t đôi mắt nghiêm nghị
hung hăng nhìn nhìn chằm chằm Mộ Cẩm Cẩm, cùng bàn tay to của Tây Môn
Tĩnh Phi đang chộp lên người nàng.
Nữ nhân hắn quan tâm, cư nhiên bị nam nhân khác nắm trong tay, ghen
cùng tức giận xông lên đầu, hắn nghe được hai nắm đấm của mình giao nhau một chỗ phát ra tiếng vang khanh khách.
“Tới đây!” Lạnh lùng phun hai chữ, biểu thị khúc nhạc dạo núi lửa bộc phát.
Cẩm Cẩm bị ánh mắt thô bạo của hắn làm cho sợ vội vàng trốn phía sau
Tây Môn Tĩnh phi hòng tìm kiếm được người bảo vệ:” Chú em, ta là đại tẩu của ngươi, bây giờ anh của ngươi muốn đánh ta, ngươi mau cứu ta…”
“A?” Tây Môn Tĩnh Phi bị cục diện trước mắt làm cho không hiểu ra
sao, chú em? Đại tẩu? Hơn nữa tiểu thái giám này còn giống như tiểu nữ
tử bốc đồng gắt gao nắm cánh tay của hắn.
Thấy bộ dạng muốn làm người ta tức đến phun máu kia, Tây Môn Liệt
Phong giận đến một tay bắt lấy Mộ Cẩm Cẩm đang núp sau lưng đệ đệ mình,” Nha đầu chết tiệt kia, nàng còn dám trốn?”
Hai người hết sức giằng co, vốn là Cẩm Cẩm giấu kim ngân trang sức
vòng đeo tay trong ống tay áo trong nháy mắt bị rơi xuống đầy đất, một
màn này càng làm gia tăng sự tức giận trong cơ thể Tây Môn Liệt Phong.
“Đây là cái gì?” Làm sao càng nhìn càng quen mắt, không phải là trang sức mấy ngày trước hắn phái người đưa đến Cẩm Tú cung…
Bị chất vấn, Mộ Cẩm Cẩm đột nhiên đem hai tay nhéo hướng lỗ tai
mình:” Ta sai rồi, ta có tội.” Hay là trước hết nhận sai lầm, nếu không
nàng cũng không dám bảo đảm tên hoàng thượng ngoan cố này có hay không
sẽ sai người đánh nàng một trận thật nặng.
Nhìn bộ dạng bướng bỉnh của nàng hết lần này tới lần khác, làm cho
Tây Môn Tĩnh Phi không nhịn được mà phun cười ra tiếng, tiểu thái giám
này thật thú vị, làm hại hắn không tự chủ được mà nhìn thêm vài lần,
thật đúng là một người xinh đẹp.
Mà Tây Môn Liệt Phong nhìn thấy đệ đệ mình dùng ánh mắt thưởng thức
mà đánh giá Cẩm Nhi của hắn, một cỗ ghen tỵ bất ngờ hướng hắn đánh tới.
Không đợi Mộ Cẩm Cẩm kịp phản ứng, hắn đã một tay đem đối phương chặn ngang ở hai tay ôm lấy, động tác này, chẳng những khiến cho các cung nữ thái giám sợ hãi, ngay cả Mộ Cẩm Cẩm cũng kinh ngạc đối với nam nhân
khí phách này, hắn… Lại trước mặt nhiều người như vậy, ôm mình kiểu này?
“Ba!” Cái mũ đội trên đầu rơi xuống mặt đất, một đầu tóc dài đen
nhánh tựa như thác nước xõa tung, trong nháy mắt, nàng tựa như tiên nữ
hạ phàm.
Thật đẹp! Nữ nhân trước mắt thật là rất đẹp!
Cho dù nàng mặc trang phục thái giám, nhưng nhìn mặt, thật có thể
thắng được bất kỳ một mỹ nữ tuyệt thế nào mà Tây Môn Tĩnh Phi đã gặp
Nhưng khuôn mặt này… Thật giống như Cẩm phi hắn đã từng gặp một làn trong hoàng cung.
Cẩm phi kia ban đầu được hoàng huynh nhìn trúng, nhưng bởi vì lúc sắp được cưng chìu thì té xỉu…
Chờ một chút! Cẩm phi kia nghe nói là gan nhỏ đến thương cảm, mà tiểu nữ nhân trước mặt này thì lại không biết trời cao đất rộng là gì…
“Tĩnh Phi, lát nữa tới điện Dưỡng Tâm gặp trẫm.”
Không đợi Tĩnh Phi làm rõ rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, Tây Môn Liệt
Phong không thể chịu được đệ đệ của mình dùng loại ánh mắt trần chuồng
này mà đánh giá nữ nhân của mình, để lại những lời vừa nói liến ôm Mộ
Cẩm Cẩm đang không ngừng giãy dụa hướng bên trong cửa cung đi tới.
Mắt nhìn thấy vẻ mặt hoàng huynh mình lộ ra loại ghen tỵ hắn chưa
từng thấy qua này, Tây Môn Tĩnh Phi đứng nguyên tại chỗ không khỏi khẻ
mỉm cười, xem ra, lần này hắn hồi cung, tựa hồ có trò hay để xem rồi
đây.
“Từ xưa tới nay, ở Dạ Sát hoàng triều qua mỗi một thời đại, hoàng đế
sau khi vừa tròn hai mươi tư tuổi sẽ từ trong hậu cung chọn lựa ra một
vị phi tử xuất chúng hơn người để trở thành hoàng hậu của Dạ Sát hoàng
triều chúng ta, một tháng trước, hoàng thượng đã qua ngày sinh thứ hai
mươi bốn, cho nên ngày hôm nay chúng vi thần tới điện Dưỡng Tâm gặp diện thánh chính là vì muốn cùng hoàng thượng thương lượng về chuyện này.”
Ngồi trên long ỷ chính giữa điện Dưỡng Tâm, Tây Môn Liệt Phong ưu nhã vuốt vuốt một con công làm từ ngọc mã tinh sảo trên tay, trong đầu thì
cất dấu bộ dáng làm đau đầu người khác của Mộ Cẩm Cẩm, cái nha đầu kia
ngày hôm qua dám lén sau lưng hắn tính toán xuất cung, không nghĩ tới
lại bị hắn bắt quả tang.
Sau khi bị hắn mạnh mẽ xách trở về tẩm cung, nàng đem hết khả năng
khua môi múa mép của mình để hòng trốn tội, nhìn bộ dáng từ khi bị tóm
cho đến lúc trở về tẩm cung thật đúng là khôi hài, sau, hắn chẳng những
không trách phạt nàng, ngược lại còn thừa dịp miệng nhỏ của nàng đang
hết sức lải nhải hắn liền trộm hương vài hớp, tiếp đó, Cẩm Nhi của hắn
giống như bị làm cho kinh sợ, đem hai mắt trừng lớn như chuông đồng vậy.
Nghĩ tới đây, nụ cười nơi khóe môi Tây Môn Liệt Phong khuyếch trương
càng lớn hơn, những ngày gần đây hắn và Cẩm Nhi sớm chiều chung đụng,
hắn có cảm giác mình càng ngày càng không thể rời xa vật nhỏ chuyên đi
chọc phá quấy rối kia được rồi.
So với các phi tần trong hậu cung, nàng không giống bọn họ, có loại
bướng bỉnh nhưng mê hoặc tài tình, tất cả đều hấp dẫn tầm mắt của hắn…
“Hoàng
