Ring ring
Lão Bà, Theo Ta Về Nhà Đi!

Lão Bà, Theo Ta Về Nhà Đi!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325420

Bình chọn: 7.00/10/542 lượt.

ng không xa, may mà bây giờ không tắc đường lắm, may mà Giang Ly nói là nửa tiếng chứ không phải mười lăm phút….

Nói chung, tuy rằng ta gần đây tương đối xui xẻo, nhưng là cũng được lọt vào mắt xanh của thần số phận một chút. Vậy nên ta thực sự trong vòng ba mươi phút đã về đến nhà, không thể không nói đây thực sự là một kỳ tích a !

Ta vừa mới cắm chìa khóa vào trong ổ, cửa đột nhiên đã “Vụt” một tiếng bị người ta mở ra, Giang Ly đã đứng ở cửa, có chút vội vàng lại có chút phẫn nộ nhìn ta, hắn cắn chặt môi không nói lời nào, mặc cho hai đám lửa nguy hiểm trong mắt nướng cháy ta.

Ta rụt cổ lại, ngượng ngùng phất tay với hắn, cười nịnh nọt nói: “Hi, Giang Ly….”

Giang Ly đột nhiên vươn tay kéo ta vào trong lòng, đồng thời “Rầm” một tiếng đóng cửa lại. Sau đó hắn đem ta ép lên trên cửa, rất dùng sức, khiến sau lưng ta có chút đau.

Hắn nắm lấy vai ta, đôi mắt nhìn thẳng vào ta, dùng giọng nói cực kỳ phẫn nộ nói với ta : “Quan Tiểu Yến, ngươi xem phim truyền hình nhiều quá đến hỏng não rồi sao ?”

Giang Ly nổi giận đùng đùng nói với ta: “Quan Tiểu Yến, có phải ngươi xem phim truyền hình nhiều quá nên hỏng não rồi sao ?”

Toàn thân ta cứng ngắc, hai chân mềm nhũn. Ta nói:” Giang Ly, ngươi…ngươi đừng quá kích động mà…”

Giang Ly lớn tiếng nói: “Ta làm sao có thể không kích động ! Là chính ngươi nói sẽ ở bên cạnh ta, bây giờ thì sao ?Ngươi ở bên ta như vậy sao ?”

Ta khép mắt lại không dám nhìn Giang Ly: “Ta…Cái đó….”

Giang Ly: “Ngươi đừng cho là ta cái gì cũng không biết! Hôm nay cô ta đến tìm ngươi đúng không ? Cô ta nói hươu nói vượn gì với ngươi đúng không ?”

Ta: “Nhưng mà Giang Ly, xQ của ngươi…”

Giang Ly hét lớn một tiếng ngắt lời ta: “Ta không cần xQ, ta cần ngươi !” (~ ôi….trái tim yếu ớt của tôi….)

Ta khiếp sợ nhìn Giang Ly, ta chưa từng thấy hắn như vậy bao giờ, có chút bi thương, có chút kích động, còn có chút phẫn nộ, nhưng nhiều hơn tất cả, chính là sự quyết tuyệt. Hơi thở của hắn dồn dập bất định, đôi mắt nhìn thẳng vào ta, ánh mắt kia phảng phất như muốn xuyên thủng ta. Ta bối rồi hoang mang cúi đầu, nước mắt lại rơi xuống lã chã. Ta không rõ lắm điều gì đã tạo nên những giọt nước mắt này ? Là cảm động? Là xấu hổ? Hay là lo lắng ?

Lúc này Giang Ly gắt gao ôm lấy ta, ta bị hắn ấn vào trong lòng, chặt đến mức hít thở cũng có chút khó khắn. Giang Ly dùng cằm dụi nhè nhẹ lên cổ ta, ở bên tai ta thấp giọng nói: “Quan Tiểu Yến, sao ngươi lại ngốc vậy, ngươi làm sao lại có thể ngốc đến vậy .”

