ày thì có liên quan gì đến cậu ấy? Cậu mau nói rõ cho mình
nghe.”
“Chuyện là thế này…”
Lạc Phán Phán đau khổ kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối, tất nhiên là kể cả
chuyện cốc sữa quá hạn và vở kịch của mình.
Nghe xong, Đoàn Khanh Nhi bị kích động, lắp bắp nói: “Cậu nói chúng ta không đi
du lịch được là do hoàng tử Vũ Phàm gây ra à?”.
Lại còn hoàng tử Vũ Phàm nữa… Thật kinh khủng…
Lạc Phán Phán bặm môi, nổi cả da gà, nói với giọng đầy bức xúc: “Đúng thế, cậu
ta còn hại mình phải chạy vào nhà vệ sinh hơn chục lần! À, Khanh Nhi, không
phải là cậu rất hiểu cậu ta sao? Cậu có biết điểm yếu của Hướng Vũ Phàm là gì
không?”.
“Điểm yếu?” Đoàn Khanh Nhi đề phòng, điều này có liên quan đến sự an toàn của
thần tượng của cô, lập tức lấy lại tinh thần, cảnh giác hỏi Lạc Phán Phán đang
bặm môi vẻ tức giận: “Cậu hỏi thế làm gì?”.
Lạc Phán Phán cười phá lên, bóp cổ Khanh Nhi nói: “Mình còn phải gặp hoàng tử
Vũ Phàm nhà cậu sáu ngày nữa, tất nhiên là mình muốn hiểu cậu ấy hơn để dễ nói
chuyện thôi mà!”.
“Mình không tin, rõ ràng là cậu muốn làm điều gì đó không tốt cho hoàng tử Vũ
Phàm của mình!” Đoàn Khanh Nhi không nhanh nhạy, muốn thoát khỏi câu hỏi của
Lạc Phán Phán nhưng tiếc là đã muộn.
Lạc Phán Phán bóp cổ mạnh tay hơn, cười nói: “Khanh Nhi thân yêu, mình tin là
cậu sẽ không đánh mất tình cảm quý giá sáu năm giữa chúng ta vì một anh chàng
ngốc nào đó, đúng không?”.
Tình bạn rất đáng quý, sinh mệnh còn quý giá hơn, hoàng tử Vũ Phàm, xin lỗi
cậu…
Đoàn Khanh Nhi thầm tạ lỗi với Vũ Phàm một giây, sau đó tỏ vẻ thân mật, thương
lượng với Lạc Phán Phán ra vẻ biết thì phải nói…
“Đương nhiên rồi, Đoàn Khanh Nhi mình là người rất trân trọng bạn bè! Phán
Phán, cậu bỏ tay ra đi… Mình nói cho cậu biết, Hướng Vũ Phàm sợ nhất bố mẹ cậu
ấy, bởi vì nếu làm họ tức giận, họ sẽ cắt tiền tiêu vặt của cậu ấy. Nghe nói để
chống đối bố mẹ, cậu ấy đã bỏ nhà đi 102 lần, nhưng cuối cùng vì vấn đề thiếu
thốn tiền nong nên lại ngoan ngoãn về nhà nhận tội.”
Sợ bố mẹ sao?
Lạc Phán Phán nhớ lại lúc buổi sáng, Hướng Vũ Phàm bị bà Hướng dạy cho một bài
học, có vẻ như cậu taấy rất sợ mẹ.
Nghe nói bố của Hướng Vũ Phàm đi công tác ở Hồng Kông, nhưng vẫn còn có mẹ cậu
ta vẫn ở đây, như vậy là tốt rồi! Sau này chỉ cần Hướng Vũ Phàm nổi loạn với cô
thì cô sẽ có cách đối phó với cậu ta!
Nghĩ đến đây, Lạc Phán Phán cảm thấy rất vui, kéo Đoàn
Khanh Nhi chạy ra ngoài nói: “Đi thôi, chúng ta đi ăn kem, mình đang rất vui,
hôm nay mình sẽ mời cậu!”.
