
, cô làm sao mà nuốt trôi đây? Anh Thiên
Tứ ngày mốt mới trở về, chẳng lẽ đây là số mệnh của bọn họ sao? Lần nào cũng đều
vô tình sai lệch.
Bây giờ phải mau mau tìm cách làm sao để tránh thoát đêm
mai. Giả bệnh? Không được, anh ta có bác sĩ riêng, kiểm tra một chút sẽ lòi ra
ngay. Bỏ trốn? Cũng không được, nếu cô bỏ trốn thì mẹ phải làm sao bây giờ, còn
có Tiếu Tiếu và chị Hồng nữa, nghĩ tới nghĩ lui, cô cũng không thể nghĩ ra được
biện pháp nào để tránh né đêm mai…………
Giờ lên lớp học cô cũng không yên lòng, trong đầu chỉ có duy
nhất ý nghĩ nên chạy trốn đi đâu?
“Vi Vi, cậu làm sao vậy? Tại sao lại lơ đãng như vậy? Không
phải có tâm sự gì chứ?” Đàm Tiếu Tiếu quan tâm hỏi.
Thích Vi Vi nhìn cô, cô chính là bạn tốt nhất của mình, nên
không nghĩ sẽ lừa gạt cô, cũng muốn nhờ cô góp ý cho mình một chút, lúc này mới
nói: “Đêm qua Uông Hạo Thiên nói với mình là đêm nay muốn mình cùng với anh ta
làm chuyện đó……….”
“Ai cơ?” Đàm Tiếu tiếu bỗng nhiên hiểu ra, sau đó trêu ghẹo
hỏi: “Cậu đang lo lắng sao? Chuyện đó có rất nhiều phụ nữ muốn cầu mà không được
đó nha? Đúng rồi, cậu với Hoàng Thiên Tứ có xảy ra chuyện ấy hay không?”
“Cậu đừng nói nữa.” Thích Vi Vi phiền muộn nằm xuống bàn: “Cậu
không biết đâu, ngày hôm sau mình đã nghĩ sẽ gọi điện thoại cho anh ấy, ai ngờ
anh ấy gọi cho mình trước, nói là phải đi công tác một tuần, ngày mai mới trở về.”
“Ngày mai mới trở về? Vậy còn đêm nay? Cậu phải làm sao bây
giờ?” Đàm Tiếu Tiếu nhìn cô.
“Mình chính là đang rầu rĩ về chuyện này, cho nên mình tâm
phiền ý loạn quá, mình cũng nghĩ muốn trốn đi, nhưng lại không biết nên trốn đi
đâu.” Thích Vi Vi nói ra quyết định của chính mình.
“Nếu không biết trốn chỗ nào thì đến nhà của mình đi.” Đàm
Tiếu Tiếu nói, biết cô chắc chắn không có nơi nào để đi, không thể trốn trong
nhà của chính mình để chờ bị tìm thấy.
“Không được, mình nghĩ hay là đến một khách sạn nhỏ nào đó,
đi đến nơi nào mà không dễ dàng bị tìm ra, cho dù đợi anh ta tìm được rồi không
chừng lúc đó trời cũng đã sáng, mình tùy tiện nêu ra một lý do để ứng phó là tốt
rồi.” Thích Vi Vi lắc đầu, cô không thể liên lụy đến Tiếu Tiếu.
“Làm vậy có được không?” Đàm Tiếu Tiếu tỏ vẻ hoài nghi.
“Mặc kệ có được hay không, chưa thử thì làm sao biết được, lại
nói, mình thật sự không thể nghĩ ra biện pháp nào khác, hiện tại chỉ có thể được
ăn cả ngã về không, nếu bị anh ta tìm thấy thì âu cũng là số mệnh, mình đành phải
chấp nhận.” Vẻ mặt Thích Vi Vi ủ rũ.
“Vi Vi, đừng lo lắng. Mình sẽ giúp cậu, chúng ta lập tức rời
khỏi lớp học, mình sẽ đi với cậu.” Đàm Tiếu Tiếu cầm tay cô.
“Ừm.” Cô gật gật đầu, mình thật may mắn là còn có một người
bạn như vậy.
Hai người nắm tay nhau đi trên đường lớn, không ngừng tìm kiếm
chỗ để ẩn thân, Đàm Tiếu Tiếu lơ đãng quay đầu lại liền phát hiện phía sau có một
người đàn ông mặc Âu phục, mang kính đen đang nhìn chằm chằm bọn họ.
“Vi Vi, chúng ta đi mau.” Đàm Tiếu Tiếu có chút sợ hãi, lập
tức lôi kéo cô đi nhanh về phía trước.
“Cậu sao vậy Tiếu Tiếu?” Thích Vi Vi khó hiểu hỏi.
Đàm Tiếu Tiếu tới gần cô, hạ giọng nói: “Mình phát hiện phía
sau có người đang theo dõi chúng ta, đừng quay đầu lại, chúng ta đi thêm một đoạn
đường nữa, để xem hắn có còn đi theo chúng ta không?”
“Vậy thì chúng ta mau đi đi.” Nghe được có người đang theo
dõi bọn họ, Thích Vi Vi cũng có chút sợ hãi.
Khẩn trương đi về phía trước, Đàm Tiếu Tiếu lấy gương trang
điểm trong túi xách ra, nhìn trong gương thì thấy người đàn ông kia vẫn còn đi
theo bọn họ, trên tay cầm điện thoại di động và duy trì khoảng cách vừa phải với
họ.
“Thế nào? Có phải vẫn còn đi theo chúng ta hay không?” Thích
Vi Vi căng thẳng cầm lấy tay cô hỏi.
“Ừ, vẫn còn theo. Nhưng tại sao hắn phải đi theo chúng ta?
Hình như chúng ta đâu có đắc tội với người nào?” Đàm Tiếu Tiếu nhíu mày.
Đinh linh linh, đinh linh linh….. Di động Thích Vi Vi đột nhiên
vang lên, nhìn thấy trên màn hình hiện ra một dãy số lạ, tuy trằng trong lòng
có nghi ngờ nhưng vẫn bắt máy.
“Xin chào, xin hỏi muốn tìm ai?”
Trong điện thoại truyền ra tiếng cười khẽ: “Thì ra em trả lời
điện thoại của người khác có lễ phép như vậy? Giọng nói dịu dàng hơn nhiều so với
lúc em nói chuyện với tôi.”
Giọng nói này sao lại quen thuộc như vậy? Thích Vi Vi trừng
lớn ánh mắt, kinh hãi hô to: “Anh là Uông Hạo Thiên. Anh gọi điện thoại cho tôi
làm gì?”
“Đương nhiên là nhắc nhở em đừng quên những gì chúng ta đã
nói tối qua, hôm nay tốt nhất là em hãy về nhà đúng giờ, nếu muốn tìm nơi nào để
trốn đi, thì tôi khuyên em đừng nên hao tâm tổn trí.”
Anh ta biết mình muốn trốn? Thích Vi Vi ngây ra một lúc, sau
đó lập tức hiểu được, liền hét vào di động: “Có phải anh phái người theo dõi
tôi hay không?”
“Phải, nhưng không phải theo dõi, mà là bảo vệ, tôi là phái
người bảo vệ em “an toàn” về nhà.” Anh đặc biệt nhấn mạnh hai chữ an toàn.
“Anh đi chết đi.” Thích Vi Vi tức giận cúp điện thoại, suýt
chút nữa nước mắt đã rơi xuống, cô muốn trốn nhưng thật sự trốn không thoát
sao?
“Vi Vi, trước hết cậu đừng kích độ