ng thể nào quên được.
Nửa đêm thanh tĩnh
bên cổng Tây thành, tôi chờ mãi, chờ mãi mà chàng không tới… Khắc khoải, thất vọng và bất cam đã gắn kết lại thành một nỗi cô đơn vô bờ.
…
Kí ức trong đầu như một cơn bão cuộn lên, tôi cố ép mình phải quay người
đi và cố ý che giấu sự run rẩy rất khẽ trong giọng nói của mình, giả bộ
như không có gì.
“Ồ, vậy sao?”
“Người đó bảo ta gửi lời tới nàng.” Hộc Luật Quang bước lên một bước, giọng nói gần hơn một chút.
Không biết vì sao, nỗi tủi thân của tôi trong giây phút bùng phát.
“Ta ở dưới thành lầu khổ sở chờ đợi một đêm chỉ đổi lại một câu nói của
chàng thôi sao? Chàng bảo ngài nói với ta điều gì, xin lỗi hay đáng đời? Chàng hứa với ta là sẽ đưa ta đi, vì sao lại lừa ta, vì sao?” Tôi quay
phắt đầu lại, phẫn nộ nhìn hắn, trong giọng nói tràn đầy sự ai oán, thù
hận.
Giọng nói dần dần tan đi, để lại sự tĩnh lặng trong giây
lát. Những cành liễu mềm mại khiêu vũ trong gió, lướt qua mặt nước của
Lãnh Ngọc trì, phát ra tiếng động rất khẽ. Hộc Luật Quang cụp mắt nhìn
tôi, ánh mắt có vài phần như thăm dò, vài phần như bỡn cợt, vài phần như thấu hiểu.
Tôi ý thức được rằng phản ứng của mình hơi quá
khích, cố ép mình quay đầu đi, thở dài một tiếng, nói: “Thôi bỏ đi, tôi
và chàng chẳng qua chỉ có duyên vài lần gặp mặt. Thậm chí đến dung mạo
thực sự đằng sau tấm mặt nạ của chàng ta còn không biết. Ta vốn cũng
chẳng có tư cách gì để yêu cầu chàng làm việc gì cho ta.” Nói rồi tôi
thấy lòng mình thật chua chát, quay người tránh hắn, bước lên cây cầu đi vào bờ.
“Không phải người đó không muốn tới… Mà là không thể
tới.” Giọng nói của Hộc Luật Quang vang lên sau lưng, tôi thoáng dừng
chân. Tôi thấy tim mình run rẩy, đứng yên bất động, không quay đầu lại.
“Hôm đó Đột Quyết xâm phạm, biên cương cấp báo, Lan Lăng Vương phải đưa các
binh sĩ mình giải cứu được đi cả đêm về nước Tề. Sự việc xảy ra quá đột
ngột, người cũng chỉ là bất đắc dĩ.”
Tôi thấy tim mình dường như được nới lỏng ra, nỗi ấm ức tràn ngập trong tim dần lắng lại, nghiêng
đầu nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp.
Hộc Luật Quang chầm chậm đi
về phía tôi: “Lan Lăng Vương báo ta gửi lời tới cô nương, nói rằng lời
hứa của người vẫn còn hiệu nghiệm, nếu cô nương muốn thì lần này có thể
cùng ta rời khỏi nước Chu, người sẽ ở Kim Dung thành chờ nàng.”
“Chàng thực sự nói như vậy sao?” Tôi dường như không dám tin vào tai mình, hỏi khẽ, trong tim trào dâng một cảm giác hân hoan, vui sướng, nhưng lại
cảm thấy niềm vui này đến quá bất ngờ, bởi vậy thấy thấp thỏm không yên.
“Hộc Luật Quang ta nhận ủy thác của người khác, tuyệt đối không có nửa lời
bỡn cợt.” Hộc Luật Quang cất đi vẻ mặt thăm dò bỡn cợt, nghiêm mặt nói.
Khóe môi tôi mấp máy, một tiếng thở dài từ sâu thẳm trong tim thoát ra: “Nhưng ta… Nhưng hôm nay đã khác ngày xưa.”
Tôi hôm nay đã không còn là một tôi của ngày hôm đó bất chấp tất cả nữa.
Tôi phải đường đường chính chính đi cùng với Vũ Văn Dung, tôi phải tìm
được gương Thanh Loan trước Hương Vô Thần. Sự thất hứa của chàng ngược
lại khiến tôi tỉnh táo hơn, cho dù là ỷ lại vào chàng đến đâu thì trong
khoảng không gian xa lạ này, người mà tôi có thể thực sự tin tưởng chỉ
có bản thân mình mà thôi. Huống hồ tôi là Đoạn Mộc Liên, người kế thừa
gia tộc Đoạn Mộc, tôi có sứ mệnh và trách nhiệm của mình, làm sao có thể để cho thế lực thần bí sau lưng Hương Vô Thần lạm dụng gương Thanh
Loan.
“Ta đã hứa với Lan Lăng Vương. Cho dù phải mất cái mạng
này cũng sẽ đưa nàng đi.” Giọng nói của Hộc Luật Quang rất nhẹ, nhưng
lại vô cùng rõ ràng. Hắn tưởng rằng tôi đang lo lắng vì sự canh gác
nghiêm ngặt trong Hoàng cung.
“Cảm ơn ngài. Có điều ta không thể đi được… Còn việc khác quan trọng hơn đang chờ ta làm.” Hắn và tôi
chẳng qua chỉ là lần đầu gặp mặt mà đã nói những lời đó thực sự khiến
tôi rất cảm kích.
Tôi loáng thoáng nhớ rằng vị danh tướng Hộc
Luật Quang trung quân hiếu quốc này cuối cùng có kết cục rất thảm hại.
Muốn trách phải trách gã Hoàng đế hôn quân Bắc Tề trúng phải kế phản
gián của kẻ địch, giết lầm trung thần. Mà điều châm biếm hơn là kẻ lập
ra kế phản gián này chính là vị phu quân hữu danh vô thực của tôi, Chu
Vũ Đế – Vũ Văn Dung.
Rồi lại nghĩ tới kết cục bi kịch của Lan
Lăng Vương bị ban rượu độc, tôi khựng lại nhìn Hộc Luật Quang tới từ Bắc Tề cũng đang nhìn tôi, bất giác thấy tim mình nhoi nhói. Một cảm giác
bất lực và kiệt sức lan dần khắp cơ thể. Biết trước kết cục nhưng không
thể thay đổi, đây chính là nỗi bi ai của sự tiên tri.
Hộc Luật
Quang nhìn thấy ánh mắt trong phút chốc bỗng trở nên phức tạp của tôi
thì hơi hoang mang, giọng nói nhỏ xíu như một tiếng thở dài: “Nàng là nữ nhân thứ hai có thể khiến Trường Cung phải để tâm đến.”
“Vậy
người thứ nhất là ai? Nàng ta… tên Lạc Vân phải không?” Dừng lại giây
lát, rồi tôi hỏi khẽ, gần như là vô thức. Lạc Vân, tôi từng nghe A Tài
vô tình nhắc tới cái tên này. Từ sau lần đó, nó đã in đậm trong đầu tôi, một trực giác mách bảo rằng cái tên này có mối quan hệ không thể chia
cắt với Lan Lăng Vương. Từ biểu cảm ban nãy