Lão Bà, Theo Ta Về Nhà Đi!

Lão Bà, Theo Ta Về Nhà Đi!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327210

Bình chọn: 7.00/10/721 lượt.

t như là nhà trinh thám đang chìm trong suy nghĩ, cũng lẩm bà lẩm bẩm theo: “Nhưng mà nếu hắn là gay, sao ngươi còn kết hôn với hắn? Ngươi thiếu tiền? Có vẻ thế, bất quá vấn đề tiền bạc cũng dễ giải quyết thôi. Ngươi bị hắn ép buộc ư? Chắc là vậy rồi, gay đều rất khó lấy được vợ…Mặc kệ ngươi là bởi vì thiếu tiền hay bị hắn ép buộc, ta đều có thể giải cứu ngươi khỏi bề khổ, đúng, chính là như vậy.” Hắn đột nhiên ngẩng đầu, hai tay đặt lên vai ta, cúi đầu nhìn chằm chằm vào mắt ta, cực kỳ chân thành mà trịnh trọng nói: “Tiểu Yến Yến, ta quyết định, ta sẽ giải cứu ngươi.”

Ta ngây ngẩn, sững sờ nhìn hắn, nghi ngờ nói: “Giải cứu cái gì?”

Vương Khải hiếm khi cười đến sáng lạn như ánh mặt trời, hắn nói: “Ta biết ngươi kỳ thật không muốn gả cho Giang Ly, có khó khăn gì cứ tìm lãnh đạo. Nói đi, ngươi muốn ta làm cái gì ?”

Ta đẩy cánh tay của hắn ra, nhìn hắn mỉm cười, nói: “Ta muốn ngươi quên hết những chuyện vừa rồi, như vậy đi.”

Vương Khải rõ ràng cực kỳ khiếp sợ: “Ta không nghe lầm chứ ? Hắn là đồng tính luyến ái đấy.”

Ta: “Sau đó thì sao?”

Vương Khải: “Hắn không thể khiến ngươi hạnh phúc.”

Ta: “Ta lại không cần.”

Vương Khải: “Vậy ngươi vì sao lại kết hôn với hắn?”

Ta: “Ta không muốn kết hôn, lại không thể không kết, sau đó thì kết.”

Vương Khải mở to mắt nhìn ta: “Như vậy cũng được sao? Vậy sao ngươi không tìm ta nha, nói không chừng ta còn quen biết ngươi sớm hơn so với hắn nha.”

Ta: “Ta cho rằng, gả cho gay so với gả cho một sắc lang vẫn an toàn hơn một chút.”

Vương Khải cười nói: “Tiếu Yến Yến, ngươi đừng nói như vậy mà, ta đối với ngươi là toàn tâm toàn ý.”

“Vương tổng, ngươi tỉnh lại đi. Không có việc gì ta ra ngoài trước.” Ta vừa nói, liền định đi mở cửa.

Vương Khải lại gắt gao chắn trước cửa, hắn thu hồi khuôn mặt tươi cười, nói: “Ngươi thật sự không cân nhắc đến ta ?”

Ta nhíu mày: “Lời này ngươi đã nói qua bao nhiêu lần, ngươi có mệt hay không hả?”

Vương Khải rũ mắt xuống, một lát sau, nói ra: “Lần này là thật.”

Ta đột nhiên nhớ tới lần trước ở vũ hội hóa trang, khi đó nét mặt của hắn so với bây giờ còn nghiêm túc hơn nhiều, kết quả thì sao ? Cho nên lời nói của ngươi như Vương Khải ngươi cũng vĩnh viễn đừng cho là thật, nhất là chuyện tình cảm. Vì vậy, ta lại vỗ vai hắn một cái, nói: “Rồi ta biết rồi, như vậy ta đi ra ngoài trước, có chuyện gì ngài gọi ta a, Vương tổng.”

Ta mới rời khỏi văn phòng của Vương Khải được vài bước, hắn đột nhiên tử phía sau gọi ta lại. Hắn nói: “Quan Tiểu Yến, kỳ thật hai người chúng ta có thể thử nói chuyện yêu đương lâu dài.”

Ta cũng không quay đầu lại: ” Coi như xong, ta còn muốn sống thêm mấy năm nữa.”



Sau buổi sáng hôm đó, Vương Khải không khác gì so với bình thường, vẫn là dáng vẻ bất vần đời hoa hoa công tử, đương nhiên chỉ trừ lúc làm việc. Hắn cũng thường xuyên đùa giỡn ta, đối với chuyện này ta cũng đã nhìn quen lắm rồi, tự nhiên không thèm để ý. Ta nghĩ, người có da mặt dày như ta, thật sự là rất hiếm thấy.



Đến cuối năm, tất cả lãnh đạo các tầng mở hội nghị tổng kết cuối năm xong, sẽ rủ nhau đến một nhà hàng ăn cơm. Bừa cơm này lúc mới bắt đầu còn vô cùng chính thức vô cùng long trọng. càng kéo dài càng về sau, lại hoàn toàn biến thành chén to cụng chén nhỏ, dù sao người Trung Quốc cho dù nói cái gì, đều thích bàn bạc trên bàn rượu hết, điều này cũng dễ hiểu thôi. Sau này ta chợt nghĩ đến một câu cổ ngữ, cái gì mà “Một người đắc đạo, gà chó lên trời”, ta phỏng chừng chính là gà chó của Vương Khải, người khác khách khí với ta, cũng đều là do nể mặt hắn.

Xem ra lãnh đạo chính là lãnh đạo a, tuy nhiên vị lãnh đạo này quả thật khiến cho ta tôn kính không nổi.

Dù ta đối với rượu cồn có thể chất miễn dịch, nhưng là ta không thể không thừa nhẫn, thứ này thật sự vô cùng khó uống, không có đã bằng uống cocacola. Nếu như không phải có tâm sự, uống bao nhiêu khó chịu bấy nhiêu. Được rồi, tuy ta không uống say, nhưng mà ta có thể giả say. Ta diễn trò không giỏi, nhưng giả say thì cực kỳ thành công, so với tiểu mỹ nam Tiết Vân Phong không kém chút nào.

Vì vậy sau khi đổ vài chén rượu xuống bụng xong, liền lẩm bẩm ghé vào trên mặt bàn không chịu ngồi dậy, lão nương say rượu là như vậy đấy, tính sao a !

Người say đến bất tỉnh nhân sự thì không thể chủ động đòi về được, bởi vậy ta chỉ hảo ngoan ngoãn ghé vào trên mặt bàn giả bộ ngủ, mọi người cũng dần dần không để ý đến sự tồn tại của ta, tiếp tục ăn uống linh đình. Vương Khải tên này coi như có chút lương tâm, chính hắn cũng uống tương đối nhiều, liền lôi ta dậy, nói tạm biệt với mọi người rồi rời khỏi đó… Ta giả vờ mở đôi mắt say lờ đờ quay đầu nhìn lại, những người còn tỉnh táo ở đây, tám chín phần nhìn chúng ta bằng ánh mắt kỳ quái, ai, người ta bây giờ, làm sao đều không trong sáng như vậy…

Vương Khải móc chìa khóa ra muốn đi lấy xe, ta sống chết không đồng ý, ôm cái cột ở cửa khách sạn không chịu buông tay, trong miệng la hét: “Không muốn không muốn, say rượu lái xe là trái pháp luật!” Thiện tai, ngươi không muốn sống, ta muốn.

Vương Khải cười ha hả xoa đầu ta, nói: “K


XtGem Forum catalog