, trán lấm tấm mồ hôi, đưa ra trước mặt Lạc Phán
Phán hai viên Bifico.
“Tôi chỉ tìm thấy loại này thôi.”
Lạc Phán Phán cầm lấy thuốc rồi bắt đầu than thở: “Tôi sợ đắng”.
Hướng Vũ Phàm chau mày, nhìn viên thuốc trên tay cô nói: “Đây là thuốc Tây, bột
thuốc đã có vỏ bọc ngoài rồi, uống một ngụm nước là xong, sao mà đắng
được?”.
“Nhưng trước khi tôi uống thuốc, mẹ tôi luôn chuẩn bị mứt táo cho tôi.”
“Mứt táo? Nhà tôi không có thứ đó, đường có được không?” Nói rồi, Hướng Vũ Phàm
lấy hộp đường trên bàn nhét vào lòng cô.
“Tôi không cần”, Lạc Phán Phán đặt hộp đường lên bàn, kiên quyết nói. “Tôi cần
mứt táo.”
“Con gái các cậu thật là phiền phức!” Hướng Vũ Phàm không chịu nổi, chau mày,
do dự một lát rồi lấy chìa khóa và ví tiền bước ra khỏi cửa.
“À, nhớ là phải mua ở Lý Ký Thành Đông đấy, tôi chỉ ăn mứt táo ở đó
thôi.”
Hướng Vũ Phàm suýt nữa thì trượt chân, không dám tin vào tai mình, quay lại
nhìn cô, không hiểu là mình có nghe nhầm không. “Thành Đông? Cậu muốn tôi từ
Thành Tây chạy sang Thành Đông để mua thứ đồ ăn quê mùa đó cho cậu sao?”
“Mứt táo rất ngon, không quê mùa chút nào!”
“Tôi không đi!”
“Á, đau bụng quá…”
“…”
Hướng Vũ Phàm nhìn cô một lát, cuối cùng cũng phải thay giày và bước ra
ngoài.
Lạc Phán Phán thấy cửa nhà bị đập mạnh đến “kinh thiên động địa”, đắc ý
cười.
Hướng Vũ Phàm, tôi cũng phải cho cậu nếm mùi chạy đi chạy lại!
Nghĩ tới đó, cô cúi đầu nhìn viên thuốc trong lòng bàn tay, cầm cốc nước mà
Hướng Vũ Phàm đã chuẩn bị cho cô, cho thuốc vào miệng và uống.
Hơn một tiếng sau, cánh cửa nhà mở ra, Hướng Vũ Phàm
người đẫm mồ hôi, cầm một cái túi chạy vào.
“Mứt táo của cậu đây!” Hướng Vũ Phàm vứt túi mứt táo lên sofa, chỗ Lạc Phán
Phán đang ngồi đọc sách, rồi chạy vội vào bếp tìm nước mát trong tủ lạnh, nóng
đến chết mất.
Lạc Phán Phán đặt sách xuống, mở túi ra xem rồi nói vọng vào trong bếp: “Bạn
Hướng, cảm ơn cậu đã mua mứt táo cho tôi, nhưng vừa rồi tôi không cẩn thận làm
rơi mất thuốc rồi, làm thế nào bây giờ?”.
“Gì… hả?…” Nghe thấy câu nói không thể ngờ tới của Lạc Phán Phán, Hướng Vũ Phàm
ngạc nhiên tới mức phun cả nước ra ngoài, suýt chút nữa thì bị sặc. Vội vàng
đặt bình nước đang cầm trên tay xuống, cậu chạy ra khỏi bếp, hỏi với giọng của
một người bất hạnh nhất. “Tại sao cậu lại làm mất được? Nhà tôi chỉ còn hai
viên thuốc đó thôi! Cậu nói xem bây giờ phải làm thế nào?!”
“Thế… Hay là cậu chạy ra hiệu thuốc, mua cho tôi hai viên?”
