Snack's 1967
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325765

Bình chọn: 8.5.00/10/576 lượt.

ể đừng nhìn tôi

chằm chằm như vậy không, nếu không tôi thật không tiện.”

Câu sau, là nói với người đồ đen.

Hai người đồ đen đều không có phản ứng.

“Thật là, tôi sẽ không chạy. Các anh nói xem ở đây thì tôi chạy đi đâu? Các

anh nhìn tôi như thế, tôi sẽ có suy nghĩ khác, thứ của tôi và thứ của

các anh không có khác biệt gì, thật đó, có thể màu sắc lớn nhỏ khác

nhau, nhưng nếu nói tới công năng hình dạng, thì trên cơ bản đều như

nhau, điểm này đàn ông trên toàn thế giới, không, nên nói là giới đực

toàn thế giới, bao gồm heo đực dê đực trâu đực…”

Hai tên đồ đen nhìn nhau một cái, đều thấy được trong mắt nhau sắc mặt xanh mét của mình, sau đó, hai người đều quay đầu đi.

Khi Lâm Dược bị mang trở lại, sắc mặt Daniau đã hồi phục bình thường.

“Cậu Lâm, tôi nghĩ hiện tại chúng ta có thể nói chuyện chính thức rồi.”

Lâm Dược gật đầu.

“Cậu Lâm, vừa rồi cậu đã thấy qua JA, tuy không phải toàn bộ, nhưng cũng hơn một nửa, không biết cậu có cảm giác gì?”

Lâm Dược đang chuẩn bị trả lời, Caesar trong đầu đột nhiên lên tiếng, y ho

khụ một cái, lời lên tới môi rồi liền phải nuốt xuống, thành thật nói

theo căn dặn của Caesar: “Rất tốt.”

“Vậy thì, cậu có hứng thú gia nhập vào hàng ngũ rất tốt này không?”

Lâm Dược gãi đầu: “Tôi không hiểu ý của anh lắm.”

“Ý của tôi là, cậu có hứng thú lưu lại JA làm thành viên quản trị không?”

Trong nhất thời, Lâm Dược chỉ cho rằng mười phần trăm cổ phần kia hoàn toàn

bại lộ, nhưng điều này không có khả năng. Theo như Caesar nói, mười phần trăm đó, là hắn ngay từ đầu đã nắm trong tay, chưa từng cho ai biết,

tuy hiện tại Tiêu Nhiên biết rồi, nhưng Tiêu Nhiên đương nhiên không có

khả năng nói ra.

Nhưng mà, nếu không phải vì mười phần trăm đó bại lộ, câu nói của Daniau là có ý gì?

“Tôi biết cậu Lâm sẽ cảm thấy kỳ quái, thật ra cái này không có gì phải kỳ

quái. Trên bàn cược tôi là một kẻ đánh cược, nhưng ở đây, tôi là người

làm ăn, người làm ăn vĩnh viễn theo đuổi lợi nhuận. Kỹ thuật của cậu

Lâm, đã do tôi đích thân thử qua. Mà hiện tại, nếu cậu Lâm đã đến Mỹ,

tôi đương nhiên hy vọng cậu Lâm có thể phục vụ cho tôi.”

Thấy Lâm Dược vẫn ngây ngẩn, trong lòng Daniau có một sự vui sướng không nói rõ, sự vui sướng này tự hắn cũng cảm thấy kỳ lạ, hắn cũng không phân tích

xem rốt cuộc là tại sao, hắn chỉ cảm giác được tâm tình của mình hiện

tại rất tốt, vô cùng tốt. Sau một khắc dừng lại, hắn lại nói: “Là một

người làm ăn, tôi cũng công bằng, vì chỉ có làm ăn công bằng, mới có thể lâu dài. Nếu cậu Lâm đồng ý, tôi có thể bảo đảm, những gì cậu có được

tuyệt đối nhiều gấp mười lần Sharon, thậm chí nhiều hơn. Tôi cho cậu

không phải là tiền, mà là cổ phần của JA.”

“Nếu tôi không đồng ý thì sao?” Qua một lúc lâu, Lâm Dược mới mở miệng.

“À, vậy thì vô cùng đáng tiếc.”

“Vậy tôi đồng ý.”

Không có chút chần chừ nào, Lâm Dược gật đầu. Daniau ngây ra, sau đó lại mỉm

cười: “Rất tốt, cậu Lâm quả nhiên là người thông minh. Từ Macao tới đây, cậu Lâm nhất định rất mệt, tôi bảo người dẫn cậu xuống nghỉ ngơi.”

Dẫn Lâm Dược xuống, là một người da đen nói tiếng Hán vô cùng lưu loát, hiện tại Lâm Dược đã biết hắn tên là Carlos.

Hắn dẫn Lâm Dược đến phòng, suốt đường đi, bất luận Lâm Dược nói gì, hắn

cũng không mở miệng, cho tới khi vào phòng, hắn mới nói: “Mời cậu Lâm

nghỉ ngơi, không ai canh chừng cậu, nhưng xin cậu nhớ rõ, đây là Mỹ, là

Las Vegas.”

Lâm Dược gật đầu, do dự nửa ngày, sau đó cuối cùng vẫn nói: “Anh nên tháo mắt kính xuống đi, như vậy đối với mắt không tốt.”



Tuy không phái người theo sát, nhưng hành động của Lâm Dược tại Mỹ Tiêu

Nhiên vẫn biết ngay lập tức. Hắn nhìn tư liệu trong tay mà kinh ngạc vô

cùng.

“Daniau không động tới Lâm Dược?”

“Phải.”

“Hơn nữa còn sắp đặt cho cậu ta vào ở JA?”

“Phải.”

“Tầng một đó, tôi nhớ, đều là nơi ở của giám đốc và tản khách JA.”

“Phải.”

“Daniau này, rốt cuộc muốn làm gì?”

Tiêu Nhiên không hiểu nổi, lẽ nào Daniau thật sự muốn mời Lâm Dược làm tản

khách? À, đúng, Lâm Dược có kỹ thuật hạng nhất, Lâm Dược có khả năng

đánh bài hạng nhất, Lâm Dược tuyệt đối là cao thủ, bất cứ sòng bài nào

mời y làm tản khách cũng rất hợp lý, nhưng, JA? Daniau?

Người

khác không biết, nhưng hắn lại hiểu rõ, Daniau cực kỳ đặc biệt, không

phải khi đánh bài cắt xì gà, mà là ghi hận, người này vĩnh viễn mang mặt nạ quý ông, nhưng lòng báo thù tuyệt đối mạnh hơn bất cứ ai. Lâm Dược

khiến hắn chịu thiệt lớn ở tỉnh, hắn không phanh thây Lâm Dược đã khiến

người ta bất ngờ, nếu nói mời y làm tản khách, đãi ngộ cao… thì tuyệt

đối không có khả năng!

“Daniau, rốt cuộc đang nghĩ gì?”

Không chỉ Tiêu Nhiên có nghi hoặc này, Lâm Dược Caesar đồng dạng cũng nghĩ không thông.

“Lạc Lạc, anh nói xem, có phải có cuộc thi đấu gì mà Daniau không xử lý được không?” Trừ thi đấu ra, Lâm Dược thật nghĩ không ra tại sao Daniau lại trọng đãi y

như vậy, tuy rằng đánh y vài cái, nhưng đều không tính là quá đáng, nếu

so với thiếu tay cụt chân mà y tưởng tượng thì thật sự là quá ưu đãi

rồi.

“Cậu ta đang xác định.” Trầm mặc một lúc, Caesar cuối cùng mở miệng.

“X