? Điều nàng đau lòng nhất là, xảy ra tai
nạn ngoài ý muốn lại không có một người bạn hay người thân tới an ủi
nàng.
Nàng rốt cuộc từ khi nào trở nên đáng thương như vậy? Cô độc bị pháp luật hỏi thăm?
Nghĩ tới ba người bạn kia cùng nàng đối đầu thời đi học, lão công rất
xuất chúng, rất trẻ tuổi lại có tiền, yêu thương bọn họ như vậy, áp lực
cả đêm làm cho cảm xúc của nàng không thể khống chế được, nước mắt trong khoảnh khắc tuôn rơi, không thể thu hồi kịp.
Những viên cảnh
sát có mặt trong phòng lúc này đột nhiên “tốt bụng” vô cùng, lúc trước
giả vờ bận bịu đi qua đi lại ngắm trộm nàng vừa lúc thấy nang rơi lệ,
nhất thời tất cả đều trở nên rất rảnh rỗi, cả đám xúm lại quan tâm hỏi:
“Cô gái, cô không có việc gì chứ? Có phải là bị thương ở đâu rồi không?”
“Cô đừng khóc, hay là để tôi giúp cô liên lạc với bạn bè hoặc người thân nha.”
“Cô muốn hay không uống chút gì đó âm ấm, ăn chút gì đó? Bữa tối chẳng hạn, tôi giúp cô đi mua.”
“Cô đừng lo lắng, vụ va chạm này có rất nhiều người chứng kiến, đối
phương sẽ hoàn toàn phải chịu trách nhiệm, không phải là cô sai, cô đừng khóc nữa.”
Đối với sự quan tâm của những viên cảnh sát, nàng
chỉ một mực lắc đầu từ chối, nước mắt cứ như thế mà tuôn rơi, làm cho
nàng vốn đã xinh đẹp nay lại càng rung động lòng người, khiến ai cũng
không đành lòng nhìn cảnh mỹ nhân rơi lệ.
“Cô đừng khóc nữa,
tôi lập tức gọi lại cho người thân của ông ta đến xem sao?” Nàng cứ như
vậy khóc không ngừng, một viên cảnh sát nhanh chóng đến chỗ điện thoại
quay số gọi.
“Cô đừng lo lắng, nếu phương thức hòa giải của đối phương không thích đáng, cô có thể gọi điện cho tôi.”
Mấy viên cảnh sát cứ loạn hết cả lên, như châu chấu cào cào gặp bão, lượn tới lượn lui, lại không ngừng đưa nàng khăn giấy.
Thi Ánh Điệp đón lấy khăn giấy từ tay bọn họ, nàng lại không ngừng
khóc. Nàng cũng không hiểu vì sao mình đột nhiên lại khóc mãi không
ngừng được như vậy, chỉ biết rằng thật thống khổ! Thiên hạ rộng lớn, bạn bè quen biết cũng nhiều, nhưng giờ phút này nàng lại không tìm thấy một bờ vai để tựa vào, để được an ủi, thật quá cô đơn, ô~~
“Đến rồi, người nhà của ông ta đến rồi.” Viên cảnh sát lúc nãy chạy đi gọi điện đã quay lại, la toáng lên.
Nhất thời trong lúc đó, trừ lão tiên sinh vẫn đang ngây ngốc ngồi
ngoài kia, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về phía cửa chính.
vị phu nhân và một vị tiểu thư vội vàng tiến vào cục cảnh sát, vừa
nhìn thấy lão tiên sinh đang ngồi trên ghế, vị lão phu nhân vội vã tiến
đến, còn cô tiểu thư trẻ tuổi kia vẻ mặt khách khí hướng viên cảnh sát
hỏi “Xin hỏi --”
“Cô là người nhà của Trần Hà Minh?” Viên cảnh sát hỏi.
“Đúng vậy, ông ấy là ông ngoại của tôi.” Ân Tình gật đầu.
“Vị tiểu thư đây chính là người mà ông ngoại cô đã va xe vào.” Viên cảnh sát chỉ về phía Thi Ánh Điệp.
“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, tôi thực sự xin lỗi, cô không có bị
thương chứ?” Nhìn về phía Thi Ánh Điệp gương mặt đẫm lệ, Ân Tình lập tức xin lỗi, vẻ mặt rất chân thành, cúi gập người đúng chín mươi độ hành
lễ, không biết phải làm gì nữa. Không biết vị tiểu thư này có bị thương ở chỗ nào không, xem cô ấy rất đau, nếu không sao lại khóc đến như thế?
“Tiểu thư, thực xin lỗi, thực xin lỗi, cha tôi là huyết đường thấp, có thể trong một khoảng thời gian rất ngắn huyết đường đã hạ xuống rất
nhanh, vì thế mới phát sinh những sự việc ngoài ý muốn, tôi thực sự cảm
thấy có lỗi với cô. Cô không có bị thương ở đâu chứ, thực thực thực xin
lỗi cô, đây chính là trách nhiệm của chúng tôi, chúng tôi nhất định sẽ
bồi thường cho cô.” Vị phu nhân quay đầu cũng cúi đầu hướng nàng giải
thích.
Một khi đối phương đã có thành ý đến như vậy, hơn nữa
lại cúi đầu hướng mình giải thích, Thi Ánh Điệp trong lòng lại thấy nản
quá, cũng không dám tiếp tục khóc nữa. Nàng cố đè nén nước mắt lại, xụt
xịt cái mũi, cố gắng nói “Không có việc gì.”
“Mọi người trước
tiên là giải trình sự việc, những người giúp đưa vị tiên sinh này tới
đều có ở đây, phu nhân có thể hỏi họ hoặc hỏi lại tôi.” Mắt thấy tình
huống trở nên tốt đẹp, Mỹ nữ cũng đã ngừng khóc, viên cảnh sát quay sang nói với vị tiểu thư và phu nhân, sau đó ôn nhu quay qua hướng Thi Ánh
Điệp nói: “Tiểu thư, để tôi lấy giùm cô giấy bút khai báo được không?”
Nàng gật đầu, đi theo viên cảnh sát đến bàn làm việc đặt bút khai.
Lúc khai xong tờ trình, nàng mới để ý hình như đối phương lại có người nhà nữa tới, nàng chỉ mơ hồ biết đó là một nam nhân, tâm tình thực đã
rất tồi, lại không còn sức lực nào mà quan tâm nữa, hiện tại nàng chỉ hy vọng rằng đối phương sẽ nguyện ý đem xe của nàng đi sửa lại, sau đó
nàng có thể phóng về nhà khóc một trận thật lớn là đủ rồi.
Nàng ngồi trên ghế, gục đầu xuống, thu mình lại, khẽ đè nén nước mắt. Đối
phương người nhà tới ngày càng nhiều, còn nàng thì cô độc không ai ở
bên, càng nghĩ càng thấy buồn. Nước mắt cứ như thế mà dâng lên.
“Xin lỗi cô.”
Đột nhiên có một thanh âm từ trên đỉnh đầu nàng vang lên, nàng nhanh
chóng thu lại nước mắt, thong thả ngẩng đầu lên hướng đối phương.