h ổn định phía Đại Lương đã đạt được vì vậy Đại Sở không nói gì thêm, đoàn sứ thần chỉ chuẩn bị phúng viếng rồi về nước.
Công chúa Cảnh Ninh vừa đau lòng vì cái chết của Thái hoàng thái hậu vừa thở phào nhẹ nhõm vì ngày đón dâu bị hoãn lại, nhất thời trong lòng ngọt bùi cay đắng lẫn lộn, vì thế càng khóc đến mức chết đi sống lại.
Sau khi nghe tin, trưởng công chúa Lỵ Dương ẩn cư trong chùa cũng lập tức lên đường về kinh chịu tang.
Lúc này Tiêu Cảnh Duệ và Tạ Bật đều không còn tước phong, không có tư cách đến chịu tang. Nhưng nhiều năm qua Thái hoàng thái hậu vẫn rất quý đám vãn bối, về tình không đến phúng viếng thì quả thật là khó ăn khó nói, cho nên dù thân phận còn nhiều khó xử, địa vị đã khác hẳn trước kia nhưng hai người vẫn theo mẫu thân về kinh, ở trong phủ trưởng công chúa Lỵ Dương.
Cuộc đấu đá phe cánh đang hừng hực khí thế cũng tạm thời chấm dứt trong tiếng chuông đại tang.
Ba mươi ngày túc trực bên linh cữu, tất cả các hoàng tử đều phải ở lại trong cung thất, không cho hồi phủ, không cho tắm rửa, buồn ngủ không có giường chiếu, ăn không có cá thịt, ngày ngày quỳ gối tụng kinh, sớm chiều khóc tế.
Thái tử và Dự vương quen sống trong nhung lụa đâu chịu được khổ như vậy, lúc đầu còn cố gắng chịu đựng, sau đó dần dần không chịu đựng được nữa, chỉ cần Hoàng đế Đại Lương không có mặt là nét bi thương trên mặt liền giảm một chút, đám thủ hạ cũng có một vài hành vi trái quy định để lấy lòng chủ tử.
Bởi vì lễ hiếu này thật sự quá nghiêm khắc, nếu không nghĩ cách đối phó thì chỉ e còn chưa hết hạn ba mươi ngày đã mất nửa cái mạng, thân thể mình vẫn là quan trọng hơn.
Dù sao thì hai người đều vi phạm, không ai có thể cáo trạng ai, các đại thần cùng tức trực thì càng không ai dám nói gì hai người bọn họ.
Có hai người này dẫn đầu, các hoàng tử khác dù tương đối kín đáo nhưng cũng không khỏi noi theo, ngược lại chỉ có Tĩnh vương là quân nhân, lại thực sự hiếu thuận, lúc túc trực vẫn tuân thủ mọi quy định chặt chẽ, cẩn thận tỉ mỉ, khác hẳn các hoàng tử kia.
Do tước phong của Tĩnh vương chỉ là quận vương nên bình thường trong các trường hợp long trọng hắn rất ít khi xuất hiện cùng một chỗ với Thái tử và Dự vương. Lúc này mọi người cùng quỳ trong điện hiếu ba mươi ngày liền, những biểu hiện bất đồng giữa hắn với hai người kia quả thật hết sức rõ ràng trong mắt các đại thần cùng quỳ bái.
Mai Trường Tô cũng tận hiếu lễ đủ ba mươi ngày trong phòng mình.
Tuy biết làm như vậy sẽ khiến chàng thân thể bị tổn thương, nhưng nếu không cho chàng bày tỏ lòng hiếu thảo thì lại sợ trong lòng chàng sẽ bức bối, càng không tốt cho sức khỏe, vì vậy Yến đại phu cũng chỉ có thể theo sát bên cạnh để chăm sóc.
Do chàng chỉ chịu ăn cháo trắng nên Lê Cương và Cát thẩm đã tìm mọi cách giấu chàng cho thêm một chút dược liệu tẩm bổ vào cháo, còn phải cẩn thận không được để chàng phát giác. May mà Mai Trường Tô đang rất đau buồn nên hoàn toàn không phát hiện được.
Do các đại nhân vật đều bị buộc ở trong cung, cả hoàng thành ngày không họp chợ, đêm lại giới nghiêm, an ninh được thắt chặt để không xảy ra hung án trong thời gian để tang, vì vậy ba mươi ngày này cực kỳ bình yên, không xảy ra bất cứ chuyện bất ngờ nào. Lê Cương và Chân Bình vừa mới chạy tới kinh thành lo việc nội bộ, Thập Tam tiên sinh lo việc bên ngoài, cục diện vẫn được khống chế vững vàng, không để tông chủ đang chịu tang phải lo lắng gì thêm.
Thời gian để tang đã hết, sau nghi thức đại tang, vị Thái hoàng thái hậu đã gần trăm tuổi, trải qua bốn triều, rất được thần dân và con cháu yêu quý này được đưa vào Vệ lăng, hợp táng với vị phu quân đã đi trước bà hơn bốn mươi năm.
Nghi giá chở linh cữu đi từ đường Chu Tước trong cung thành ra, trên đường nhạc tang tấu cao, tiền giấy bay lả tả.
Trong Tô trạch cách đường Chu Tước một con phố cũng có thể nghe rõ tiếng nhạc bi thương, Mai Trường Tô quỳ trên hành lang thi lễ, hai mắt đỏ nhưng không rơi lệ.
Sau ngày đưa tang, Hoàng đế khôi phục triều chính, nhưng vì mọi ngưòi đều đã bị vắt kiệt sức nên buổi chầu chỉ diễn ra qua loa rồi giải tán, mọi người về nhà gặp thân quyến, tắm rửa tử tế, ăn một bữa, ngủ một giấc.
Sau một tháng chịu khổ, Mai Trường Tộ lại phát bệnh.
May mà Yến đại phu vẫn ở bên cạnh chăm sóc nên tình hình không hung hiểm như mấy lần trước, chỉ cần có các triệu chứng nôn ra máu, sốt, ho, chóng mặt và đổ mồ hôi trộm là lại uống một thang thuốc, cũng có thể gắng gượng kìm xuống được.
Sau một buổi chiều mê man, đến đêm Mai Trường Tô lại tỉnh táo, ôm chăn ngồi trên giường xem Phi Lưu gấp người giấy.
Ánh mắt hơi động, chàng thoáng nhìn thấy một bức thiệp trắng trên án. Đó là tấm thiệp do quận chúa Nghê Hoàng sai sứ giả phi ngựa gửi từ Vân Nam đến ngày hôm qua. Trên thiệp chỉ viết bốn chữ: “Xin huynh bảo trọng”, khi đó chàng xem xong vẫn đau lòng nên đặt xuống bên cạnh, có lẽ đám người Lê Cương không dám tùy ý xử trí nên vẫn đặt ở trên án thư.
“Phi Lưu, mang tấm thiệp đến đây.”
Thiếu niên tung người, nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ này.
Mai Trường Tô mở tấm thiệp ra, chăm chú nhìn bốn chữ vừa mảnh mai v