The Soda Pop
Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210552

Bình chọn: 10.00/10/1055 lượt.

n hết sức mạnh sang người chàng.

Có điều ngoài chuyện này thì Tiêu Cảnh Diễm không dám có bất cứ cử động nào khác, cũng không dám nói thêm một chữ, bởi vì ngồi trước mặt là bằng hữu tốt nhất của hắn, nhưng cũng không phải bằng hữu mà hắn quen thuộc.

Lâm Thù vượt qua kiếp nạn trở về đã không còn là Lâm Thù tung hoành ngang dọc, một Lâm Thù như được đúc bằng sắt năm đó, Tiêu Cảnh Diễm không muốn làm sai chuyện gì hay nói sai lời gì trong thời khắc mẫn cảm này, cho nên hắn chỉ có thể nắm bàn tay kia, im lặng không nói.

Một lúc lâu sau, Mai Trường Tô nhẹ nhàng rút tay lại, bám tay ghế đứng lên, đôi môi tái nhợt khẽ mím lại, nói nhỏ: “Trong nhà ta còn có chút việc, ta xin cáo từ trước."

“Tiểu..." Tiêu Cảnh Diễm mấp máy môi, cuối cùng cũng không dám gọi ra, chỉ có thể nhìn chàng xoay người, bước từng bước thong thả, phiêu diêu ra ngoài cửa.

Thẩm Truy và Thái Thuyên vẫn ngẩn người nhìn cảnh này. Cả hai đều trợn mắt, há miệng, vẻ mặt giống hệt nhau. Có điều bây giờ Tiêu Cảnh Diễm đã quên mất rằng họ còn ở nơi này, chỉ đứng sững một lát trong điện rồi lại đuổi theo.

Mai Trường Tô cố gắng đi nhanh một chút, nhưng bệnh nặng mới khỏi, tâm tình lại kích động, tứ chi và hai má đều tê đại, mới đi đến bậc thềm cao ngoài hành lang, hai chân chàng đã nhũn ra, không thể không dừng lại, dựa vào lan can thở dốc.

Mặc dù không quay lại nhìn nhưng chàng biết ánh mắt Tiêu Cảnh Diễm còn dõi theo sau lưng, vì vậy chàng cắn răng chịu đựng, không muốn tỏ ra yếu ớt lúc này.

Trước kia họ đã lớn lên cùng nhau, đua ngựa cùng nhau, luận võ cùng nhau, tranh đoạt vị trí thợ săn số một trong cuộc đi săn mùa thu với nhau, ra sa trường đối mặt với khói lửa ngút trời cùng nhau, lúc đi tiên phong dụ địch, bị quân địch đông gấp mấy chục lần bao vây, họ dựa lưng vào nhau mở đường máu thoát ra.

Lâm Thù kiêu ngạo và ngông cuồng không thể tưởng tượng được có một ngày, Cảnh Diễm sẽ chạy tới đỡ lấy thân hình yếu ớt, vô dụng của mình, nói với giọng thông cảm và thương hại: "Tiểu Thù, ngươi không sao chứ?"

Không thể tưởng tượng, cũng không thể chấp nhận.

Cho nên chàng trốn tránh, muốn rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt, trở lại Tô trạch cho tâm tình tỉnh táo lại rồi mới từ từ suy nghĩ, từ từ quyết định.

Nhưng sau khi chàng điều hòa được nhịp thở thì lại không thể bước tiếp, bởi vì Phi Lưu đột nhiên chạy từ cửa ngách tới chỗ chàng, bước chân nặng nề hơn bình thường, trong lòng ôm chặt một con sói lớn màu xám.

“Bất tỉnh!" Thiếu niên giơ Răng Phật ra trước mặt Tô ca ca, ánh mắt hoảng loạn và bỡ ngỡ. "Vẫn bất tỉnh!"

Mai Thường Tô dùng ngón tay trắng đến mức gần như trong suốt vuốt ve lớp da của con sói xám, thấy đã cứng đờ và lạnh ngắt, trái tim chàng lập tức quặn đau.

Răng Phật nhắm mắt, thoạt nhìn rất điềm tĩnh. Phi Lưu mấy lần cố gắng muốn nâng đầu nó lên nhưng vừa buông tay ra lại xuống.

Tiếng bước chân vang lên từ phía cửa ngách, Liệt Chiến Anh đã được bổ nhiệm làm tướng quân tuần vệ Đông cung lúc này mới đuổi đến nơi, mồ hôi ròng ròng. Nhìn thấy Thái tử cũng ở bên ngoài, hắn giật mình kinh ngạc, nhưng còn chưa kịp cáo lỗi thì Tiêu Cảnh Diễm đã nhanh chóng ra hiệu cho hắn yên tĩnh đứng bên cạnh.

Răng Phật đã sắp mười bảy tuổi. Đối với một con sói thì nó được coi như sống rất thọ. Cái chết của nó đương nhiên làm người ta thương cảm, nhưng đối với những người trưởng thành có lý trí thì đây không phải một chuyện khó chấp nhận.

Nhưng Phi Lưu không thể hiểu được điều này. Vừa rồi nhìn thấy Răng Phật bị đặt vào một chiếc hộp gỗ, hắn liền chạy đến xem. Liệt Chiến Anh dỗ dành hắn: "Răng Phật ngủ rồi." Trong nhận thức của thiếu niên, ngủ rồi nghĩa là nhất định sẽ tỉnh lại, cũng giống như Tô ca ca thường xuyên ngủ, nhưng dù ngủ bao lâu thì sau đó cũng sẽ tỉnh lại.

Thế là hắn hỏi bao giờ Răng Phật tỉnh dậy.

Trong mắt Liệt Chiến Anh lộ rõ vẻ đau buồn, nói nó sẽ không tỉnh lại nữa.

Lần đầu tiên Phi Lưu biết có lúc ngủ mà cũng không tỉnh lại nữa, điều này khiến hắn vô cùng hoảng sợ, ôm lấy Răng Phật theo bản năng rồi chạy thẳng đến chỗ Tô ca ca.

Mai Trường Tô xoa đầu thiếu niên. Chàng có thể thấy sự ngỡ ngàng, bối rối của Phi Lưu lúc này nhưng cũng chẳng còn tinh thần và sức lực để an ủi và giải thích.

Chiếc áo choàng đen của thần chết quanh năm phủ trên người chàng, rất lạnh lẽo, rất rõ ràng, rõ ràng đến mức chàng hoàn toàn không thể miêu tả với thiếu niên chết rốt cuộc nghĩa là gì.

"Phi Lưu, ngươi sẽ nhớ Răng Phật chứ?"

"Sẽ!"

"Là bằng hữu, ngươi vẫn nhớ nó, như vậy là đủ rồi." Mai Trường Tô đưa tay bế Răng Phật từ trong lòng Phi Lưu. Bởi vì quá nặng, chàng không đứng nổi nên dứt khoát ngồi xuống, áp đầu con sói xám vào má mình, cáo bịệt nó, lần cuối cùng.

"Tô ca ca..." Thiếu niên rất sợ hãi nhưng lại không rõ vì sao mình sợ, chỉ có thể sáp tới, dựa vào cánh tay Mai Trường Tô như Răng Phật.

"Không sao, dậy đi, bế Răng Phật đến trả cho Liệt tướng quân. Liệt tướng quân sẽ đưa nó đến nơi thoải mái hơn. Mau đi đi!" Mai Trường Tô nhỏ giọng vỗ về Phi Lưu.

Nhưng Phi Lưu còn chưa kịp đứng dậy theo lời chàng thì một cánh tay đã đưa tới nhấc thân