t
hắn được.
” Vừa mới.” Nàng thuận miệng trả lời.
” Vừa mới?” Tây Môn Lãnh Liệt thiếu chút nữa không thể khống chế được, vừa mới quen
biết liền gọi nhau bằng tên thật thân mật, mà lại Phượng Minh lại không
phải là hạng người hời hợt, xem ra mình đã xem nhẹ nàng.
” Ngươi tìm hắn có việc gì?” Đây mới là vấn đề mà hắn quan tâm.
” Không việc gì, chỉ là tùy tiện tán gẫu .” Thái độ của Nguyễn Nhược Khê tùy tiện trả lời.
Tây Môn Lãnh Liệt bị thái độ thờ ơ của nàng chọc giận, hắn quát lên:
” Tùy tiện tán gẫu, ngươi không biết nữ nhân trong hậu cung không thể tùy tiện gặp nam nhân khác sao?”
”
Biết, nhưng ngươi đừng quên, trừ việc ta là nữ nhân trong hậu cung, hắn
là nam nhân ở bên ngoài ra, chúng ta còn có thân phận khác, ta là Huyết
Nô, hắn là Quốc sư.” Nguyễn Nhược Khê không nhanh không chậm trả lời.
” Vậy cũng không được.” Tây Môn Lãnh Liệt lại không biết chính mình đang để ý cái gì? Vì sao lại
tức giận? Hắn nên tin tưởng Phượng Minh đối với hắn thật sự trung thành, mà hắn hoàn toàn không cần nàng.
” Tây Môn Lãnh Liệt, ta cảm thấy chúng ta nên nói chuyện cho rõ ràng.” Nguyễn Nhược Khê nhìn hắn, đột nhiên nghiên túc nói.
”
Ngươi muốn cùng ta nói cái gì? Tuy ngươi thật sự không có tư cách, chẳng qua ta cũng muốn nghe xem ngươi muốn nói gì, ngươi muốn nói cái gì?” Tây Môn Lãnh Liệt hừ lạnh giương mắt nhìn nàng.
” Ngươi còn nhớ rõ lúc trước ta đã nói, nếu chúng ta hợp tác, ngươi phải cho ta quyền lợi gặp người ta muốn gặp?” Nguyễn Nhược Khê cũng giương mắt nhìn hắn một cái nói.
” Người mà ngươi muốn gặp chính là Phượng Minh?” Ánh mắt Tây Môn Lãnh Liệt híp lại nhìn về phía nàng, hèn gì nàng nói hắn
tuyệt đối không phải Tây Môn Ngọc, nhưng nàng muốn gặp Phượng Minh làm
gì?
” Đúng.” Nguyễn Nhược Khê không giấu diếm thừa nhận, dù gì sau này nàng muốn gặp hắn nhiều hơn nữa, hắn cũng sẽ biết thôi.
” Vì sao lại muốn gặp hắn?” Hắn không tin nàng chỉ tùy tiện tán gẫu, xem ra nàng đã có tính toán từ
trước, nếu thế chuyện này cũng không phải đơn giản như vậy. Nhất định có bí mật không thể nói cho ai biết.
” Nếu ta nói, ta thích cùng quốc sư thảo luận về chuyện thần bí, ngươi tin không?” Nàng tin rằng, cho dù nàng không nói, quốc sư cũng sẽ nói cho hắn mà thôi, vì vậy nàng tự mình nói ra sẽ tốt hơn.
” Ha ha, ha ha.” Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên cười lớn một cách điên cuồng, trong khoảnh khắc sắc mặt trở nên lạnh như băng, hai tròng mắt giương lên tựa như hai
thanh kiếm sắc bén, lợi hại, nhắm thẳng vào ngực nàng, tay nắm chặt run
run giống như muốn dùng một quyền đi tới đánh nàng.
Nguyễn Nhược Khê đã từng nhìn thấy bộ dáng tức giận của hắn rất nhiều lần, nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa thấy được dáng vẻ giận dữ đáng sợ như thế này.
Nàng không biết mình đã nói gì xúc phạm hắn, làm hắn tức giận như vậy,
sợ hãi lui về phía sau vài bước.
” Vũ Khuynh Thành, ngươi muốn làm gì? Muốn giống như Vũ Huyền Di sao? Ta đây nói cho ngươi, chớ mơ mộng hão huyền, ta sẽ làm cho ngươi sống không
bằng chết.” Tây Môn Lãnh Liệt đưa tay chạm vào cái cổ thon gầy
của nàng, không chút lưu tình dùng sức bóp chặt, hắn vĩnh viễn không thể quên được, sự đau đớn, khổ sở của hắn là do Vũ gia các nàng ban tặng,
do sự nguyền rủa của các nàng.
Trong khoảnh khắc gương mặt của Nguyễn Nhược Khê trở nên đỏ bừng, không thể hô hấp,
Vũ Huyền Di, lại là ai nữa? Càng ngày nàng càng hỗn loạn, vô duyên vô cớ lại phải chịu oan ức như vậy, lại không biết vì lý do gì? Còn so sánh
nàng với người nào đó nữa sao?
Trước mắt
bắt đầu trở nên không rõ, đầu cũng bắt đầu choáng váng, chỉ cảm thấy
trước mắt có một gương mặt phẩn nộ, nhận thức cuối cùng của nàng là
không ngừng hoảng sợ.
” Rầm…” Một tiếng động vang lên, Tiểu Ngọc vừa đi đến phòng liền nhìn thấy cảnh
tượng này hiện ra, Vương đang hung hăng cóp cổ nương nương, thuốc bổ
trong tay nàng lập tức bị ném xuống đất.
” Bùm….” Nàng lập tức quỳ ngã xuống đất cầu xin nức nở:
” Vương, cầu người thả nương nương ra, nương nương sắp không chịu nổi rồi.”
Tây Môn Lãnh Liệt lúc này mới phát hiện, nàng đã hôn mê bất tỉnh, tay đột nhiên dùng hết sức lực, cứ muốn bóp chết nàng như vậy, nhưng lý trí lại rất nhanh
chiến thắng tình cảm, nàng không thể chết được, đột nhiên không tình
nguyện buông tay ra. Nguyễn Nhược Khê bị ngã nằm trên mặt đất.
” Nương nương.” Tiểu Ngọc kinh hãi thét lên một tiếng, cũng không dám đi ra phía trước.
Hắn lạnh
lùng nhìn thoáng qua Nguyễn Nhược Khê đang hôn mê nằm trên mặt đất, nhìn thấy mấy dấu ngón tay đỏ bừng in trên cổ nàng, cười lạnh một cái, không hề thương tiếc xoay người rời khỏi phòng.
Lúc này Tiểu Ngọc mới vừa quỳ vừa đi tới, ôm lấy nàng, đưa tay đỡ lấy cơ thể của nàng ôm vào trong lòng, khóc ròng nói:
“Nương nương, ngươi mau tỉnh lại đi.”
Không ngừng
lay động nàng, không ngừng khóc lớn nói, rốt cục cũng có kết quả, tay
của người đang nằm trong lòng ngực có chút động đậy, sau đó chậm rãi mở
mắt.
” Nương nương, ngươi tỉnh rồi, thật tốt quá, thật tốt quá.” Tiểu Ngọc vừa khóc vừa cười nói.
Nguyễn Nhược Khê nhìn thấy nàng, ánh mắt trở nên ảm đạm, cứ t