thiên hạ lên án không phải Hạ thủ tôn mà chính là phụ hoàng!"
"Cảnh Diễm, ngươi dọa người quá đấy!" Dự vương nói. "Như ngươi nói, quan hệ giữa ta và Mai Trường Tô rất tốt, ta cảm thấy việc này chẳng hề hấn gì. Hắn có là danh sĩ thiên hạ thì cũng là thần dân của triều đình, có gì mà không động được? Phụ hoàng tin được Hạ thủ tôn, chẳng lẽ ngươi không tin được? Nói cho cùng cũng chỉ là tìm Mai Trường Tô hỏi mấy câu, sao ngươi phải chột dạ như vậy? Bây giờ đừng nói phụ hoàng, ngay cả ta cũng hơi nghi ngờ ngươi rồi."
Hắn nói lời này không sai, Tĩnh vương cố gắng bảo vệ Mai Trường Tô như thế lại càng khiến Hoàng đế Đại Lương nghi ngờ.
Hơn nữa trong lòng Hoàng đế Đại Lương tin tưởng Tĩnh vương có gan và động cơ làm chuyện cướp tù này, cũng tin tưởng với kinh nghiệm và sức phán đoán nhạy bén của Hạ Giang, hắn sẽ không vô duyên vô cớ chĩa mũi nhọn vào Tĩnh vương.
Đương nhiên ông ta cũng biết rõ Dự vương đang nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng, chỉ có điều các hoàng tử tranh giành, đấu đá nhau thế nào ông ta đều không quan tâm, ông ta tự tin mình có thể khống chế và kiểm soát được. Nhưng nếu Tĩnh vương sử dụng vũ lực cướp tù, hơn nữa còn có sức mạnh để cướp tù thành công thì hắn quả thật quá đáng sợ. Cho nên ông ta phải ngăn chặn Tĩnh vương trước, tra rõ chuyện thì mới yên tâm được.
"Hạ khanh, cứ tra xét theo ý ngươi, trẫm chuẩn tấu. Nhất định phải tra rõ ràng, triệt để, những gì vô căn cứ đừng có bẩm báo với trẫm!"
"Phụ hoàng, nhi thần cho rằng..."
"Câm miệng! Rốt cuộc ngươi có biết bây giờ mình đang là kẻ bị hiềm nghi hay không? Còn biết sợ hãi quân phụ, pháp lễ nữa không?" Hoàng đế Đại Lương bị sự bướng bỉnh của Tĩnh vương gợi lại những ký ức về việc hắn không chịu cúi đầu trước kia, sắc mặt lập tức trở nên rất khó coi.
"Bất kể thế nào thì tuần phòng doanh của ngươi cũng đã xen vào, không tra xét thì làm sao chứng minh được là ngươi trong sạch? Truyền chỉ, tuần phòng doanh tạm do bộ Binh tiếp quản, Tĩnh vương về phủ suy nghĩ, chưa được truyền chiếu thì không được vào cung."
Cao Trạm lén nhìn sắc mặt những người trên điện, thấp giọng "vâng" một tiếng.
Cuộc tranh luận trên điện lần này bị Hoàng đế Đại Lương cắt ngang như thế.
Bây giờ đều đã trở mặt rõ ràng hết cả, Hạ Giang và Dự vương đang liên thủ tấn công Tĩnh vương, Hoàng đế Đại Lương cũng biết điều này, nhưng rốt cuộc hai người này chỉ "tấn công" hay còn có cả "vu hãm" nữa thì ông ta còn chưa biết được, cho nên lúc này để mọi chuyện dịu lại, tra xét tìm thêm bằng chứng là điều vô cùng cần thiết.
Sau khi rời khỏi cung thành, Hạ Giang triệu người đến thẳng Tô trạch.
Hắn lo lắng Mai Trường Tô chạy trốn, nhưng lại hi vọng Mai Trường Tô chạy trốn, bởi vì chạy trốn chính là biểu hiện của chột dạ và sợ tội, nhưng nếu để Mai Trường Tô chạy trốn mà không bắt được thì dường như là được không bằng mất.
Tâm tình mâu thuẫn này lập tức biến mất khi hắn đến Tô trạch.
Mai Trường Tô vẫn thản nhiên ở trong phủ, chàng không chạy trốn, mặc dù vị tông chủ Giang Tả minh này rõ ràng đã đoán được Hạ Giang sẽ đến.
Lúc đầu nói với Tĩnh vương mấy chữ: "Còn có...", kỳ thực Mai Trường Tô định nói đến chính mình, nhưng lời ra đến miệng lại nuốt vào, bởi vì chàng biết có nói cũng vô ích.
Không thể vì chàng khuyên một câu: "Lúc Hạ Giang đối phó với ta thì điện hạ không cần can thiệp" mà Tĩnh vương lại khoanh tay đứng nhìn thật, vị hoàng tử này còn chưa nghe lời như thế.
Phi Lưu đã được Lê Cương dẫn ra ngoài từ trước. Mệnh lệnh không được phản kháng cũng đã được hạ đạt nghiêm khắc cho các thuộc hạ khác, cho nên dù đám người Chân Bình nghiến răng ken két, Mai Trường Tô vẫn bình tĩnh đi theo Hạ Giang đến Huyền Kính ti.
Huyền Kính ti không phải một nơi xa lạ đối với chàng, trước kia chàng vẫn thường ra vào cùng với Niếp Phong, có điều tình hình khi đó và bây giờ quả thực hoàn toàn khác biệt.
Đêm đó, Hạ Giang không thẩm vấn chàng ngay mà giam chàng vào một phòng tối hẹp chỉ đủ để xoay người, có điều để chàng không chết cóng nên trong phòng vẫn có chăn đệm.
Hôm sau, Mai Trường Tô bị lôi từ trong chăn ra, dẫn tới một tòa đình lợp cỏ tranh bên hồ.
Hạ Giang mặc nguyên bộ đồ đen, đang bắt tay sau lưng đứng chờ ở đó, còn nhã nhặn cười với chàng.
"Tô tiên sinh, tiên sinh học thức trùm thiên hạ, kiến thức rất rộng, biết nơi này là nơi nào không?"
"Địa ngục." Mai Trường Tô nhìn hắn, cũng mỉm cười. "Nơi âm hồn quỷ sứ ẩn hiện, không có người sống, chỉ có yêu ma quỷ quái."
"Tiên sinh quá khen. Ta chỉ có sở trường tróc bỏ da thịt để nhìn thấy tim phổi người ta mà thôi." Hạ Giang đưa tay. "Mời tiên sinh ngồi!"
"Đa tạ!"
"Nơi này của ta bình thường không mời người đến, một khi ta mời đến thì trừ phi là chính ta thả ra, nếu không có chắp cánh cũng không bay ra ngoài được." Hạ Giang đẩy một ly trà tới. "Tĩnh vương biết tin tức tiên sinh đến đây làm khách, nhưng bây giờ hắn tự bảo vệ mình còn không xong, không thể chiếu cố tiên sinh được."
"Ta cũng nghĩ thế." Mai Trường Tô điềm nhiên gật đầu, cầm ly trà lên quan sát màu sắc nước trà, lại khẽ nhấp một ngụm, lập tức cau mày, nói. "Trà này kém qu
