y, khắp nơi đều là ánh đèn, suối phun và các kiến trúc xinh đẹp. Chúng ta đều biết Macao là một thành phố cờ bạc, vậy Macao có bao nhiêu sòng
bài chứ? Hai mươi ba sòng bài! Mà Las Vegas có bao nhiêu sòng bài?
Hai trăm năm mươi sòng bài!
Nếu bảo Macao là một thành phố cờ bạc, thì Las Vegas chính là một vương
quốc cờ bạc. Nơi này có máy bay thông tới các nước trên thế giới, bất cứ máy bay tư nhân nào cũng đều có thể dễ dàng hạ cánh. Mười khách sạn đi
nghỉ lớn nhất thế giới, thì có chín khách sạn nằm ở đây!
À, đây là một thành phố khiến người điên cuồng! Một phát mất một triệu hoặc một bước lên trời, ở đây không phải chuyện lạ.
Tại đây có Bally’s Jubilee, có Bellagio – “0”, có Monte Carlo – Lance
Burton, còn có Riviera Splash vân vân. Cái gì, bạn không biết mấy cái
này là gì? Được rồi, nói cho đơn giản, chính là tại đây có khiêu vũ trần thân trên chiêu bài của thành phố cờ bạc, hơn một trăm ngôi sao ca nhạc nghệ sĩ khiêu vũ mặc trang phục đắt giá, đầu mang trang sức giá trị
trên năm ngàn đô la tiến hành biểu diễn, mà thân trên của nữ diễn viên,
không có bất cứ che chắn nào.
Nơi đây còn có đoàn xiếc thú và
biểu diễn xiếc thú trên nước thử nghiệm đầu tiên trên thế giới, có quán
quân ma thuật thế giới là Lance Burton, nhà hát mệnh danh, còn có kết
hợp ca vũ truyền thống và trượt băng hiện đại, cộng thêm biểu diễn kỹ
năng trên xe máy.
Đúng, nơi đây có tất cả những thứ khiến người ta hoa mắt hỗn loạn, nhưng, khiến người ta chú mục nhất, chói mắt nhất, vẫn là JA.
Mà hai tòa nhà dính liền khí thế to lớn, biển hiệu đi đâu cũng có thể
thấy, những nữ phục vụ mặc trang phục thỏ có ký hiệu của JA, tất cả đều
nói rõ, độ ảnh hưởng của JA tại thành phố này.
Mà hiện tại, nắm quyền JA là Daniau.
Đối với việc hắn làm sao ra khỏi tù, làm sao quản lý JA, người bình thường
cho dù hiếu kỳ, cũng không mấy để ý, đây vốn là một thành phố thần kỳ,
xảy ra bất cứ chuyện gì cũng không kỳ quái.
Daniau ở trong tòa
nhà JA đón tiếp Lâm Dược. Theo chỉ thị của hắn, Lâm Dược không bị dẫn
trực tiếp tới phòng làm việc, mà xuyên quả cả sòng bài xong mới được
mang vào thang máy.
“Cậu Lâm, lại gặp mặt rồi.” Daniau dựa lên
ghế, mỉm cười nhìn Lâm Dược, “Tôi không thể không tán thưởng lá gan của
cậu Lâm, không ngờ cậu dám tới đây.”
Lâm Dược thành thật không khách khí gật đầu: “Rất nhiều người đều khen tôi như vậy.”
“Nghe một lời khuyên bảo chân thành của tôi chứ, cậu Lâm, đừng giả ngốc ở
đây, tại TQ… tôi quả thật vô lực thực hiện, nhưng ở đây.” Hắn sải tay,
“Tôi có thể làm bất cứ chuyện gì. À, đừng lấy bản kế hoạch buồn cười đó
ra, vô dụng thôi, tôi không biết tại sao Tiêu lại giúp cậu, nhưng tin
tôi đi, sự giúp đỡ của anh ta với cậu vô cùng hữu hạn. Cậu cảm thấy anh
ta sẽ vì cậu mà đối đầu với tôi sao? Nếu sẽ, vậy hiện tại anh ta nên tới cùng cậu. Hơn nữa cho dù anh ta thật sự nguyện ý, cũng có tâm mà vô
lực.”
“Cho nên, đừng giả ngốc ở đây, nếu không hậu quả vô cùng nghiêm trọng.”
Hắn nói xong, cười nhìn Lâm Dược. Lâm Dược chớp chớp mắt: “Chuyện này, áy
náy quá, có thể mượn dùng nhà vệ sinh chút không. Trên máy bay tôi uống
hơi nhiều nước, nên bây giờ… ưm!”
Y chưa nói xong, đã bị đấm một
quyền vào bụng, hai người đồ đen dẫn y tới, một người kéo y, một người
đấm vào bụng y, liên tiếp nhiều quyền, chưa tới bốn quyền, Lâm Dược đã
thổ huyết.
Cho tới lúc này, Daniau mới bảo ngừng lại.
“Cậu Lâm xem đi, đây chính là do cậu không đúng, tôi đã khuyên cậu rồi, tại sao cậu không nghe?”
Lâm Dược gượng đứng lên, lau miệng, ngẩng đầu, lộ ra hàm răng dính máu, rất thành khẩn mở miệng: “Tôi thật sự muốn dùng nhà vệ sinh.”
Ngón tay Daniau run một chút: “Cậu Lâm, tôi là một người văn minh, xin đừng bức tôi làm chuyện không văn minh.”
“Tôi cũng là một người văn minh mà, tôi đã cần tới vậy rồi còn phải nghẹn
phải nhịn. Ngài Daniau, quản trời quản đất, không thể quả được phân mà.” Nói tới cuối, giọng của Lâm Dược đã có chút run rẩy. “Nếu ngài còn
không cho tôi mượn nhà vệ sinh, rất có thể tôi sẽ làm vài chuyện không
văn minh đó. Tôi, tôi thật sự nhịn hết nổi rồi!”
Mặt Daniau xanh lét, tay hắn đút vào ngăn kéo. Chỉ cần rút súng trong đó ra, nhắm vào Lâm Dược bóp một cái, thế giới sẽ an tĩnh!
Hắn nhìn Lâm Dược chằm chằm, Lâm Dược nhăn mày nhíu mặt nhìn hắn. Sau đó
cuối cùng, hắn phất tay, phun từ kẽ răng ra bốn chữ: “Dẫn cậu ta đi!”
Lâm Dược bị dẫn xuống, y chịu mấy cú kia thực không nhẹ, đi đường cũng hơi khó khăn.
Y vừa ôm bụng, vừa đi theo người đồ đen ra ngoài, đồng thời còn thầm cảm thán: “Không hổ là xã hội đen, ra tay quả là hung hãn.”
“Cậu không nên chọc cậu ta, đây không phải là trên bàn bài.” Caesar mở
miệng, “Tôi từng nói với cậu rồi, Daniau là người thích phong độ giữ khí phách, chỉ cần cậu cung kính cậu ta, ít nhất bề ngoài…”
“Nhưng
nếu anh ta muốn trừng trị tôi thì vẫn sẽ trừng trị tôi, tôi không chọc
anh ta, anh ta sẽ bỏ qua cho tôi sao?” Lâm Dược nhíu mày, cởi khóa quần
dưới sự giám sát của người đồ đen, “Huống hồ, tôi không phải chọc anh
ta, tôi thật sự cần đi chứ bộ. A, xin lỗi hai vị, có th