Old school Swatch Watches
Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329190

Bình chọn: 9.00/10/919 lượt.

ta hiện nay…”

“Đúng vậy, huynh ngẫm lại xem, một hộ vệ của huynh mà lại có thể đánh nhau ngang tay với đệ nhất cao thủ Đại Lương…”

“Vừa rồi Mông Chí căn bản chưa dùng toàn lực…”

“Đúng, vừa rồi đích xác ông ta còn chưa dùng hết sức, nhưng cho dù là thế thì ông ta vẫn cứ là đệ nhất cao thủ Đại Lương. Phi Lưu có thể chống đỡ nhiều chiêu dưới tay ông ta như vậy mà chưa thua, việc này cũng đủ làm mọi người kinh ngạc rồi. Làm sao cha ta có thể tin tưởng huynh chỉ là một khách giang hồ vô danh chứ? Hơn nữa, cho dù ta cố cãi ngang, chỉ cần cha ta gọi Tạ Bật tới là sẽ hỏi được rõ ràng.”

“Cũng đúng.” Mai Trường Tô nghiêng đầu suy nghĩ một hồi lâu. “Được rồi, nếu cha ngươi thật sự vặn hỏi quá gắt gao thì ngươi cứ khai thật là được. Chẳng qua là ông lo lắng ngươi dẫn người không biết rõ thân phận về nhà, sau khi hỏi rõ ràng thì sẽ không còn vấn đề gì nữa. Ta lại không phải khâm phạm của triều đình, che giấu thân phận chẳng qua là vì sợ phiền phức. Nghĩ lại quả thật cũng không thể bắt ngươi lừa gạt cha mình để che giấu cho ta được.”

Tiêu Cảnh Duệ cảm thấy cực kỳ áy náy, ngượng ngập nói: “Tô huynh, thật sự xin thứ lỗi. Có điều cha ta tính tình cẩn thận, không bao giờ nhiều lời, cho dù ông ấy biết thân phận thật sự của huynh thì cũng chỉ ghi nhớ trong lòng, sẽ không nói với những người khác đâu.”

“Chuyện này làm sao có thể trách ngươi được? Đó là gần đây ta quá buông lỏng, suy xét mọi chuyện không chu toàn nên mới khiến Phi Lưu rước lấy phiền phức…” Vừa nói tới đây, Mai Trường Tô đã nhìn thấy Phi Lưu cúi đầu, vẻ mặt lo lắng không yên, vội vàng xoa đầu hắn an ủi, hòa nhã dỗ dành: “Không phải, không phải lỗi của Phi Lưu, là đại thúc kia ngăn ngươi lại nên ngươi mới động thủ với ông ta phải không?”

Phi Lưu gật đầu.

“Cho nên Phi Lưu của chúng ta không làm gì sai cả, đều là vì đại thúc kia không tốt!”

Tiêu Cảnh Duệ lại toát mồ hôi lạnh.

Đâu có người nào dạy dỗ trẻ con như vậy?

“Có điều sau này lúc phải ra ngoài, Phi Lưu của chúng ta cứ đi theo đường từ cổng ra ngoài, lúc về cũng phải theo đường từ cổng đi vào, không được chạy nhảy trên tường và trên mái nhà nữa. Người ở đây gan rất nhỏ, mắt lại rất tinh, nếu nhìn thấy Phi Lưu là họ sẽ sợ chết khiếp, nhớ chưa?”

“Nhớ rồi!”

Tiêu Cảnh Duệ không nhịn được nghĩ, với phương pháp giáo dục của chàng, cho dù Phi Lưu không bị tổn thương não thì phỏng chừng cũng không lớn được…

Sau cơn sóng gió, hình như Mai Trường Tô vẫn không để tâm lắm. Chàng đưa Phi Lưu về Tuyết Lư, đánh đàn chơi cờ tiêu khiển, vẫn ung dung, tự tại như trước. Ngược lại, Tiêu Cảnh Duệ cứ nghĩ này nghĩ nọ, cả ngày tâm trạng không yên.