Đoàn Khanh Nhi nhìn thấy nụ cười trên môi người bạn thân, không khỏi rùng mình,
trong lòng thấy thầm thương thần tượng của mình.
Hoàng tử Vũ Phàm thân yêu, cậu hãy tự hãy tự cầu xin thần may mắn cho chính
mìnhđi…
Ngày thứ hai của kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, cũng là ngày thứ hai Lạc Phán Phán kèm
Hướng Vũ Phàm học bài.
Từ sáng sớm, Lạc Phán Phán đã đến nhà họ Hướng, người mở cửa vẫn là bà Hướng.
“Phán Phán, cháu đến rồi à? Đã ăn sáng chưa?”
“Dạ, cháu ăn rồi, bạn Hướng đâu ạ?” Lạc Phán nhìn khắp phòng khách nhưng không
thấy bóng dáng Hướng Vũ Phàm đâu cả.
“Tiểu Phàm đang đợi cháu ở trong phòng học, mau lên đi! À, phòng học là phòng
thứ ba bên trái trên tầng hai.”
“Vâng ạ, cảm ơn cô.”
Mở cửa phòng học, Lạc Phán Phán nhìn thấy Hướng Vũ Phàm đang ngồi quay lưng lại
làm gì đó, không gian có vẻ rất yên bình.
Cửa sổ phòng học mở toang, ánh nắng rực rỡ xuyên qua cửa kính chiếu vào trong
phòng, nhẹ nhàng đậu lên người Hướng Vũ Phàm, nhảy nhót trên tóc cậu. C, cậu ta
đang chăm chú đọc cái gì đó. Ánh nắng dịu dàng khiến cho khuôn mặt đẹp sáng
bừng lên.
Hiếm khi nào thấy cậu ta chăm chỉ như vậy, không biết cậu ta đang làm gì? Đọc
sách, hay là ôn bài?
Lạc Phán Phán sợlo làm cậu ta phân tâm cậu ta học hành, cố gắng thật nhẹ nhàng
bước đến phía sau cậu ta. Ngó đầu xem, nụ cười trên môi cô vụt biến mất, trán
nhăn lại.
“Hướng Vũ Phàm, cậu lại chơi gGame online à?” Lạc Phán Phán kéo chiếc laptop
trước mặt cậu ta, tay run lên chỉ vào hình ảnh 3D rực rỡ trên màn hình, tức
giận gần nhưtới mức nói không nên lời.
Cô tưởng rằng cuối cùng cậu ta cũng hiểu được kiến thức trong sách vở quý giá
như thế nào, đang cố gắng chăm chỉ học hành để bổ sung những phần kiến thức bị
rỗnghổng. Kết quả là, cậu taấy rất chăm chỉ, nhưng không phải chăm chỉ học hành
mà là chăm chỉ chơi gGame online! Đúng là chứng nào tật nấy.
“Tôi thích chơi, cậu có thể cấm tôi sao?” Hướng Vũ Phàm không thèm nhìn cô, kéo
laptop lại, tiếp tục điều khiển nhân vật của mình chiến đấu với quái vật, mười
ngón tay thon dài nhấn gõ bàn phím kêu lách tách.
Lạc Phán Phán tức nổ đom đóm mắt, ngón tay nhỏ nhắn bất ngờ nhấn một nút.
Màn hình rực rỡ sắc màu lập tức tối đen…
Hướng Vũ Phàm lặng người mất hai giây,. sSau khi kịp phản ứng lại, cậu ta nhảy
dựng lên, túm lấy cổ áo Lạc Phán Phán quát to: “Con bé này, món nợ hôm qua tôi
còn chưa tính sổ với cậu, hôm nay lại còn đến quấy nhiễu?!”.
“Cậu phải nói ngược lại mới phải!” Lạc Phán Phán tức giận đẩy tay cậu ta ra,
không khách khí nói,: “Tôi