êu cô,nhưng cũng không bằng một câu bà
xã để cô lệ nóng doanh tròng,cô dựa vào lòng ngực hắn nhẹ nhàng gật đầu.
“Ừ, chúng ta về nhà!”
Trở về nhà của bọn họ!
*
Ngày hôm sau,hai người cùng lên núi thăm Đổng Vân,đường núi quanh co phức
tạp,mặc dù phong cảnh thanh u nhưng cô nhanh chóng thở hồng hộc,sau hơn
phân nửa đoạn đường còn lại cơ hồ là hắn ôm cô leo đi lên,cô gục trên
lưng hắn vuốt vuốt nút áo rất băn khoăn,hắn cho cô tối hậu thư.
“Bắt đầu từ ngày mai,mỗi ngày sáng sớm em phải dậy sớm chạy bộ với anh!”
Cô lập tức tán thành.
“Được thôi,chỉ cần buổi tối anh không hành hạ em,em nhất định sẽ dậy sớm chạy bộ!”
Hừ! Ai sợ ai nha!
Hai người cười cười nói nói cãi nhau ầm ĩ đã đến đỉnh núi,Đổng Vân đã sớm
chờ ở nơi đó,thấy hai người ở chung một chỗ ấm áp ngọt ngào,bà cũng
thoải mái nở nụ cười,con trai của bà rốt cuộc có hạnh phúc thuộc về hắn.
Lục Chu Việt cùng Hứa Lưu Liễm cố gắng mời Đổng Vân xuống núi sống cùng bọn họ,bà chẳng qua cười lắc đầu.
“Mẹ hiện tại thân thể còn rất tốt,không cần các con chăm sóc,chờ sau này
các con có con.Nếu cần bà già đây mẹ sẽ trông nom con giùm!”
Bà
nói xong lời này Hứa Lưu Liễm có chút xấu hổ,nhưng một giây sau cô bỗng
nhiên lại thét một tiếng đứng lên,Lục Chu Việt ngồi ở bên cạnh cô vội
vàng kéo tay cô đến hỏi.
“Chuyện gì?”
“Em em em..”
Cô khẩn trương nói không ra lời,vừa rồi Đổng Vân nhắc tới chuyện con
cái,cô mới bỗng nhiên giật mình bà dì của cô tháng này còn chưa đến,sau
đó cô nghĩ đến lúc trước lần đó hắn bị cô buộc phóng ra trong cơ thể
cô,không khỏi càng thêm bất an.
“Em có thể có!”
“Cái gì?”
Cô
vừa nói như vậy,Lục Chu Việt cùng Đổng Vân không khỏi đồng thời đứng
lên,Đổng Vân mặt lộ vẻ vui mừng,còn Lục Chu Việt thì khẩn trương,nắm tay cô hỏi một lần nữa.
“Em xác định?”
Hứa Lưu Liễm lắc đầu.
“Không quá xác định,bởi vì trước kia phản ứng đặc biệt rõ ràng luôn muốn nôn
mửa,nhưng gần đây em không có phản ứng kia? Nhưng bà dì em quả thật đến
giờ vẫn chưa có”
“Vậy trong khoảng thời gian này con có thấy người khác lạ chỗ nào không?”
Đổng Vân dù sao cũng là người từng trải,Hứa Lưu Liễm suy nghĩ một chút.
“Có,người luôn mỏi mệt,mỗi ngày đều giống như ngủ không đủ”
Đổng Vân nghe liền cười.
“Ai nha,tám phần là có! Chu Việt,các con mau xuống núi đưa con dâu đến bệnh viện xem một chút,mẹ chờ tin tức tốt của các con,tuổi con cũng không
còn nhỏ,mẹ đang mong đợi chuyện này đây!”
Lục Chu Việt gật đầu,kéo tay cô định rời đi,Đổng Vân giữ chặt dặn dò hắn.
“Tiểu Việt,bên con mọi chuyện xem như gần tốt,bên Sunny con cũng phải giúp
đỡ,con bé đến thăm mẹ mấy lần,nghe nói người đàn ông Nhĩ Kiệt gì đó,cũng không biết hình dáng ra sao, nhân phẩm thế nào!”
“Mặc dù con bé
mỗi lần nói đến hắn đều rất tức giận,nhưng mẹ cảm thấy con bé cũng thích hắn,nếu con thấy là người tốt thì hãy tác hợp,tính tình Sunny mẹ biết
rất rõ,nhìn con bé dịu dàng im lặng,thật ra vô cùng cố chấp!”
Đổng Vân vẻ mặt thấp thỏm,kéo tay hắn than thở.
“Mẹ rất lo con bé ấy,con bé sớm có nơi dựa vào,mẹ có xuống dưới cũng dễ dàng nói!”
Lục Chu Việt nghĩ tới Lâm San Ni bỗng nhiên thấy bộ dạng Nhĩ Kiệt không vừa mặt lắm,chỉ có thể đáp lại.
“Con biết,mẹ cũng đừng quá quan tâm,hôm nào con hẹn em ấy ra ăn cơm nói chuyện!”
Trên đường lái xe đi bệnh viện Lục Chu Việt chỉ dùng một tay nắm tay lái,một tay khác nắm thật chặt tay Hứa Lưu Liễm,làm cho Hứa Lưu Liễm sợ hãi,mới chạy không được bao xa cô vùng vẫy tránh thoát sau giáo huấn hắn.
“Anh chuyên tâm lái xem được không! Nếu quả thật có cục cưng,xe này là đang chở ba mạng người đấy!”
Lục Chu Việt nhìn thoáng qua vẻ mặt khẩn trương của cô,nhẹ giọng cười cười
thu tay lại chuyên tâm lái xe,trong lòng hắn không biết tính sao? Chẳng
qua đoạn này chưa đến khu vực thành phố cơ hồ không có xe cộ,cho nên hắn giảm tốc độ muốn nắm tay cô,cảm giác cô ở bên cạnh hắn như vậy là tốt
rồi.
Hứa Lưu Liễm quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ trong lòng không
nhịn được than thở,thật là buồn bực chết,cô vốn đặc biệt mong đợi mang
thai,nếu không lần đó cô sẽ không làm như vậy,nhưng hôm qua cô và hắn
vừa ầm ĩ chuyện đi làm,bây giờ cô đột nhiên cảm giác đứa bé này đến thật không đúng lúc.Nếu như xét nghiệm đúng là mang thai,hắn nhất định sẽ
thay đổi lời hứa ngày hôm qua,dựa theo cá tính của hắn,đoán chừng sẽ bắt cô cả ngày ở nhà không cho đi đâu.
A a a a a,phiền chết phiền
chết,đứa bé này cô nhất định phải sinh,nhưng công việc cũng không muốn
nghĩ,hu hu , làm sao bây giờ làm sao bây giờ?
Thời điểm cô còn
đang phiền não hắn đã gọi điện thoại cho bác sĩ bệnh viện Đường Dục
Hàn,nói bọn họ bao lâu có thể,cô chép miệng trừng mắt liếc hắn một cái,
chuyện này còn cần đi bệnh viện sao? Đi đến tiệm thuốc mua que thử thai
là biết ngay thôi.
Dĩ nhiên những oán trách trong lòng cô cũng
chỉ oán trách một chút mà thôi,cô đương nhiên không dám nói ra khỏi
miệng,cô có thể cảm giác được hắn mong đợi cùng kích động,mặc dù hắn
không biểu hiện rõ ràng nhưng theo cô hiểu hắn điểm này cô vẫn có thể
cảm giác được .Cho nên cô hiện tại chỉ có thể gửi hi vọng vào kiểm