Tối hôm đó, quả nhiên Tạ Ngọc gọi hai người Tiêu Cảnh Duệ và Tạ Bật vào thư phòng, không rào trước đón sau lấy một lời, hỏi thẳng: “Vị Tô tiên sinh các ngươi mời tới rốt cuộc có thân phận gì?”

Tiêu Cảnh Duệ và Tạ Bật đưa mắt nhìn nhau, trong lòng biết phụ thân hỏi như vậy là đã sinh nghi, không thể giấu giếm được nữa, huống hồ thân là con trong nhà, bao nhiêu năm dưới uy của phụ thân, nào có bản lĩnh dám chống lại phụ thân cơ chứ? Chỉ do dự chốc lát, Tạ Bật đã khai rõ thực tình: “Tô huynh… tên thật là Mai Trường Tô… Chắc là phụ thân biết, chính là đương gia tông chủ Mai Trường Tô của thiên hạ đệ nhất đại bang Giang Tả minh đó…”

Tạ Ngọc giật mình, sững sờ hồi lâu mới nói: “Thảo nào ngay cả một hộ vệ dưới tay hắn cũng giỏi như thế… Thì ra là Mai lang Giang Tả, người đứng đầu Lang Gia bảng…”

Đứng đầu Lang Gia bảng, Mai lang Giang Tả.

Tuy Tạ Ngọc là thế gia thanh quý đứng hàng hầu tước nhưng cũng không thể không e ngại danh tiếng này.

“Chiếu khắp nhân gian như băng tuyết, hoa mai phủ một khúc Lâm Giang, biết hết anh hùng trong thiên hạ, cúi đầu Giang Tả có Mai lang.” Đây là câu thơ bang chủ Thúc Kình Thiên của Tiếu Long bang hùng bá phương bắc ngâm khi gặp Mai Trường Tô lần đầu tiên hồi chín năm trước.

Khi đó, gia tộc Công Tôn tránh họa vào Giang Tả, Thúc Kình Thiên đuổi giết qua sông. Tân nhậm tông chủ của Giang Tả minh là Mai Trường Tô đích thân tới bờ sông đón chào, hai người không mang một đao một kiếm, một binh một lính, mật đàm hai ngày trên đỉnh Hạ Lĩnh. Sau khi xuống núi, Thúc Kình Thiên lui về phía bắc, toàn gia tộc Công Tôn được bảo vệ, danh tiếng Giang Tả minh vang dội khắp giang hồ.

“Tông chủ Giang Tả minh ít lộ diện, cũng không có bao nhiêu người từng thấy mặt hắn… Hai đứa làm sao lại quen hắn?” Tạ Ngọc trầm ngâm chốc lát rồi hỏi.

“Là đại ca…” Tạ Bật vừa ngập ngừng mấy chữ thì Tiêu Cảnh Duệ đã tiếp lời: “Hồi bẩm phụ thân, mùa đông năm ngoái, hài nhi đi qua Tần Lĩnh, ngồi nghỉ trong một quán trà, Tô huynh tình cờ ngồi ở bàn bên cạnh. Khi đó Tô huynh cứ nhìn cành tuyết mai hài nhi cầm trên tay, có vẻ rất thích. Khi đó hài nhi cũng không nghĩ gì nhiều mà tặng ngay cành mai đó cho Tô huynh, thế là quen biết. Sau đó hài nhi ngao du giang hồ, vẫn thường được Tô huynh chăm sóc. Thân thể Tô huynh nhiều bệnh, sau khi chẩn trị cho Tô huynh, hàn y Tuân Trân lão tiên sinh dặn dò huynh ấy phải rời khỏi Giang Tả, bỏ mặc công chuyện trong bang để tập trung tĩnh dưỡng, cho