: “Ta đi trước.” Hắn nói xong, cầm lấy áo khoác, bước ra ngoài.
Vương Khải đi đến cửa phòng khách, cùng Giang Ly liếc nhau một cái, mỉm cười nói một câu: “Trông nom Tiết Vân Phong nhà ngươi cho tốt a.”
Một câu, làm cho sắc mặt Giang Ly trở nên cực kỳ khó coi.
Ta cảm thấy sở dĩ Giang Ly kiêng kị những lời này, là vì câu này của Vương Khải đã thể hiện lập trường của hắn, là không thể nào có ý gì với Giang Ly! ( OTL, chia buồn với Giang ka )
Trời ạ, Giang Ly ngươi sẽ không thật sự yêu mến Vương Khải chứ…
Chân tướng tới quá đột ngột, ta cảm thấy đầu óc mình có chút quay cuồng.
Giang Ly sa sầm mặt mày, từng bước một đến gần ta. Mỗi một bước, đối với Giang Ly mà nói chỉ là một bước nhỏ, nhưng đối với ta mà nói, lại là một bước dài tàn phá thần kinh của ta.
Để dời đi sự chú ý của Giang Ly, ta quyết định ra tay trước để giành quyền chủ động. Vì vậy ta nhìn Giang Ly cười hắc hắc hai tiếng, ra vẻ thoải mái mà nói: “Giang Ly, ngươi về lúc nào vậy?”
Giang Ly nhìn chằm chằm vào ta, đáp: “Ta vẫn luôn ở nhà.”
Ta nghẹn họng, lập tức cả giận nói: “Vậy ngươi làm sao lại không ra mở cửa cho ta !”
Giang Ly tỏ ra rất vô tội: “Ngươi không phải có chìa khóa sao ?”
Ta…Ta không còn lời nào để nói.
“Huống chi, ” Giang Ly đem ta nhìn từ trên xuống dưới, bổ sung nói “Ta định xem diễn. “ (~ xem cái đầu anh á >.
Giang Ly nói; “Như vậy, để ta kiểm tra một chút đi.’
Lúc này đầu óc ta giống như bị keo dán dính chặt lại, cầm cự mà mơ hồ, ta không hiểu hắn đang nói gì.
Sau đó, Giang Ly đã dùng hành động để trả lời ta.
Hắn đột nhiên cúi đầu ngậm lấy môi của ta, trăn trở, gặm cắn. Cảm giác đau đớn trên môi truyền đến một cách sâu sắc, ta kinh hãi, liều mạng đẩy hắn ra, cổ tay lại bị hắn bắt được, cố định ở phía trên đầu. Sau đó hắn nhấc đôi chân vừa dài vừa mạnh mẽ lên, kẹp lấy ai chân của ta, làm cho ta không thể động đậy.
Ta gắt gao cắn chặt răng, đôi mắt mở thật to, to đến nỗi tròng mắt sắp rớt ra ngoài đến nơi… Ta nghĩ đây cũng là một cách để biểu đạt sự bất mãn của ta, trừ cách này ra, thật sự không còn biện pháp nào khác.
Nhưng mà cách này đối với Giang Ly coi như vô dụng —— bởi vì lúc này hắn đang nhắm mắt, căn bản không nhìn thấy ta >___ ___< ?
Ta vùi đầu chôn ở trong chăn, vẫn không nhúc nhích, làm bộ ngủ. Nếu như Giang Ly thực sự có can đảm làm càn, lão nương nhất định trước tiên phải phế đệ đệ của hắn!
Bước chân của Giang Ly rất nhẹ, hắn bước đến bên giường ta, trong lòng ta cũng nhấp nhổm không yên. Ta ầm thầm hạ quyết tâm, ngay trong chớp mắt Giang Ly xốc cái chăn của ta lên, ta sẽ từ trên giường nhảy lên đạp cho hắn một cước trí mạng !
Giang Ly cầm góc chăn của ta , giúp ta đắp lại, sau đó…buông tay ra.
Tiếp theo đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng của Giang Ly, sau đó là tiếng cửa được đỏng lại một cách nhẹ nhàng.
Ta cong người trong chăn thở phào một cái, một cảm giác khó hiểu dâng lên trong lòng.
Giang Ly phát hiện càng ngày càng khó khống chế bản thân mình, nhất là trước mặt Quan Tiểu Yến, nhất cử nhất động của nàng đều hấp dẫn ánh mắt của hắn.
Tuy chỉ số EQ của hắn có thấp thật, nhưng Giang Ly cũng biết, mình đã yêu Quan Tiểu Yến mất rồi.
Chì cần nhìn thấy nàng cười xong, hắn cũng sẽ thấy vui vẻ, nhìn thấy nàng khổ sở, hắn sẽ muốn trêu chọc để cho nàng vui vẻ, bắt gặp nàng cùng Vương Khải ở cùng một chỗ, hắn sẽ tức giận. Thậm chí cho dù biết rõ Tiết Vân Phong là gay, nhưng khi hắn biết được Quan Tiểu Yến đưa Tiết Vân Phong say rượu về nhà, hắn vẫn khó mà nén lại ghen tuông. Hắn nghĩ, chính hắn cũng từng là gay ( Giang Ly, ngươi vì sao đến bây giờ vẫn còn khăng khăng như vậy ), kết quả không phải vẫn bị Quan Tiểu Yến hấp dẫn hay sao….
Muốn thu hút sự chú ý của Quan Tiểu Yến, muốn cảm thấy nàng quan tâm đến mình, cho dù là dùng một chút phương thức bắt buộc. Muốn Quan Tiểu Yến mua quà sinh nhật cho hắn, muốn nàng vì hắn mà hát Chúc mừng sinh nhật, muốn nàng ở giữa đêm hôm khuya khoắt, nấu mì trường thọ cho hắn.
Giang Ly cứ tự nhắc đi nhắc lại với mình, Quan Tiểu Yến vẫn rất quan tâm đến hắn, ngươi xem, nàng vẫn còn làm mì trường thọ cho mình….
Nhưng là vẫn không đủ, những thứ xa xôi đó không đủ, Quan Tiểu Yến chỉ có thể nấu cơm cho một mình hắn, chỉ có thể giặt quần áo cho một mình hắn, chỉ có thể cười với hắn, chỉ có thể để một mình hắn “bắt nạt”, chỉ có thể… Có đôi khi, Giang Ly thật hy vọng Quan Tiểu Yến là một cô bé chỉ nhỏ bằng ngón tay cái, như vậy hắn có thể đem nàng giấu trong áo mình, ai cũng đừng nghĩ nhìn thấy.
Những điều này chỉ là suy nghĩ của Giang Ly, nhưng mà Quan Tiểu Yến ? Nàng nghĩ thế nào ?
Nghĩ đến vấn đề này, Giang Ly vừa cảm thấy mất mát vô lực lại còn vô cùng chán nản.
Quan Tiểu Yến nghĩ thế nào ư ?
Nàng nói: “Yên tâm đi, nam nhân kiểu như ngươi, ta cũng chướng mắt.”
Nàng còn nói: “Giang Ly, ngươi nếu dám có ý đồ với ta, hai ta liền ly hôn, ngươi cứ mỗi ngày ăn mì tôm đi !”
Nàng…nàng làm sao lại có thể vô tâm vô phế như vậy được…
Giang Ly bất đắc dĩ cười cười, nét tươi cười tan ra trong bóng đêm, vô cùng hắc ám, vô cùng cô đơn.
Từn