Giang Ly: “Ngươi cho là rời khỏi ta là xong chuyện sao? Ngươi có nghĩ đến cảm nhận của ta không hả ?”

Ta: “Ta…”

Giang Ly: “Ngươi vừa mới đồng ý sẽ ở bên ta, tại sao lại không muốn cùng ta đối mặt với mọi chuyện ?”

Ta: “Nhưng mà…”

Giang Ly: “Ngươi câm miệng !”

Ta: “….” Giang Ly ngươi đã hoàn toàn nóng nảy rồi….

Giang Ly: “Ta biết ngươi là muốn tốt cho ta, nhưng ta không thích vậy.”

Giang Ly: “Ta chỉ cần ngươi ở bên cạnh ta là đủ rồi, đây là chuyện không thể thương lượng.”

Ta ghé vào trong lòng hắn, rầu rĩ nói: “Nhưng mà Tuyết Hồng cô ta….”

Giang Ly: “Ngươi không cần phải để ý đến cô ta, cô ta có bệnh.”

Giang Ly: “Cô ta thực sự chọc giận ta rồi, ta sẽ cho cô ta biết tay.”

Ta: “Nhưng mà….” Nhưng mà xQ đánh không lại Ngải Thụy….

Giang Ly xoa xoa đầu ta. “Ngươi không cần lo lắng những chuyện này, ngươi chỉ cần yên tâm ở bên cạnh ta là được rồi.”

Giang Ly: “Ta sẽ không để cho bọn họ thực hiện được mục đích, cùng lắm thì cá chết lưới rách.”

Cá chết lưới rách….không tốt đâu…

Giang Ly: “Yên tâm đi, cá chết lưới rách chỉ là biện pháp tệ nhất thôi. Tuyết Hồng kia chẳng qua chỉ là một đứa ngu ngốc, cũng không khó đối phó. Ta chỉ lo đến lão cáo già ba cô ta thôi.”

Ta: “…” Tuyết Hồng mà cũng bị ngươi nói là là ngu ngốc, ta đây gọi là gì ?

Giang Ly đoán được suy nghĩ trong lòng ta, hắn trừng ta một cái, nói: “Ngươi là đứa ngốc trong tất cả những đứa ngốc.”

Ta lau mồ hôi: “Giang Ly, ta tốt xấu cũng là lão bà của ngươi, ngươi làm sao có thể hạ thấp ta như vậy….” Tuy rằng thỉnh thoảng ta có làm chút chuyện ngu ngốc thật, nhưng mà đấy chỉ là thỉnh thoảng thôi nha > __ <

Giang Ly thở phì phỉ nói: “Ngươi vẫn còn nhớ ngươi là lão bà của ta sao ?”

Ta cúi đầu, Giang Ly ta biết ta sai rồi còn không được sao ….

Ta phát hiện Giang Ly nói đúng, ta thực sự đã xem quá nhiều phim truyền hình nên hỏng não rồi, cứ cho rằng vì đối phương mà hy sinh bản thân mình một chút mới gọi là tình yêu, nhưng bây giờ ngẫm lại, hoàn toàn không phải vậy….Hai ngươi nếu quyết định bước đi cùng nhau, thì nhất định phải cùng nhau gánh chịu, cùng nhau đối mặt, mặc kệ gặp phải chuyện gì, khi có một người ở bên, tất cả đều sẽ trở nên tốt đẹp…..

Nghĩ đến đây, ta càng thêm xấu hổ, nịnh nọt cọ cọ vào ngực Giang Ly, thấp giọng nói: “Giang Ly, sau này ta sẽ luôn ở bên cạnh ngươi, mặc kệ có xảy ra chuyện gì.”

Giang Ly giờ lại trở nên kiêu ngạo, hắn nói: “Quan Tiểu Yến, ngươi tưởng chỉ có vậy thôi ta sẽ bỏ qua sao ?”

Ta toát mồ hôi, nhưng cũng chẳng còn cách nào, dù sao cũng là do ta hỏng não trước. Vậy nên t