Old school Easter eggs.
Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213862

Bình chọn: 9.5.00/10/1386 lượt.

ường ý châm chọc trong lời chàng, cúi xuống gần chàng một chút. "Mai Trường Tô, rốt cuộc ngươi lựa chọn Tĩnh vương là vì cái gì?"

Mai Trường Tô hơi ngẩng lên, nụ cười mỉa mai bên khóe môi cuối cùng cũng biến mất, vẻ mặt nghiêm túc hơn một chút. "Giữa Thái tử cũ, Dự vương và Tĩnh vương, đương nhiên ta phải chọn Tĩnh vương, bởi vì hắn tốt nhất."

"Tĩnh vương tốt nhất?"

"Đương nhiên." Mai Trường Tô lạnh lùng nói. "Ánh mắt ta dù không phải chuẩn nhất thiên hạ, nhưng ít nhất cũng tinh tường hơn Hạ thủ tôn ngài một chút."

"Nhưng vốn ngươi có thể không chọn ai cả." Hạ Giang nhìn Mai Trường Tô chằm chằm. "Ngươi là Mai lang Giang Tả tay nắm bang phái lớn nhất thiên hạ, danh lợi đều có cả, vốn có thể tiêu dao giang hồ, tự tại cả đời, vì sao phải nhảy vào vũng nước đục ở kinh thành này?"

"Tại sao ta vào kinh, lẽ nào Hạ thủ tôn không biết?"

"Tài tử kỳ lân, có người này sẽ có thiên hạ, đương nhiên ta biết lời này. Vốn ta cũng cho rằng ngươi đúng là bị Thái tử cũ và Dự vương ép buộc, không còn cách nào nên mới vào kinh, nhưng sau lần giao thủ này ta đã dám khẳng định đó là lời nói vô căn cứ, bởi vì với sự thông minh của ngươi, nếu không muốn dây vào cục diện triều đình thì ai có thể bức bách được ngươi?"

"Được ngài khen ngợi như vậy, ta vô cùng cảm kích." Mai Trường Tô hạ thấp người thi lễ.

"Vậy rốt cuộc ngươi vì thứ gì? Rốt cuộc ngươi muốn nhận được cái gì? Là phú quý dưới một người trên vạn người, là quyền lực coi khinh thiên hạ, hay là tiếng tăm lưu danh muôn đời?"

Mai Trường Tô nghiêm túc hỏi: "Ba thứ ngài vừa nói đó ta có thể muốn có tất cả không?"

"Hoặc là... còn vì điều gì khác..." Hạ Giang nắm cổ tay chàng, giọng nói lạnh lẽo. "Mai Trường Tô, nói thật với ta..."

Mai Trường Tô lặng lẽ nhìn hắn trong chốc lát, hỏi: "Điều này không liên quan gì đến vụ án cướp ngục đúng không?"

"Đương nhiên là có liên quan." Hai mắt Hạ Giang đột nhiên trở nên sâu không thấy đáy. "Trước kia ta đã đánh giá thấp ngươi, cho nên mới không nghĩ nhiều, lần này bại trong tay ngươi, ta mới bắt đầu suy nghĩ. Nhưng càng nghĩ nhiều càng cảm thấy không ổn, không nghĩ ra vì sao ngươi lại giúp Tĩnh vương làm chuyện ngu ngốc như vậy... Một mưu sĩ như ngươi có thể dễ dàng nhìn ra đối sách tốt nhất trong chuyện này chính là bỏ mặc. Cách làm điên cuồng nhất, vô lý nhất chính là mạo hiểm với tội danh đại nghịch bất đạo, dùng vũ lực cướp người... Vì sao ngươi lại lựa chọn cách làm tồi tệ nhất?"

"Chuyện này chẳng phải rất đơn giản sao?" Mai Trường Tô lạnh nhạt đáp. "Ta muốn lấy lòng Tĩnh vương. Sau khi giúp hắn cứu Vệ Tranh ra, sự tín nhiệm của Tĩnh vương đối với ta sẽ tăng gấp bội, địa vị của ta trong Tĩnh vương phủ cũng sẽ không giống như trước. Đương nhiên còn có nguyên nhân thứ hai, đó chính là ta tự tin. Ta tin rằng cho dù lựa chọn hạ sách thì ta vẫn có thể thắng ngài."

"Ngươi cho rằng ngươi đã thắng sao?"

"Ngài cho rằng ta đã thua sao?"

"Đừng quên, ngươi còn ở trong tay ta."

"Đó cũng là vì chính ta sẵn lòng đến đây. Ta muốn đến xem ngài có thể giữ ta trong tay bao lâu, muốn nhìn xem ngài định làm cho ta trở nên có ích với ngài thế nào..."

"Xem ra ngươi quả thật không sợ hãi." Ngón tay Hạ Giang nhẹ nhàng gõ lên mạch môn của chàng. "Mai Trường Tô, từ khi Huyền Kính ti xuất hiện tới nay chưa gặp phạm nhân nào không đối phó nổi, ngươi tuyệt đối cũng không phải ngoại lệ "

"Sự tự tin của Hạ thủ tôn xem ra cũng không thua gì ta." Mai Trường Tô giơ tay kia lên ấn ngực. "Chuẩn bị làm một lần nữa sao?"

"Trò đó chỉ để chơi cho vui, ngoài làm cho ngươi đau một chút thì không có tác dụng gì." Khóe miệng Hạ Giang lộ nụ cười âm hiểm. "Mai Trường Tô, ngươi có sợ chết không?"

Mai Trường Tô trầm ngâm một lát. "Người nếu không sợ chết thì còn sống làm gì?"

"Nói hay lắm." Nụ cười trên mặt Hạ Giang trở nên sâu hơn. "Vừa rồi ta hỏi ngươi vì sao phải dây vào cục diện triều đình, ngươi đã lảng sang chuyện khác, hiển nhiên ngươi không muốn trả lời. Không trả lời cũng không sao, dù sao thì bất kể mục đích của ngươi là gì, bây giờ ngươi cũng chưa đạt được mục đích đó. Chưa đạt được mục đích mà đã chết, chắc hẳn là ngươi không muốn thế?"

"Đạt được mục đích rồi chết thì ta cũng không muốn." Mai Trường Tô cười, nói.

"Đúng thế, người chết rồi thì mọi thứ đều không còn, tính mạng luôn là quan trọng nhất." Hạ Giang vừa cảm khái vừa lấy một chiếc lọ nhỏ từ trong áo, dốc ra một viên thuốc đen bóng. "Biết đây là cái gì không?"

"Ta đoán... không phải thuốc bổ?"

"Là thuốc độc."

"Ngài muốn hạ độc chết ta?"

"Điều này do ngươi quyết định." Giọng Hạ Giang vừa tàn khốc vừa tuyệt tình. "Ô kim hoàn này uống vào bảy ngày sau mới phát tác. Nếu trong bảy ngày có giải được thì sẽ không phải chết."

Mai Trường Tô là người thông minh, đương nhiên không cần nói rõ ràng hơn. "Nếu như lúc bệ hạ triệu kiến, biểu hiện của ta khiến ngài hài lòng thì ngài sẽ cho ta giải dược, nếu không thì chỉ có đường chết, đúng không?"

"Đúng vậy."

"Dựa vào cái gì ta phải tin ngài nhất định sẽ cho ta giải dược? Vạn nhất sau đó ngài nuốt lời thì sao?"

"Ngươi ở trong tay ta, ngươi chỉ có thể ti