Snack's 1967
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325011

Bình chọn: 8.00/10/501 lượt.

ỏ bài, đây là sự hàm súc của người phương đông sao? Phong độ quý ông sao?”

Mọi người không hiểu, nhưng Lâm Dược vẫn bỏ bài. Y không chỉ bỏ ván này, mà còn bỏ liền ba ván.

Sắc mặt Vịt con xấu xí trở nên khó coi, khi Lâm Dược lại bỏ một ván, cô

nhịn không nổi mở miệng: “Anh đang làm gì? Anh cho rằng tôi cần sự

nhường nhịn này sao?”

Lâm Dược nhìn cô một cái, chậm rãi nói: “Tại sao cô lại cho rằng tôi đang nhường cô?”

“Anh làm rõ ràng như thế, còn hỏi tôi tại sao?”

“Tôi rất thất vọng.” Lâm Dược thở dài, “Vô cùng thất vọng. Bọn họ luôn nói

với tôi cao thủ lợi hại thế nào tài ba thế nào, trước kia tôi cũng luôn

cảm thấy cao thủ là cao không thể với, nhưng, cô lại khiến tôi vô cùng

thất vọng. Tôi chẳng qua là bỏ sáu ván, cô đã kích động rồi, thật khiến

tôi hoài nghi trình độ của cô.”

Vịt con xấu xí hít sâu một hơi, không ngờ Lâm Dược lại nói như thế.

Lâm Dược sải tay: “Khi ngồi lên cái bàn này, cô chính là kẻ địch của tôi.

Cô nên nghĩ làm sao giải quyết tôi, chứ không phải là tôi có đang nhường cô không. Cô nhìn đi, điểm này, ngay cả một lính mới như tôi cũng biết, sao cô lại không biết chứ?”

Lời này, khiến đám người Vua sư tử

lũ lượt gật đầu, Vịt con xấu xí cố gắng khống chế cảm xúc của mình. Chỉ

là Caesar thì ngẩng đầu lên nhìn trần nhà. Người khác không biết, hắn

lại rất rõ, sáu ván này, sở dĩ Lâm Dược không ngừng bỏ bài, nguyên nhân

lớn nhất, chỉ sợ là y còn chưa tỉnh.

Trước kia, Lâm Dược làm việc và nghỉ ngơi bình thường, ngủ nghỉ bình thường. Mà WPS hơn một tháng

này đã nhiễu loạn đồng hồ sinh học của y, đương nhiên, quan trọng nhất

là, hơn một tháng dưỡng thương, lại tạo nên thể chất mỗi ngày phải ngủ

mười hai tiếng đồng hồ. Y không ngủ trễ, mỗi ngày mười giờ đều leo lên

giường, sau đó ngủ thẳng tới mười giờ sáng hôm sau. Hôm nay trận đấu bắt đầu lúc chín giờ, vì thế hơn tám giờ y đã phải thức dậy. Lúc ăn sáng

còn oán trách.

“Quy củ này thật không tốt chút nào, anh nói xem

muốn thi đấu, còn phải giới hạn thời gian. Phá hoại đồng hồ sinh học của người khác là chuyện vô cùng thất đức đó. Trước kia nước Anh có một học giả, gọi là gì nhỉ? Người ta có thói quen sau khi tỉnh lại sẽ nằm trên

giường một hai tiếng, bao nhiêu tác phẩm đều được tạo nên vào lúc đó.

Kết quả là Elizabeth hay là Victoria, kêu người ta giảng bài, đã làm rối đồng hồ sinh học của người ta. Kết quả chuyên gia học giả đáng thương

đó đi giảng được mấy lần, trở về liền bệnh chết.”

“Đương nhiên,

thân thể tôi khỏe mạnh, không dễ chết. Nhưng, tôi sẽ thua đó. Lạc Lạc,

anh nói một tiếng này tôi làm sao chịu nổi, hay là tôi trực tiếp nhận

thua đi? Hay là, tôi bỏ bài suốt một tiếng?”

Caesar lúc đó không

để ý tới y, trực tiếp ném khăn lau mặt cho y. Hắn đã cảm thấy Lâm Dược

ngủ đủ nhiều rồi, trước kia là muốn dưỡng bệnh, hiện tại đã khỏe rồi,

đương nhiên phải hồi phục nghỉ ngơi bình thường, chưa tỉnh? Lên bàn rồi

tự nhiên sẽ tỉnh.

Nhưng hiện tại xem ra, Lâm Dược rõ ràng định

thực hiện kế hoạch của mình. Hắn nhìn Vịt con xấu xí một cái, lại di

chuyển ánh mắt, hắn đã có thể tưởng tượng được, một tiếng sắp tới, Vịt

con xấu xí sẽ khó chịu cỡ nào.

Không chỉ là Vịt con xấu xí khó

chịu, Ike càng khó chịu. Lâm Dược bỏ bài bỏ bài rồi bỏ bài, hắn đã sắp

phát điên rồi. Cầm được bài tạp, anh bỏ. Cầm hai con A, anh bỏ cái gì

chứ. Cược mù 25000/50000 quá nhỏ? Nhưng anh bỏ mười ván đã là ba trăm

bảy mươi ngàn, hiện tại còn chưa tới nửa tiếng, anh đã sắp bỏ một triệu

rồi, một phần năm số chip của anh, lẽ nào anh chuẩn bị bỏ luôn năm

triệu? Vậy không bằng dứt khoát thua sạch một ván luôn đi!

Bàn

đấu buồn bực, nhưng trên mạng thì lại vô cùng náo nhiệt, mọi người thảo

luận đủ kiểu về chuyện Lâm Dược bỏ bài. Có người nói thật ra y thích Vịt con xấu xí. Có người nói y vốn là một đôi với Ngựa hoang, chính là bị

Caesar đánh gãy uyên ương. Đương nhiên, cũng có người nói y đang giăng

cuộc, chuyện bỏ bài này là một sách lược.

Người phát biểu lời này còn viết cả bài dài, dẫn chứng rất nhiều ván đấu kinh điển, phân tích

chuyên nghiệp, nhưng rất nhanh, bình luận này bị đẩy xuống dưới, so với

loại chuyên nghiệp này, mọi người thích nhiều chuyện hơn.

Cách

một cái, kim giờ nhảy tới số mười, trong mắt Caesar, Lâm Dược rõ ràng

giật mình một cái. Đương nhiên cú giật mình này đều chỉ giống như bước

di chuyển của kim giờ, trong mắt mọi người, Lâm Dược vẫn ngồi như thế,

lười biếng lật bài.

“Anh chuẩn bị bỏ bài tới lúc nào nữa?” Vịt

con xấu xí chậm rãi mở miệng, cô nghịch đồng chip năm mươi ngàn. “Anh

cảm thấy bỏ bài thế này có tác dụng sao? Đối với tôi, tác dụng lớn nhất

chính là tiêu hao số chip của anh.”

Lâm Dược đang giăng cục.

Vịt con xấu xí cũng cho là thế, trong một tiếng này, mỗi ván cô đều vô cùng cẩn thận, bỏ bài không ngừng như thế, bình thường đều là đang giăng

bẫy. Vì thế, mỗi khi đặt cược cô đều sẽ suy nghĩ kỹ.

Lâm Dược theo cược, cô sẽ nghĩ, có lẽ chính là ván này. Mà Lâm Dược không theo cược, cô lại tiếc nuối.

Kiểu suy nghĩ này, tuy khó chịu, có điều, cô cũng không phải chưa từng trải

qua, lúc này mở miệ