng này, cũng có thể hoàn toàn nói là lỗi của vệ sĩ. Trương Trí Thành phất tay, đám người tiểu Lưu như được đại xá vội lui ra, bọn
họ biết không phải đã trốn được kiếp này, mà chỉ sợ tìm được cậu hai
xong mới tính sổ.
“Cậu cả, cần hẹn Ngụy lão lục ra bàn không?’
Trương Trí Thành lắc đầu, chậm rãi nói: “Tôi lại hy vọng thật sự là Ngụy lão lục.”
Mạc Khải ngây người, lập tức hiểu rõ. Nếu là Ngụy lão lục, vậy thì còn được bàn điều kiện, hai bên đấu đã mấy năm, cũng chỉ vì chuyện địa giới, lộ
tuyến, mỗi năm một canh bạc, cũng là để xem ai có thể làm chủ trung
nguyên, những thứ này, đều được công khai.
Nhưng nếu không phải
Ngụy lão lục, vậy thì sẽ khác. Cần tiền cần đồ còn dễ nói, nếu đối
phương muốn bọn họ và Ngụy lão lục quay ra tàn sát thì sao?”
Nếu là vậy, khả năng Trương Trí Công còn sống không lớn!
“Tra xét tất cả những con đường thông ra ngoài Cúc thành, tra tất cả kho xe, tra tất cả tài xế của bệnh viện 15!”
Mạc Khải đáp lời, Trương Trí Thành chậm rãi híp mắt. Trương Trí Công là
người thân duy nhất của hắn, tuy bọn họ cùng mẹ khác cha, tuy hắn vẫn
còn một người cha ruột thịt quyền thế ngập trời, nhưng, người thân chân
chính của hắn chỉ có đứa em trai nhỏ hơn hắn bảy tuổi này thôi.
Tuy đứa em này trừ poker Texas ra thì cái gì cũng không biết, tuy đứa em
này là kẻ phóng đãng có tiếng, tuy đứa em này đã gây vô số phiền phức
cho hắn, nhưng đó là em trai của hắn!
Trương Trí Thành bên này
đang lo lắng cho Trương Trí Công, mà hoàn cảnh hiện tại của cậu hai
Trương, quả thật cũng không tốt lắm.
“Mày cố ý đúng không, Lâm Dược.”
“Cậu hai, cậu nhỏ tiếng thôi.”
“Mẹ nó mày nhẹ chút coi.”
“Tôi đã rất cố gắng rồi.”
…
Đêm khuya, đồng hoang, kêu đau và rên rỉ, tuy là hai tên đàn ông, nhưng vào cái thời đại này, trừ cùng với người ngoài hành tinh có một vài ngăn
cách về mặt kỹ thuật, thì đừng nói là hai người đàn ông, cho dù là một
người một thú, cũng…
Đương nhiên, đây chỉ là một khả năng, mà tình trạng chân thật là Lâm Dược đang cõng Trương Trí Công chạy trốn.
Hai y tá đột nhiên xuất hiện trong phòng, Trương Trí Công đã cảm thấy không đúng, hắn vừa gọi vệ sĩ bên ngoài, vừa muốn rút súng ra.
Nhưng lúc đó tay của hắn đang bị Lâm Dược tóm chặt.
Khi một người đột nhiên bị đau dớn, vậy thì nếu không phải né tránh, cũng
phải phản kích. Trương Trí Công thủ đoạn ác độc bẻ gãy ngón út của Lâm
Dược, Lâm Dược đau đớn quá mức đã tóm ngược lại tay Trương Trí Công, mà
Lâm Dược lại hoàn toàn không có chút giác ngộ anh hùng không dễ rơi lệ,
tuy không khóc, nhưng tuyệt đối là kêu thét lên, vì thế giọng nói của
cậu hai Trương cũng không thể truyền ra ngoài.
Chỉ để lỡ một chút như thế, cậu hai Trương đã bị người ta chụp thuốc mê, mà Lâm Dược, cũng bị đánh ngất.
Vốn dĩ mục tiêu của mấy người này chỉ có cậu hai Trương, đánh ngất Lâm
Dược, cũng chỉ muốn ném y qua một bên, nhưng lúc này hai người tuy mất ý thức, nhưng bốn cánh tay vẫn nắm chặt lấy nhau, hai người kia sợ thời
gian quá dài sẽ có chuyện ngoài ý muốn, liền cột hai người lên giường,
sau đó đẩy ra.
Người đánh ngất Lâm Dược vô cùng tự phụ, nghĩ một
cú này y ít