dụng một chút.
Lạc Lãnh Thần , mày là một kẻ ích kỷ ! Trên thế giời này , mày chỉ yêu một mình mày , An Nhiên ? Cô ta là gì ở trong tim mày ? Cô ta chẳng là gì hết , huống chi là mày!”
Không biết từki nào lời nói đấy đã nhảy vào đầu óc của hắn , gân xanh trên trán nổi lên , Lạc Lãnh Thần tiếp tục nói : “ Ừm , tôi thấy ở trong này hình như có cho gì đó , thuốc kích thích … A , còn là đồ tốt nữa , kích dục , quả là không thể !”
Thẩm Mặc nghiến răng nghiến lợi , hận không thể nhảy sang bên kia điện thoại túm lấy Lạc Lãnh Thần đấm mấy phát “Lạc Lãnh Thần , tên đê tiện!”
“Đê tiện?” Lạc Lãnh Thần cười , buông cốc nước xuống nhìn người phụ nữ đang bước tới gần , nhẹgiọng nói “Nếu muốn biết sự việc là như thế nào thì đừng lên tiếng , bằng không , tôi đây không ảm bảo Nhiên Nhiên sẽ bị kẻ đê tiện này làm thành cái dạng gì đâu .”
Thẩm Mặc hoàn toàn nín thinh , không bởi vì anh muốn biết chuyện gì xảy ra , mà là bởi vì câu cảnh cáo cuối cùng của Lạc Lãnh Thần .
Chỉ cần là chuyện liên quan đến An Nhiên , ngoài việc thoải hiệp , anh không có cách nào khác.
Đầu kia , đặtđiện thoại để ở một chỗ bí mật gần đó , Lạc Lãnh Thần nhìn về phía người phụ nữ đi tới kia , một thân trang phục hoàn mỹ , người vừa đến ngồi xuống.
“Thế nào , Lạc thiếu có vừa lòng với chuẩn bị của tôi không?” Người đến cười , ánh mắt từ đống tiền kia lướt qua lễ vật thần bí mà tinh tế kia , khóe môi có ý cười thản nhiên , trong mắt lại tràn ngập vẻ thông minh cùng sắc bén .
Lạc Lãnh Thần gật đầu : “Quả là không tệ , số tiền kia , cũng đủ để tôi xuất ngoại , còn lễ vật kia , cũng là thứ ban đầu tôi đã bỏ qua , nhưng rồi sau đó lại là thứ tôi rất muốn có , Thẩm phu nhân lúc này đúng là thật dụng tâm , chỉ có điều … Thẩm phu nhân không sợ một khi tôi có cơ hội chạy ra nước ngoài , đợi đến khi tôi trở mình quay về , Thẩm phu nhan sẽ không hối hận hay không ? Dù sao đi nữa , chúng ta đều hiểu được , thả hổ về rừng , hậu hoạn vô cùng.”
“Để cho một con mãnh hổ chạy vốn chẳng phải lựa chọn thông minh , nhưng giũ lại một con gấu nguy hiểm ở bên cạnh , thương tổn lại càng nặng hơn nữa .”
“Đó là nguyên cớ , bây giờ ngươi đã biết chưa?” Lạc Lãnh Thần thoải mái cười , hỏi.
Người phụ nữ ở đối diện nắm chặt tay , mày hơi nhíu lại : “Cậu nói gì vậy ? Mà … cậu đang nói chuyện với ai ?!”
Lcj lãnh Thần cầm điện thoại giấu đi đặt lên trên mặt bàn , cười giống như một ác ma , ánh mắt tức cười nhìn người phụ nữ trước mắt : “Chúng tôi đang ở tiệm **” Cúp điện thoại , Lạc Lãnh Thần nhận ra vẻ kích động và giật mình trong ánh mắt người phụ nữ đối diện , cuối cùng cũng có một tia khoái cảm trả thừ : “Kế tiếp , Thẩm phu nhân còn phải nghĩ nên giải thích thế nào với con trai mình đấy , chuyện này vốn chẳng tốt lành gì đối với quan hệ mẹ con , lần này… Aiz , cho dù Lạc Lãnh Thần tôi hôm nay không rời được khỏi nơi này , tôi cũng bằng lòng chấp nhận !”
Sắc mặt bà Thẩm trắng xanh , khi nhìn thấy rõ dãy số trên điện thoại kia , máu đã rút hết , ngã ngồi ở trên ghế salon , ngay cả tim cũng run rẩy.
Trong công ty , toàn bộ nhân viên đều biết , lão tổng hôm nay rất tức giận , thậm chí đến cả vẻ mặt cũng đầy sát khí , đôi mắt thì đã trở nên đỏ tươi , vừa mới xông thẳng ra ngoài… Lạc Lãnh Thần nhìn bà Thẩm , ý cười xấu xa , trong mắt tràn đầy khoái cảm : “Thẩm phu nhân , bà đã lặn lội trong giới thương trường nhiều năm như vậy , chẳng lẽ nào không biết Lạc Lãnh Thần tôi là dạng người gì ?
Cho dù là rớt xuống địa ngục , tôi cũng nhất định phải kéo theo một
người , ha ha ha…”
Lúc còn sống , Thẩm Mặc có thể thấy được vở kịch hay như vậy , mà hắn còn là diễn viên , mình cũng không thấy thiệt .
Dần dần , có tiếng bước chân nôn nóng vang lên , Lạc Lãnh Thần ngậm ý cười
nhìn người phụ ngồi đối diện hắn , khuôn mặt trắng xanh , ánh mắt run
rẩy thể hiện sự khẩn trương lúc này của bà : “Thẩm phu nhân , bà nhìn
thử xem người đến có phải cậu con trai kiêu ngạo của bà hay không?”
Bà Thẩm trừng mắt nhìn Lạc Lãnh Thần : “Tôi có lòng tốt cho cậu xuất ngoại , có thể có một cơ hội thoi thóp , cậu lại thích ngược , mưu tính lại
tôi , Lạc Lãnh Thần , cậu cũng đã đạp chính mình đấy , ngữ khí của A Mặc như vật đã nói lên lúc này mặc kệ là tôi hay cậu đều nhất định phải
chiu lửa giận của A Mặc , Lạc Lãnh Thàn , là cậu dẫn mình ước một bước
xuống địa ngục đấy .
Địa ngục ? Lạc Lãnh Thần híp mắt : “Tôi đã ở
địa ngục từ lâu rồi , trước giờ luôn ở đấy , chỉ có điều là vì chờ một
người xuống cùng thôi.”
Trong mắt bà Thẩm lộ ra một chút đáng tiếc , cõ lần một chút đồng tình … Đồng tình ? Lạc Lãnh Thần hắn không cần !
Một tay gạt hết đồ trên bàn, rơi tản tác xuống đất , tiếng đổ vỡ vang lên , Lạc Lãnh Thần cười lạnh không ngừng : “Thẩm phu nhân , tôi nghĩ , con
của bà sẽ không đụng đến tôi đâu , dù thế nào đi nữa , trên người của
tôi cũng có một nửa dòng máu , cho dù chính tôi cũng cảm thấy nó dơ bẩn , cho dù tôi chỉ có một nửa huyết thống , cho dù là sỉ nhục suốt đời của
tôi , thế nhưng cái dấu ấn kia mãi không thể nào xóa được .”
Sắc
mặt bà Thẩm đại biến , ánh mắt , lại vòng qua
