lòng sâu sắc và tuyệt vọng.
...
***
Mấy giờ sau khi Cố Lạc biến mất, rốt cuộc Thi Dạ Triêu nhận được điện thoại của thuộc hạ, biết được hành tung của cô.
Khi đó Cố Lạc đã trở lại bệnh viện, vừa đi tới lầu một.
Cô sửa sang lại nhan sắc trước gương ở lầu một. Dấu vết mắt khi khóc sau khi được trang điểm đã nhạt đi rất nhiều. Cô vừa định xoay người vào thang máy thì bỗng bị một cái tay giữ vai lại từ phía sau.
Cảm giác quen thuộc lập tức xâm nhập vào các giác quan của cô. Không cần quay đầu lại cô cũng biết là ai.
Cố Doãn nắm chặt vai cô, nhấn cô vào lòng mình, cúi đầu ghé vào tai cô, giọng nói mang theo ý nguy hiểm rất rõ ràng: "Bản lĩnh của em thật là lợi hại hơn anh nghĩ."
Sự chống cự của Cố Lạc cũng không khiến Cố Doãn buông lỏng. Anh ta xoay mặt cô lại đối mặt với mình. Nhìn thấy mặt Cố Doãn lần nữa, sự tức giận mà cô vốn cho là có thể kìm nén được lại còn mãnh liệt hơn mong muốn. "Sao anh lại tới đây?"
"Câu hỏi này thật kỳ lạ. Anh là anh trai em, tới thăm em sau khi em xảy ra chuyện lớn như vậy mà còn cần hỏi tại sao à?" Bàn về khả năng diễn xuất thì Cố Doãn hoàn toàn là một cao thủ. Anh ta vô tình mà nhìn xung quanh. "Huống hồ lúc Thi Thác Thần sống chết chưa rõ, anh tới thăm thì có gì không thể à?"
Cố Lạc mím môi không nói, chờ Cố Doãn rốt cuộc nhắc tới trọng điểm chuyến đi lần này: "Còn nữa, đương nhiên cũng phải gặp con trai ngoan đáng yêu của em."
Cố Lạc không muốn nói thêm gì với anh ta ở đây, cố gắng đẩy anh ta ra, xoay người định đi nhưng lại thấy Thi Dạ Triêu ra khỏi thang máy. Lúc này, một chân cô bỗng mất đi cảm giác, suýt nữa thì quỳ xuống trước mặt anh.
Cố Lạc định rời đi, đột nhiên đúng lúc này một chân mất đi cảm giác, suýt
chút nữa quỳ xuống trước mặt Thi Dạ Triêu, may nhờ anh có lòng từ bi đưa tay đỡ lấy cô.
Cố Lạc dựa vào sức lực của anh đứng vững, nhưng tay vẫn không buông anh ra, nắm lấy cánh tay anh không bỏ.
Thi Dạ Triêu liếc mắt nhìn cô, sau đó giằng co không tiếng động với Cố Doãn: “Đi đâu vậy?”
“Chúng ta ở đây không thích hợp lqd trong tình huống này, ra ngoài đi lòng
vòng.” Cố Lạc nhẹ nhàng kéo anh, “Em không thoải mái.”
Những lời nói này thành công kéo sự chú ý của Thi Dạ Triêu vốn vẫn để trên người Cố Doãn, “Nhức đầu?”
Cố Lạc gật đầu, hết sức mệt mỏi dựa vào vai anh, hai cánh tay vòng lên sau gáy anh, không che giấu ỷ lại cùng quyến luyến chút nào, đâm thẳng vào
mắt Cố Doãn: “Lạc Lạc, trở về cùng anh làm kiểm tra toàn diện, ba rất lo lắng cho em.”
Cố Lạc ngoảnh mặt làm ngơ với lời nói của anh ta, Thi Dạ Triêu cởi áo ngoài khoác lên người cô, “Đưa em trở về trước.”
Với Cố Doãn mà nói vài động tác cùng trao đổi đơn giản của hai người không
phải là khiêu khích thì cũng là châm chọc, dieendaanleequuydonn sao mà
anh cho phép được: “Cậu vất vả như vậy cũng không cần cố miễn cưỡng, mặc dù tôi rất đồng cảm với nguy cơ mà nhà họ Thi gặp phải hiện nay, nhưng
cũng không thể không nhắc nhở cậu, sự hợp tác giữa chúng ta đã chấm dứt, em gái tôi không thể gả cho cậu.”
Gần như trong nháy mắt, Cố Lạc cảm nhận được tức giận mãnh liệt toát ra từ trên người Thi Dạ Triêu, cô lập tức vượt lên trước thốt ra tiếng hét với Cố Doãn: “Anh đủ rồi!
Chuyện của em do em quyết định, anh không có quyền can thiệp! Em không
phải con chó nhỏ con mèo nhỏ nhà anh! Hơn nữa anh đừng quên lúc đầu anh
vì lợi ích mà cố ý bán em, bây giờ sao không biết xấu hổ mà lật lọng
vậy?”
Chỉ sợ vào lúc này sẽ xảy ra xung đột * giữa hai người đàn ông, Cố Lạc nói xong lập tức nửa thật nửa giả ôm chặt đầu, lộ vẻ mặt
đau đớn: “Đầu em rất đau, không muốn ầm ĩ cùng anh.”
(*) Nguyên gốc: 火星撞地球 Hỏa tinh đụng địa cầu.
Cô xoay người dựa vào trong ngực Thi Dạ Triêu, yếu ớt van xin: “Em không muốn ở lại đây, đưa em về nhà.”
Câu nói cuối cùng của Cố Lạc hết sức thần kỳ đã ngăn chặn tất cả cảm xúc
của Thi Dạ Triêu đã nổi lên, anh không còn chần chừ gì nữa mà xoay ngang người ôm cô lên, cũng không nhìn Cố Doãn nữa mà nhanh chóng rời bước
đi.
Dọc đường đi hai
người không nói chuyện, theo đuổi suy nghĩ của riêng mình, đầu óc Cố Lạc rơi vào hỗn loạn, không rõ bản thân đang suy nghĩ điều gì, sau khi phục hồi lại tinh thần thì phát hiện đã đến nhà, Thi Dạ Triều đang đưa xe
vào gara.
Cố Lạc ngồi chỗ tay lái phụ yên lặng nhìn anh, bỗng
nhiên đưa tay lên vuốt ve bờ môi anh đang mím chặt, bất ngờ khi thấy râu mới nhô ra của anh, trong lòng bỗng dưng đau nhói.
Người đàn ông này trước giờ vốn kiêu ngạo không ai bì nổi, vừa rồi vì cô mà cố gắng
chịu đựng làm lơ Cố Doãn, dù những lời của Cố Doãn là sỉ nhục không thể
chịu được với anh.
Xe tắt máy, Thi Dạ Triêu ôm Cố Lạc lqd xuống
xe, cho đến khi tới cửa nhà mới thả cô xuống, thấy cô vẫn đứng không
vững, không khỏi cười lạnh: “Thế nào, chột dạ thành như vậy?”
“Em chột dạ cái gì?” Cố Lạc không hiểu, lại ngẩng đầu, khi đối diện với hai mắt của anh thì đúng là bắt đầu chột dạ.
Lục Già Việt gần như ngủ không ngon cả đêm nghe thấy âm thanh chạy xuống
tầng dưới, gương mặt nhỏ nhắn nghiêm trọng truy hỏi Thi Dạ Triêu tới
cùng: “Thi tiên sinh có khỏe không?”
Độn