XtGem Forum catalog
Lão Sư! Buông Tha Tôi Đi

Lão Sư! Buông Tha Tôi Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3221272

Bình chọn: 8.00/10/2127 lượt.

t thật mệt mỏi. Cô

không nói với hắn chuyện Ôn Phó Doanh đã gọi điện thoại tới, bởi vì cô

nghĩ hắn nhất định cũng không chịu nghe, nếu cô lựa chọn tin tưởng

hắn,cũng không có cần thiết dùng chuyện này để hai người không vui.

Bởi vì nhận phần thiết kế,cho tới trưa cô đều liều mạng xử lý công việc,

dù sao công việc hiện tại của cô chủ yếu thư ký của hắn,đến buổi trưa cô mới xử lý xong việc liền vội vàng mở ra hòm thư nhìn tình trạng mảnh

đất Phương Đông Thần gửi đến cho cô.

Đây là lần đầu tiên cô quang minh chánh đại thiết kế bản vẽ,hơn nữa còn là một công trình lớn như

vậy,cho nên cô kích động khẩn trương muốn chết,ở tại phòng làm việc của

mình toàn lực ứng phó vẽ hình.

Bởi vì quá mức chuyên chú cho nên

cô cũng chưa ăn cơm trưa gục trên bản vẽ thiết kế,đến khi trước mặt bàn

truyền đến hai tiếng gõ gõ có lực,cô mới từ bản thiết kế ngẩng đầu lên,

chỉ thấy hắn đứng ở trước bàn làm việc của cô nhíu lại một đôi mày rậm,

“Tại sao còn chưa đi dùng cơm trưa?”

Bất quá cô căn bản không có tâm trạng để ý đến chuyện ăn cơm,mà cầm lấy bức tranh của mình hưng phấn đưa cho hắn nhìn,

“Anh nhìn xem anh nhìn xem, đây là bản vẽ em vừa làm xong,xin lãnh đạo xem qua!” Cô giống như đứa bé mặt tươi như hoa vui vẻ dâng vật quý cho hắn,cao hứng

phấn chấn,trên khuôn mặt xinh như hoa… nở nụ cười tràn đầy sức sống,kể

từ khi ở chung với hắn đây là lần đầu tiên cô cười vui vẻ như vậy,Lục

Chu Việt dường như xuất thần nhìn lúm đồng tiền như hoa của cô,đưa tay

đón bản thảo trong tay cô.

Giờ khắc này hắn cảm thấy cho dù bảo hắn chết vì cô cũng đáng.

Hắn đem bản thảo trong tay cô đặt trên bàn rồi đưa tay kéo tay cô,

“Trước không vẽ gì hết,chúng ta đi ăn cơm thôi.”

Trong giọng nói của hắn tất cả đều là yêu thương,bản thảo quan trọng thế nào

cũng không bằng sức khỏe của cô,hắn không nỡ để cho cô chịu chút xíu ủy

khuất nào.

Hứa Lưu Liễm vội vàng lắc đầu,

“Anh đi ăn trước đi, em làm xong bản vẽ này mới ăn!”

Thiết kế thật ra toàn dựa vào linh cảm,lúc này linh cảm của cô đang tuôn ra muốn một hơi hoàn thành bản vẽ.

“Anh không bảo các em nhanh ra bản vẽ,tại sao liều mạng vậy!”

Hắn không thanh minh kéo tay cô đi ra ngoài,cô đành phải từ bỏ,nhìn thoáng

qua bản vẽ vẫn chưa xong,biết điều một chút đi ăn trưa với hắn.

Nhìn cô vội vả trở về vẽ,hắn đưa cô đến ăn bò bít tết không tốn nhiều thời

gian,vừa lúc đó cũng là món cô thích nhất. Hai người vừa ngồi xuống đã

nhận được điện thoại Phương Đông Thần gọi đến,

“Lưu Liễm,em bữa nay tại sao không xuống phòng ăn?”

“Ưm. . . . . .”

Cô lúng túng nhìn thoáng qua người đàn ông ngồi đối diện cau mày không vui,

“Buổi trưa hôm nay em ăn bên ngoài . . . . . .”

“Ờ!”

Phương Đông Thần trong giọng nói có chút thất vọng,

“Vốn còn muốn thừa dịp trong khoảng thời gian đó thảo luận một chút chuyện thiết kế!”

Nhắc tới dự án thiết kế cô thật hưng phấn,đây chính là nhiệt tình yêu thương làm việc điên cuồng,

“Đông Thần,hay như vậy đi,buổi sáng em sẽ thử vẽ một chút bản thiết kế,sau

khi tan việc em đến bộ phận thiết kế tìm anh,đến lúc đó chúng ta thảo

luận một chút!”

Nghe cô nói như vậy Phương Đông Thần không nói gì nữa, chỉ dặn dò bảo cô từ từ ăn sau cúp điện thoại. Cô cúp điện thoại

vừa ngẩng đầu liền thấy người đối diện sắc mặt không vui,cô dĩ nhiên

biết hắn tại sao không vui,hắng giọng một cái cô nhìn chăm chú vào hắn

vẻ mặt nghiêm túc nói,

“Yên tâm đi Lục lão sư,trong quá trình hợp tác với Phương Đông Thần,em lúc nào cũng ghi nhớ thân phận mình đã lấy chồng!”

Cô có đôi khi thật rất hoài nghi,người đàn ông này là tổng giám đốc Lục

thị ngày thường trầm ổn rộng lượng kia sao?Tại sao trên phương diện tình yêu hắn hẹp hòi muốn chết,chẳng qua cô có thể hiểu được,nếu yêu một

người sẽ hận không được đem cô ấy cất giấu một mình độc chiếm,không để

cho người khác có một chút cơ hội.

Lục Chu Việt vừa rồi quả thật

trong lòng không vui,nhưng lúc này lại bị lời nói nghịch ngợm của cô

chọc cho không vui trên mặt thoáng cái biến mất,thậm chí còn nhẹ nhàng

nở nụ cười,từng lời hắn nói giống như ra lệnh cô,nhắc nhở cô lúc nào

cũng không nên quên mất thân phận của mình, hôm nay bị cô dùng phương

thức như thế nói ra,thật đúng như cách một thế hệ.

Hắn có đôi khi thậm chí nghĩ,cô gái kia say này ngàn vạn không nên giết hắn,nếu như cô thật giết hắn,hơn nữa còn nhân lúc cười tươi ra tay,hắn sẽ hoàn toàn

không có sức chống cự chỉ có để mặt cô cấu xé.

Hứa Lưu Liễm nở nụ cười với người bưng bít tết lên uống một ly rượu khai vị nhìn hắn nói,

“Lục lão sư,mặc kệ như thế nào hôm nay cũng muốn cám ơn anh! Cám ơn anh cho

em một cơ hội phát huy mình, cho em một cơ hội chứng minh mình, thật cám ơn. . . . . .”

Thời điểm nói đến lời cuối cùng giọng cô bỗng

nhiên nghẹn ngào,đây là mơ ước nhiều năm trước của cô,hôm nay rốt cục

mượn tay hắn thực hiện, trong nội tâm cô kích động,vui sướng, cảm kích,

cùng với niềm vui những năm kia xông lên đầu, thoáng cái đem nước mắt

của cô bức đến hốc mắt.

Bỗng nhiên chật vật như vậy làm cho cô có chút ý lúng túng không thể làm gì khác hơn vội vàng nói,

“Buổi