Nương nương, vậy chúng ta phải chuẩn bị hai phần lễ vật rồi.” Tiểu Ngọc nhắc nhở.
”
Tiểu Ngọc, vậy ngươi cứ chuẩn bị thêm một phần lễ vật giống như vậy,
chúng ta sẽ đến Như Phi cung trước, sau đó đến Nhu Phi cung.” Nguyễn NhượcKkhê phân phó.
” Dạ, nương nương.” Tiểu Ngọc trả lời rồi lui ra chuẩn bị lễ vật.
Như Phi cung.
” Muội muội xin chúc mừng tỷ tỷ.” Nguyễn Nhược Khê vừa vào tới liền chúc mừng.
” Muội muội thật có lòng, mau mau ngồi xuống.” Trên mặt Như Phi cố gắng nở ra một nụ cười, giống như không có vui sướng thật sự.
Nguyễn Nhược Khê biết nhất định là nàng đã nghe được tin Nhu Phi cũng mang thai rồi, ngẫm lại cảm thấy các nàng cũng thật đáng thương, cầm lấy hộp quà trên
tay Tiểu Ngọc nói:
” Đây là một chút tâm ý của muội muội, mong tỷ tỷ đừng chê cười.”
” Muội muội thật sự quá khách sáo.” Như Phi ý bảo cung nữ đứng một bên nhận lấy.
Mở vừa thấy, ngây ngẩn cả người, bên trong cư nhiên lại là táo đỏ, đậu phộng, long
nhãn, hạt sen không đáng một đồng, nhưng lập tức liền lấy lại phản ứng
bình thường, khóe môi giơ lên một nụ cười thiệt tình nói:
” Cám ơn muội muội, lễ vật này ta rất thích.”
” Muội muội chúc tỷ tỷ sớm sinh quý tử.” Nguyễn Nhược Khê đứng dậy hành lễ.
” Nô tì chúc nương nương sớm sinh quý tử.” Cung nữ đứng một bên cũng thức thời quỳ xuống mà nói.
” Đều đứng lên đi, tâm tư muội muội thật sự là độc đáo, hèn gì Vương lại thích ngươi như thế.” Như Phi tự mình nâng nàng đứng dậy, khách sáo nói.
” Cảm ơn tỷ tỷ , vậy muội xin cáo từ trước, không quấy rầy tỷ tỷ nghỉ ngơi, tỷ tỷ bảo trọng thân thể.” Nguyễn Nhược Khê đứng dậy nói, nàng không muốn ở trong này diễn trò thật thật
giả giả, mở miệng ra là tỷ tỷ muội muội, khiến cho cả người cảm thấy
không thoải mái.
” Vậy muội muội đi thong thả, tỷ tỷ cũng không tiễn.” Như Phi cũng không giữ nàng lại.
Ra khỏi Như
Phi cung, nàng liền trực tiếp đi đến Nhu Phi cung. Cũng đem những lời
khách khí vừa nói lặp lại một lần nữa liền rời khỏi.
”
Nương nương, ngươi thực sự là lợi hại, ngươi tặng lễ vật bình thường,
giản dị như vậy, lại làm cho các nàng thích thú như thế.” Tiểu Ngọc bội phục nói.
” Đó là bởi vì thứ mà ta tặng giống như suy nghĩ trong lòng của các nàng,
cho dù ta tặng những thứ quý giá thì sao? Ngươi nghĩ các nàng thiếu sao? Các nàng hoàn toàn không thiếu.” Nguyễn Nhược Khê cười một cách điềm đạm giải thích.
” Hóa ra là như vậy, nô tì đã hiểu rồi.” Tiểu Ngọc lúc này mới giật mình hiểu ra.
Nguyễn Nhược Khê chỉ nhìn nàng cười một chút, vừa trở lại Tử Uyển, đã thấy Tây Môn
Lãnh Liệt đã ngồi chờ ở bên trong, làm cho nàng có chút kinh ngạc dừng
lại.
” Nô tì tham kiến vương.” Tiểu Ngọc vội vàng quỳ xuống.
” Đi xuống đi.” Tây Môn Lãnh Liệt vung tay lên phân phó nói.
” Vâng, nô tì cáo lui.” Tiểu Ngọc thức thời lui xuống.
” Đã đi nơi nào?” Tây Môn Lãnh Liệt lúc này mới giương mắt hỏi nàng, sắc mặt nhìn cũng không tốt lắm, ngược lại thần sắc có vẻ phiền toái bất an.
” Đi chúc mừng Như phi và Nhu phi có tin vui.” Nguyễn Nhược Khê trả lời đúng sự thật, lại cúi người nói:
” Ta cũng xin chúc mừng vương.”
” Chúc mừng gì? Vui mừng từ đâu chứ? Ngươi đang chê cười ta sao?” Tây Môn Lãnh Liệt cười lạnh, hắn tình nguyện không cần tin vui này, điều
làm cho hắn không thể tưởng được chính là hắn vẫn chú ý, hai lần cùng
Như phi, Nhu phi cùng một chỗ kia, bị các nàng cuốn lấy, không có xử lý
tốt, để các nàng lợi dụng cơ hội, xem ra đây là các nàng cố ý chọn ngày.
”
Ngươi vì sao nghĩ như vậy chứ? Ta sao lại chê cười ngươi chứ? Mặc kệ
ngươi có nguyện ý hay không? Hoặc là nói trong lòng các nàng muốn mẫu
dựa tử quý, nhưng đứa nhỏ vẫn là đứa nhỏ của ngươi, là vô tội, ngươi tin cũng tốt, không tin cũng tốt, ta là thật tâm.” Nguyễn Nhược Khê giương mắt nhìn hắn, trong lòng hắn có phần u ám, sao lại nghĩ mọi chuyện cũng u ám như vậy.
” Ta tin.” Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên nói.
” Cái gì?” Lần nàyđổi thành Nguyễn Nhược Khê ngây ngẩn cả người, hắn nói hắn tin sao? Điều này sao có thể chứ?
”
Còn giật mình như thế làm gì? Ngươi nói rất đúng đứa nhỏ là đứa nhỏ của
ta, là vô tội, không nên đem ân oán của người lớn đổ lên đầu nó.” Đôi môi Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên nhếch lên nụ cười.
Khiến Nguyễn Nhược Khê trong nháy mắt hoảng hốt, hóa ra hắn cười rộ lên đẹp như vậy, mê người như vậy.
” Nhìn cái gì chứ?” Khuôn mặt Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên xuất hiện trước mắt, làm nàng hoảng sợ, nhìn hắn suýt nữa tiến sát mặt mình, xấu hổ trốn một bên nói:
” Nhìn trên mặt ngươi có cái gì kìa.”
” Đâu?” Tây Môn Lãnh Liệt sửng sốt đua tay lên trên mặt lau đi.
” Được rồi, hết rồi.” Trong lòng Nguyễn Nhược Khê nhịn cười, vậy mà hắn cũng tin, nhưng nàng không dám cười.
” Vũ Khuynh Thành, về sau, thức ăn của Như phi cùng Nhu phi giao hết cho ngươi lo liệu.” Tây Môn Lãnh Liệt phân phó nói.
” Ta? Vì sao lại là ta? Ta không làm.” Nguyễn Nhược Khê sửng sốt, lập tức cự tuyệt, chiếu cố các nàng, đây là trách nhiệm rất nặng nề? Nàng không thể đảm đương nổi.
” Bởi vì người khác ta không tin được, cho nên chỉ có thể là ngươi.” Tây Môn Lãnh Liệt nói rất hiển