"
Có thể là lúc gặp chuyện không may ở nước K bị thương. Nhưng không nghe cô nhắc tới chuyện này.
Lục Già Việt đang nghĩ thì bỗng nghe tiếng mở cửa. Cậu buông Cố Lạc ra,
khập khiễng chạy đi. Thi Dạ Triêu vừa vào cửa, ném chùm chìa khóa, nới
cà vạt, thấy bộ dáng cậu như vậy thì sửng sốt. "Có chuyện gì?"
Lục Già Việt đánh nhau thì thua nhiều thắng ít, lúc bị thương nặng hơn lần
này cũng không phải không có nhưng chưa bao giờ thấy cậu rơi một giọt
nước mắt.
Cậu nức nở, giơ tay chỉ về phía phòng bếp. Thi Dạ Triêu bước nhanh qua, liếc một cái là thấy ngay Cố Lạc, trái tim như bị bóp
nghẹn.
Thi Dạ Triêu gọi cô hai tiếng, vạch miếng gạc ra để xem
vết thương trên trán cô, lại vạch mí mắt lên để nhìn đồng tử cô, không
ngẩng đầu lên mà hỏi Lục Già Việt: "Sao lại thế này?"
Lục Già Việt lắc đầu: "Con không biết. Vốn mẹ đang nấu ăn, con nghe thấy tiếng động, vào thì thấy..."
"Cô ấy té xỉu bao lâu rồi?"
"Hai giờ."
Ánh mắt Thi Dạ Triêu nghiêm khắc, chất vấn: "Sao không gọi điện thoại cho chú! Hay báo cảnh sát!"
"Con --" Nhớ tới lời Cố Lạc, Lục Già Việt nuốt lời giải thích xuống, mím cái miệng nhỏ lại.
Thi Dạ Triêu không cònd❀đ❀L❀q❀đlòng dạ nào mà chờ cậu trả lời, ôm Cố Lạc
lên. "Chú đưa mẹ con đi bệnh viện." Đi tới cửa thì thấy Lục Già Việt vẫn đứng ở đó, nhướng mày: "Không tự đi được à? Hay là cũng muốn chú ôm con lên xe?"
Lục Già Việt không dám nhiều lời, đi theo ngay lập tức.
...
***
Trong không khí có mùi nước sát trùng thoang thoảng, là bệnh viện.
Cố lạc dần dần lấy lại ý thức từ trong bóng tối, tay vừa giật giật đã bị
một bàn tay to phủ lên. Cảm giác mát lạnh lại khiến cô an tâm này chỉ có một người mới có. Khóe môi cô hơi nhếch lên, vẫn chưa mở mắt.
Rất nhanh, hơi thở của một người đàn ông vờn quanh cô, một nụ hôn khẽ ấn lên mi tâm cô. "Đừng mở mắt, ngủ tiếp đi, anh ở đây."
Giọng anh trầm thấp, dễ dàng trấn an tất cả tâm trạng của cô. Cố Lạc cứ từ từ nhắm hai mắt như vậy, nhích sát vào lòng anh, nói khẽ: "Ôm em một cái."
Một cánh tay nhẹ ôm lấy cô, lòng bàn tay vỗ nhẹ lên người cô. Bên tai là
tiếng anh hít thở và tiếng tim đập trầm ổn, không bao lâu sau Cố Lạc
chìm vào giấc ngủ.
Cô tỉnh lại lần nữa thì trời đã sáng. Theo ánh mặt trời và bóng dáng mà đoán thì hẳn là buổi trưa. Thi Dạ Triêu ngủ
bên cạnh cô, trên sô pha là áo khoác của anh. Nhớ tới câu nói "Anh ở
đây" hôm qua, Cố Lạc vẫn cười cười. Đây là một đêm mà cô ngủ ngon nhất
trong khoảng thời gian qua.
Cô ngửa đầu, khẽ hôn lên môi anh. Thi Dạ Triêu lập tức mở mắt, sự mệt mỏi nơi đáy mắt thoáng chốc như được
quét sạch. "Tỉnh? Cảm giác thế nào?"
"Bụng hơi đói rồi." Cô làm tổ trong lòng anh, ỷ lại quyến luyến. "Anh ở bên em cả đêm à? Sao không qua ngủ ở giường bên kia?"
"Anh cũng muốn thế nhưng em luôn ôm anh không rời." Thi Dạ Triêu day day huyệt thái dương, khóe mắt thoáng thấy cô đang cười.
Ánh mặt trời ấm áp như thế, cùng với nụ cười yếu ớt của cô tựa như kiếp
trước hai người cũng bên nhau như vậy. Rốt cuộc người phụ nữ này có ma
lực gì mà khiến anh không muốn buông tay như thế? Về Cố Lạc, anh không
phải muốn chiếm hữu và chinh phục. Suy nghĩ lại thì là anh muốn -- có
được.
Anh muốn có được cô, không phải ở quá khứ, chẳng phải ở
hiện tại. Ý nghĩ muốn kết hôn với cô, muốn tạo thành một gia đình với cô khiến anh xoay quanh một ý nghĩ chưa bao giờ có về tương lai.
Nếu gặp được một người có thể khiến ta quên hoặc buông rơi ký ức thì người này sẽ trở thành tương lai của ta.
Người phụ nữ cùng trải qua sinh tử với anh đã trói anh lại trong cuộc đời.
Như lúc này đây, bộ dáng cô nằm trong lòng anh rõ ràng là yếu ớt nhưng lại khiến anh có sức sống tràn trề.
Người anh chờ đợi là một phụ nữ như thế này.
Chính là cô.
...
Cố Lạc tỉnh lại người cao hứng nhất là Lục Già Việt. Cậu quên cả vết thương của mình, tranh đồ ăn với cô.
Được đưa tới bệnh viện nên vết thương sau gáy cô cũng lộ ra. Bác sĩ hỏi vài
câu theo thông lệ, Cố Lạc chỉ nói là bởi vì não bị thương mà để lại di
chứng mà thôi. Thi Dạ Triêu khăng khăng giữ cô lại để làm kiểm tra toàn
diện nhưng Cố Lạc từ chối. "Vừa hay trước khi em về đã làm kiểm tra toàn diện rồi. Yên tâm, thân thể của em không có vấn đề gì."
"Cố tiểu thư, có phải cô đang dùng thuốc gì đó không?" Bác sĩ vừa lật xem kết quả kiểm tra vừa cau mày hỏi, cảm thấy cả kinh.
Vừa hay lúc này di động của Thi Dạ Triêu vang lên. Anh nhìn màn hình, xoay người ra ngoài nghe điện thoại.
Cố Lạc thuận tay đóng cửa lại, bác sĩ không chắc chắn, lẩm bẩm: "Bình thường thuốc này là để dùng cho--"
Còn chưa nói xong thì kết quả kiểm tra trong tay đã bị Cố Lạc lấy đi, xé
nát rồi ném vào thùng rác: "Xin ông coi như không biết gì cả."
Bác sĩ là người thông minh, vừa nghi ngờ liền chuyển sang chắc chắn, tuy vẫn không dám tin. "Cố tiểu thư, cô có biết --"
"Tôi biết mình ra sao. Tôi có bác sĩ riêng đã từng lập ra kế hoạch điều trị. Nhưng không muốn để cho bất cứ ai biết chuyện này."
"...Kể cả ngài Thi?"
"Bất, cứ, ai." Vẻ mặt Cố Lạc nghiêm túc, nhấn mạnh, giọng điệu và ánh mắt chứa sự đe dọa.
Thi Dạ Triêu nghe điện