âu vào
trong đất bùn, một cái tay khác cố gắng đẩy giầy người đàn ông gầy đang
dẫm mình, ngược lại bị dẵm càng ác hơn.
Bụng khó chịu tựa như kim châm, hạ thân giống như có thứ chảy ra. . . . . .
Đứa bé. . . . . .
Cố Lạc nhắm mắt lại, tiếp theo khổ sở ngẩng đầu lên, vừa vặn chống lại hai mắt của Thi Dạ Triêu.
Thi Dạ Triêu nhất định sẽ không hiểu được nỗi khổ sở của cô đến tột cùng
phát sinh ở chỗ nào, nhưng là một khắc kia, anh hoảng hốt thấy trong mắt cô chảy xuống một hàng lệ.
Nước mắt?
Có lẽ là anh nhìn lầm rồi, nhưng tim đau như bị đao cắt so với đau đớn thân thể mãnh liệt hơn rất nhiều.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, đáy mắt hai người lúc đầu khổ sở
cùng giãy giụa từ từ rút đi, thay vào đó là ngoan tuyệt rét lạnh, là sát ý mãnh liệt từ trước đến nay chưa có.
Không có ai chú ý tới bọn
họ trao đổi ánh mắt,người đội mũ xanh bỗng chốc để xuống vẻ ngoài, cất
giọng nói cho Bố Khắc: "Đã đến giờ!"
Bố Khắc cười ha ha, trước
hết bỏ qua quá khứ, bắt lấy mắt cá chân Cố Lạc."Tôi cho các người quá
nhiều thời gian, tôi chỉ có thể nhân từ như vậy." Dứt lời ý bảo người
đội mũ xanh động thủ.
Nhưng vào lúc này, Thi Dạ Triêu chợt rút ra chủy thủ, tay phải linh hoạt chuyển một cái động tác thật nhanh đem nó
hung hăng cắm vào vị trí tim người đội mũ xanh, đồng thời gọi tên Cố
Lạc.
Cố Lạc nắm lên một nắm bùn đất vẩy vào khuôn mặt người đàn
ông gầy, một cái tay khác nắm cái chân đang giẫm ở trên người, còn mình
nghiêng người lúc dùng sức vặn một cái, rắc một tiếng vặn gãy, vừa vặn
giơ tay tiếp được chủy thủ Thi Dạ Triêu ném qua ngồi dậy không chần chờ
chút nào trực tiếp đâm vào cổ họng người đàn ông gầy.
. . . . . .
Người đàn ông gầy lúc sắp chết vẫn không cam lòng trợn to hai mắt, ngón trỏ
người đội mũ xanh đến chết cũng không thể bóp cò súng.
Chỉ trong
phút chốc, Bố Khắc chỉ còn dư lại hai người, trong lòng hắn giận dữ, thu hồi roi túm Cố Lạc về hướng mình. Thi Dạ Triêu nhanh chóng nhào qua
muốn bắt được tay của cô một hàng đạn cũng đã bay tới đánh vào trên mặt
đất ở giữa tay bọn họ sắp đụng phải, nâng lên bụi cùng cỏ dại tạo thành
một đạo trở ngại đành tách rời ra hai người.
Thi Dạ Triêu nhặt súng của người đội mũ xanh lên vừa định bắn trả, nhìn hình ảnh trước mắt ngây ngẩn cả người.
Một đầu roi khác của Bố Khắc thật chặt cuốn lấy cổ Cố Lạc, cô quỳ trên mặt
đất một tay níu lại roi, một cái tay khác giơ cao dao găm vẫn nắm chặt
như cũ, mà một đầu khác của chủy thủ thật sâu đâm vào lồng ngực Bố Khắc.
Hai người thủ hạ bị một màn bất thình lình dọa sợ đến ngây dại.
Mà Thi Dạ Triêu cũng thấy hạ thân Cố Lạc vầng nhuộm ra một mảng lớn vết
máu màu đậm, trong nháy mắt đó, cho dù là anh cũng không biết nên có
phản ứng như thế nào.
Hai người thủ hạ rất nhanh tỉnh lại từ
trong khiếp sợ, cùng nhau trao đổi một cái ánh mắt, một người kèm hai
bên Cố Lạc, một người khác vừa định nổ súng liền bị đồng bọn quát dừng
lại. Việc đã đến nước này, giống như rắn mất đầu, bọn họ chỉ muốn hoàn
thành nhiệm vụ lấy được tiền thuê, không muốn bồi thêm tính mạng.
Hai người khống chế Cố Lạc lui về phía sau, Thi Dạ Triêu súng thủy chung
không rời tay, tư thế bắn súng giữ vững không thay đổi, cắn nát đôi môi
ép mình tỉnh táo, nhắm ngay một người trong đó không chút lưu tình đánh
gục.
Người đàn ông trùm khăn màu tro kèm hai bên Cố Lạc không dám tin anh ở dưới tình huống thế này vẫn còn dám tùy tiện nổ súng, rốt
cuộc luống cuống tay chân, súng hung hăng chỉa vào đầu Cố Lạc, mình thì
núp ở phía sau cô uy hiếp: "Anh không sợ tôi sẽ nổ súng sao? Anh không
muốn mạng người phụ nữ này sao?"
Cố Lạc dùng khẩu hình môi ra dấu với Thi Dạ Triêu, anh đơn giản để họng súng nhắm ngay mi tâm Cố Lạc.
Ba, hai, một!
Cố Lạc bỗng dưng cúi đầu, Thi Dạ Triêu quả quyết bóp cò.
Thình lình lại một tiếng súng vang, người đội khăn màu tro trúng đạn giữa mi tâm, hai giây sau ầm ầm ngã xuống.
Cố Lạc tiếp được súng rơi xuống từ trong tay người đội khăn màu tro, lấy
súng làm chống đỡ đỡ ổn định thân thể, cô che bụng, cúi đầu nhìn chăm
chú ống quần nhuộm máu, không có dũng khí nhìn ánh mắt của Thi Dạ Triêu.
Khi cô lấy dũng khí ngẩng đầu, không có thấy bất kỳ vẻ mặt gì ở trên mặt anh, ngay cả khóe miệng cũng không có độ cong .
Cố Lạc gần như chết đuối ở trong trầm mặc của anh.
Thi Dạ Triêu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu ngăn chặn cảm xúc dâng trào ở trong lòng đi về phía cô, bước đi có chút lảo đảo. Cố Lạc mới phát
hiện chân của anh trúng đạn, Thi Dạ Triêu tiếp được thân thể của cô dùng hết hơi sức ôm vào trong ngực, vùi đầu ở trên cổ cô, thật lâu mới có
thể phát ra âm thanh.
"Em làm cho anh rốt cuộc biết cái gì gọi là ——" anh lần nữa hít sâu, gian nan khạc ra hai chữ: "Sợ hãi."
Cố Lạc bị anh ôm khó có thể hô hấp, bụng vẫn đau như cũ, đáy mắt cô tràn
đầy bi thương thật lớn, ách giọng nói: "Đứa bé. . . . . ."
"Cố
Lạc!" Thi Dạ Triêu cắt đứt cô, nghiêng đầu cắn làn da trên gáy cô, không biết đang khắc chế cái gì ngay cả hàm răng cũng hơi run rẩy: "Em ở đây. . . . . . Là đủ."
Cố Lạc cố nén nước mắt cùng những th
