Tựa như hắn không nghĩ cô đồng ý sinh con cho hắn,hắn cũng
không nghĩ cô sẽ chủ động hôn mình,chuyện này ngay lúc hai người nồng
tình cũng chưa từng xảy ra,hôm nay thế nhưng xảy ra,cho nên hắn trong
lúc nhất thời không biết làm sao ứng phó,cứng người để mặc cô cắn môi
hắn.
Hứa Lưu Liễm không biết tại sao mình biết làm thế này,cô
chẳng qua sợ hắn mở miệng tiếp tục nói lời tổn thương cô,cô lại sợ thành ý của mình không đủ hắn sẽ không chịu ra tay giúp đỡ.
Thời điểm
cô vừa mới hôn lên hắn,cô rõ ràng có thể cảm giác được hắn cứng
ngắc,trong lòng có chút sợ căn bản không dám mở mắt ra nhìn phản ứng,cẩn thận lè lưỡi run rẩy liếm lên môi hắn,học dáng vẻ hắn trước kia hôn
cô,cố gắng cạy mở môi hắn,không nghĩ đến cả người hắn tiếp tục cứng
ngắc.
Cô biết mình hôn dỡ làm hắn mất hứng,cô sợ hãi tính rút
lưỡi lại không hôn hắn,ai ngờ lưỡi hắn bỗng nhiên tiến quân thần tốc
thăm dò vào trong miệng cắn đầu lưỡi thơm ngát muốn bỏ trốn,cô nhất
thanh bị hắn vươn tay giữ chặt ót,áp xuống hung hăng hôn môi cô.
Đầu lưỡi chạm nhau,răng môi dây dưa,trong xe yên tĩnh tinh tường nghe được
tiếng tim đập không ngừng của hai người bọn họ,một tiếng cao hơn một
tiếng, nhớ lại thời điểm hai người bọn họ kịch liệt hoan ái tim cũng
không có đập nhanh và dồn dập như vậy,hôm nay nụ hôn lại giống như mới
nếm thử tim đập rộn lên khó có thể khống chế.
Hắn hôn vội vàng
mà nóng bỏng,cô động tình đáp lại triền miên,bởi vì hôn quá tập trung
bọn họ đều quên mình bây giờ còn đang trên xe,tay của hắn không tự chủ thăm dò vào dưới lớp quần áo,cởi nút nội y của cô dùng lực chà xát
chiếm hữu hai nụ hoa mềm mại trước ngực cô,lòng bàn tay nóng hổi của hắn tiếp xúc da thịt lạnh như băng,cô rùng mình một cái,chút ý thức còn sót thoáng cái trở về trong đầu,tỷ như hình ảnh cô mở mắt ra nằm bên cạnh
Trần Thanh Sở .
Cô đưa tay đẩy ra hắn,có chút bối rối lui vào
trong góc sửa sang quần áo của mình,không có dũng khí ngẩng đầu nhìn
hắn,cúi đầu hỏi một câu.
“Thành ý của em,anh có hài lòng không?”
Lục Chu Việt bị cô
bỗng dưng đẩy ra nhất thời còn chưa hoàn hồn,hô hấp còn có chút dồn
dập,ánh mắt cũng có chút mê ly,giờ đây nhìn dáng vẻ lạnh lùng của cô
không khỏi hận nghiến răng,hừ lạnh một tiếng móc tấm thẻ từ trong túi
tiền ra ném cho cô.
“Tám giờ tối!”
Sau khi nói xong hắn không để ý tới vẻ mặt ngỡ ngàng,lạnh lùng ném cho cô hai chữ.
“Xuống xe!”
Hắn hiện tại không riêng hận cô,còn hận nhất chính là hắn,hận hắn tại sao
dễ dàng bị cô chọc có phản ứng.Mẹ nó,cô ngốc đó kỷ xảo hôn thật kém
thiếu chút nữa cắn nát môi hắn? Còn hắn thất khống thiếu nữa làm trong
xe với cô? Hắn có phải quá lâu không đụng vào phụ nữ nên rồi không?
Thẻ nhét vào lòng bàn tay Hứa Lưu Liễm,mặc áo khoác cũng khẽ truyền đến đau đớn,cô hít một hơi thật sâu cầm lấy thẻ,là thẻ phòng khách sạn xa hòa
nhất Ôn Thành,cô nhất thời hiểu ý,muốn sinh con phải làm một lần với
hắn.
Nhìn rõ ràng số phòng sắc mặt thoáng cái trắng bạch,cô không quên năm trước hai người hết lần này đến lần khác triền miên trong
phòng này,con của bọn họ cũng bắt đầu có ở đây.
Cô cười khổ,không phải chỉ làm thôi sao? Nơi nào không thể làm,nhà hắn hoặc nhà cô cũng
có thể,hắn lựa chọn nơi này rõ ràng muốn trả thù cô.Cô hiện tại đã quên
mất đau là gì,giờ đầu cô chỉ bị nhồi đầy khổ sở,cô nắm thẻ có chút thất
thần nhìn hắn lẩm bẩm mở miệng.
“Không đi khách sạn được không?”
“Chẳng lẽ cô muốn đến nhà tôi?”
Hắn không chút khách khí mở miệng sặc cô,sau đó dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.
“Xin lỗi,tôi không mang phụ nữ lung tung về nhà!”
Phụ nữ lung tung ?Cô sững sờ nhưng ngay sau đó vội vàng rũ mắt xuống rất
xanh xoay người mở cửa xe vọt xuống.Phụ nữ lung tung,hắn nói cô là phụ
nữ lung tung? Ha ha,vẻ mặt cô hoảng hốt đi sang một bên,thật ra hắn nói
cũng đúng cô bây giờ chính là loại phụ nữ đó!
Tài xế xa xa thấy
cô xuống xe vội vàng chạy tới,hữu lễ cười với cô,cô hoàn toàn không có
tâm trạng chú ý tới những chuyện này máy móc bước đi tới,ngay lúc này từ bên ngoài có chiếc xe lái vào mặc dù tốc độ xe rất chậm nhưng không
nghĩ cô không chú ý,thẳng tắp chạy về phía cô.
May nhờ tài xế
nhạy bén đưa tay kéo cô giật trở lại,dáng vẻ cô tựa hồ không biết gì tựa hồ đụng chết cũng không sao,cho nên Lục Chu Việt dĩ nhiên cũng bị hoảng sợ chui ra định chạy đến cứu cô.
Tài xế thấy cô như vậy,quay đầu lại nhìn thoáng qua hướng xe,khi nhìn thấy vẻ mặt lo lắng vội vàng hỏi cô.
“Hứa tiểu thư,cô không sao chứ? Nếu không để tôi đưa cô về!”
“Không cần, cám ơn!”
Cô vừa nghe tài xế nói muốn đưa cô trở về,vừa nghĩ tới phải ngồi chung xe
hắn liền hoảng sợ đẩy ra tài xế đỡ mình nhanh chân chạy đi.Cô hiện tại
một giây đồng hồ cũng không muốn ở chung với hắn,không muốn nghe hắn nói bất kỳ câu gì,không muốn nhìn bất kỳ vẻ mặt nào của hắn.
Tài xế
kia vẫn không yên lòng,một mực nhìn bóng lưng cô lảo đảo chạy đi,Lục Chu Việt nhìn thấy cô tránh hắn như tránh rắn độc,giận đến một lần nữa ngồi vào trong xe hét lớn.
“Để cô ta tự sanh tự diệt đi! Lái xe!”
Tài xế đại ca lần nữa vô tội bị lửa giận lan đến,ng
