g chỉ chết một người, là án hình sự thông thường. Tề thượng thư dù muốn thì cũng không thể bắt phủ Kinh Triệu chuyển án lên trên, cho nên chỉ có thể để phủ Kinh Triệu tự kết án rồi thượng báo. Nếu vụ án báo lên là án giết người với bằng chứng vững chắc như núi thì đương nhiên chúng ta không làm gì được, nhưng nếu là một vụ án mà cả bằng chứng và lời khai đều có sơ hở thì bộ Hình sẽ có lý do để tiến hành phúc thẩm, đến lúc đó sẽ có thể động tay động chân được, công tử được chuyển lên đây cũng có thể bớt khổ hơn một chút, đại nhân cảm thấy thế nào?”
Hà Kính Trung vô cùng cảm kích. “Kế này của sư gia rất diệu, hạ quan sẽ đi gặp điện hạ ngay để xin điện hạ nói vài lời với Tề thượng thư. Có điều bên chỗ Cao Thăng...”
“Chuyện này ngài yên tâm, Cao đại nhân hiện nay đang đau đầu vì vụ án giếng cạn, nhất định chỉ mong sao có thể ném hòn than bỏng tay này ra ngoài.” Quý sư gia cười, nói. “Sư gia của hắn bây giờ là người quen của lão hủ, lão hủ sẽ đi một chuyến giúp Hà đại nhân...”
Hà Kính Trung vội vàng thi lễ, nói: “Làm phiền sư gia! Chuyện này nếu thành, hạ quan nhất định có lễ trọng tạ ơn.”
“Đều là phục vụ điện hạ, cần gì khách khí.” Quý sư gia khiêm tốn mấy câu rồi đứng dậy tiễn khách.
Bởi vì Hà Kính Trung là tay chân tâm phúc của Dự vương nên lão cũng không dám thờ ơ, vội vã sai người chuẩn bị kiệu vải xanh đến nha môn Kinh Triệu.
***
“Quả này!” Một quả lê to hình bầu dục được đưa tới trước mặt Mai Trường Tô, thoạt nhìn bóng loáng, hết sức ngon miệng.
“Vì sao lại cho ta quả này?” Mai Trường Tô mỉm cười hỏi thiếu niên trước mặt.
“To nhất!”
“To nhất thì cho Tô ca ca ăn à?”
“Ờ!”
Mai Trường Tô liếc mắt, thấy Mông Chí ngồi bên cạnh đang bưng chén uống nước. Chàng cười thầm, lại cố ý hỏi: “Phi Lưu, ngươi nói với Tô ca ca, quả lê này có màu gì?”
“Màu trắng đậm!”
Phụt một tiếng, Mông Chí phun hết ngụm trà trong miệng ra ngoài, vừa ho sặc sụa vừa trợn mắt nhìn Phi Lưu. “Màu... màu gì đậm?”
Phi Lưu “hừ” một tiêng, quay mặt đi, hoàn toàn phớt lờ ông ta.
“Thực ra Phi Lưu của chúng ta là người có nhiều từ mới nhất.” Mai Trường Tô nhìn Phi Lưu bằng ánh mắt ấm áp, nhẹ nhàng vuốt tóc Phi Lưu. Dường như có thể cảm nhận được sự quan tâm của chàng, Phi Lưu hơi nghiêng người, lần nữa giơ quả lê trong tay lên.
“Phi Lưu, quả này bây giờ còn chưa ăn được.” Mai Trường Tô mỉm cười. “Đây là lê băng...”
“Lê băng...”
“Nghĩa là cho vào băng để có thể bảo quản lâu một chút, nhưng lúc ăn thì phải để nó tan băng đã, nếu không sẽ không cắn nổi.”
Phi Lưu mở to mắt nhìn quả lê trên tay trái rồi lại nhìn quả bên tay phải, cuối cùng giơ quả nhỏ hơn lên cắn một miếng và lập tức ngẩn ra.
“Không cắn được đúng không?” Mông Chí lúc này đã khôi phục phong độ cao thủ, quay người sang nói. “Phải ngâm dưới nước cho tan, mềm ra thì mới ăn được.”
Phi Lưu ngẫm nghĩ câu này một lát rồi bóng dáng hắn lập tức biến mất.
“Thực ra quả lê này không thể xem như lớn nhất.” Mông Chí lắc đầu cảm khái. “Bây giờ vật hình tròn lớn nhất trong hoàng thành có lẽ là cái đầu của Cao Thăng, phủ doãn phủ Kinh Triệu?”
Mai Trường Tô không khỏi bật cười. “Mông đại ca nói chuyện thật thú vị, cho dù không gặp phải những khó khăn này thì cái đầu vị Cao đại nhân đó cũng vẫn to hơn quả lê mà?”
Chính Mông Chí cũng không nhịn được bật cười. “Ngươi còn nói nữa à? Mang hai vụ án đau đầu như thế đến cho người ta, còn chính mình lại nhàn nhã thế này? Thấy ngươi trêu đùa Phi Lưu, ta biết hôm nay tâm tình ngươi rất tốt.”
Nơi hai người đang ngồi bây giờ là một quán trà thanh nhã, độc đáo ở phía nam thành, mặc dù quán trà nằm sát đường nhưng không hề huyên náo, mỗi phòng trà đều là một căn nhà một gian độc lập bằng trúc, trang trí rất phong cách.
Sau khi vụ án giấu xác dưới giếng cạn được báo quan, mọi người ở Kim Lăng đều biết hai chuyện.
Thứ nhất, dưới giếng ở Lan Viên có hài cốt. Thứ hai, vị danh nhân mới nổi Tô Triết đang cần mua một tòa viện.
Lan Viên đổ nát hoang tàn, lại là hiện trường hung án, đương nhiên không thể ở được, cho nên Tô Triết còn phải tìm mua một khu viện khác.
Thế là những người muốn nhân cơ hội kết giao, những người quả thật có lòng tốt giới thiệu và cả những người muốn bán được nhà cửa, đều đến mời chàng đi xem nhà, có lúc còn xếp thành hàng dài.
Có điều chàng ở trong Tạ phủ, đương nhiên những chuyện phiền toái này đều do Tạ Bật giải quyết. Ngoài lúc đi xem những khu viện do Mục thị Vân Nam và Hạ Đông giới thiệu, hôm nay là lần thứ ba Mai Trường Tô ra cửa.
“Ngươi cảm thấy tòa viện ta chọn đó thế nào?” Mông Chí tới gần một chút, hỏi.
Mai Trường Tô chậm rãi quay lại nhìn ông ta. “Lẽ nào huynh định bán tòa viện đó cho ta thật à?”
Mông Chí cười đùa. “Mặc dù có vẻ ta hơi vội vàng kết giao, nhưng ngươi quả thật cũng nể mặt ta, chịu đi cùng ta ra ngoài xem nhà.”
“Mông đại thống lĩnh có vai vế ra sao? Bất cứ ai cũng không dám không nể mặt huynh. Huynh xem, hôm nay ta nhận lời mời của huynh, Tạ Bật cảm thấy đó là chuyện quá bình thường, nếu như ta từ chối huynh thì hắn mới thấy lạ.” Mai Trường Tô cười nhạt. “Huống chi chút danh tiếng ban đầu của t