“…”
Hướng Vũ Phàm nhìn ra trời nắng gay gắt ngoài cửa sổ, suýt chút nữa thì ngất
xỉu.
Lạc Phán Phán chép miệng, không nói gì, hai tay dường như vô thức ôm lấy bụng.
Mắm môi mắm lợi, cuối cùng Hướng Vũ Phàm cũng không thoát được cảm giác thấy có
lỗi, mở cửa đi mua thuốc. Do quá tức giận nên không chú ý, cậu va vào một người
bên ngoài cửa.
Là ai mà không chịu nhìn gì cả, không biết là tâm trạng của thiếu gia đang
không vui sao?
Hướng Vũ Phàm đầy một bụng tức giận, ngẩng đầu định mắng thì nhìn thấy mẹ đang
nghi ngờ nhìn cậu. “Tiểu Phàm? Con vội vàng đi đâu thế?”
“Ơ… mẹ? Mẹ về rồi ạ? Hôm nay mẹ về sớm thế?”
“Xong việc thì tất nhiên là về rồi! Đến lượt mẹ hỏi con. Giờ này không phải là
đang ngồi trong phòng nghe Phán Phán giảng bài sao? Vì sao lại chạy ra ngoài?”
“Ơ… Con…” Cậu không thể nói là đi mua thuốc cho Lạc Phán Phán được. Mẹ cậu sẽ
muốn biết vì sao cậu lại cố tình lấy sữa quá hạn mời khách uống, có thể cậu sẽ
mất tiền tiêu vặt cả năm nay mất!
Thế là Hướng Vũ Phàm ấp úng hồi lâu mà không nói được lời nào.
Bà Hướng thấy lạ vội nhìn cậu, nghĩ rằng cậu học nhiều quá nên đâm ra hồ đồ,
cũng không hỏi nhiều nữa, bước vào trong nhà.
Lạc Phán Phán ở trong phòng khách nghe thấy tiếng động, đoán được bà Hướng đã
về. Nghĩ đến hành động của mình, cô thấy hơi lo lắng, ngồi trên sofa cũng không
còn cảm thấy thoải mái nữa nên vội đứng dậy.
Bà Hướng bước vào phòng khách, như thường lệ, tiện tay đặt túi xách lên tủ,
đang định bước đi thì thấy ai đó đã lục tung hòm thuốc.
Hướng Vũ Phàm đi theo mẹ vào trong nhà, nhìn thấy thế, đang chuẩn bị tinh thần
giải thích vì sao không thu dọn đồ gọn gàng thì đã nghe thấy bà Hướng hỏi: “Sao
hòm thuốc bị lục tung thế này? Có ai bị thương à?”.
Hướng Vũ Phàm rụt cổ lại, ánh mắt bất giác nhìn sang người đang đứng như chịu
phạt bên cạnh chiếc sofa.
Bà Hướng để ý thấy điều đó, lập tức quay đầu lại nhìn Lạc Phán Phán, quan tâm
hỏi: “Phán Phán, có phải là Tiểu Phàm bắt nạt cháu không?”.
“Con không bắt nạt bạn ấy!” Hướng Vũ Phàm vội vàng lớn tiếng phủ nhận.
Bà Hướng không để ý đến cậu, nhìn thẳng vào Lạc Phán Phán.
Lạc Phán Phán giật mình, ánh mắt bất an nhìn về phía Hướng Vũ Phàm, hít sâu một
hơi rồi trả lời: “Không ạ…”.
Điệu bộ lo lắng của cô khiến bà Hướng nghĩ cô bị bắt nạt, vì sợ Hướng Vũ Phàm
nên không dám nói thật. Thế là bà Hướng dịu dàng nói với cô: “Phán Phán đừng
sợ, nếu Tiểu Phàm bắt nạt cháu thì cháu cứ nói với cô, cô sẽ giúp cháu dạy cho
nó một bài học”.
Ồ, cô Hướng có nhầm không? Lẽ nào cô ấy nghĩ con trai của mình có