ịp phản
ứng. Anh ta dám hôn Vi Vi? Anh ta làm sao có thể??! Nổi giận
đùng đùng liền đấm qua, giận dữ hét lên: “Anh buông cô ấy ra.”
Uông Hạo Thiên chợt cảm giác được, lập tức dùng tay nắm chặt nắm tay anh đánh tới: “Anh tốt nhất không nên ra tay, nếu không đừng trách tôi không khách
khí. Hiện tại chắc anh đã hiểu rõ tôi với cô ấy có quan hệ
thế nào rồi chứ? Nếu còn chưa hiểu tôi cho anh biết, tôi là
người đàn ông của cô ấy.” Lạnh lùng nói xong lập tức bỏ tay anh ra.
‘Tôi là người đàn ông của cô ấy’ tại thời điểm Hoàng Thiên Tứ nghe được câu này, mắt mở lớn gấp
mấy lần, giống như có một chậu nước đá từ đỉnh đầu dội
xuống khiến cho cả người anh lạnh như băng, không thể tin nổi
nhìn cô đứng bên cạnh. Có thật vậy không??! Nhưng mà anh không
dám hỏi cô, cũng không dám đi tìm đáp án vì anh sợ nghe được
đáp án kia.
“Anh Thiên Tứ, anh nghe em giải thích, em sẽ giải thích cho anh hiểu.” Thích Vi Vi khóc. Cô vốn muốn nói cho anh biết, muốn chính mình
nói với anh nhưng cô cũng thật không ngờ sự tình đột nhiên biến
thành dạng này. Cô không muốn anh bị tổn thương.
“Không cần, anh không cần em giải thích” Hoàng Thiên Tứ thật kích động ôm lấy cô “Chỉ cần em nói không phải anh sẽ tin tưởng.” Anh chỉ sợ mình sẽ mất đi cô.
“Em …” Thích Vi Vi nước mắt lưng tròng nhìn anh, cô còn có thể lừa gạt anh sao.
“Chuyện này không quan trọng, quan trọng là bây giờ em chọn anh, tất cả những chuyện trước kia anh đều không truy cứu.” Bây giờ cái gì anh cũng không để ý, anh chỉ cần có cô.
“Anh Thiên Tứ.” Trong mắt Thích Vi Vi hàm chứa nước mắt, vì sao anh đối xử
với mình tốt như vậy, bao dung như vậy… Cô sợ cô sẽ báo đáp
không nổi.
“Hoàng Thiên Tứ, không nghĩ tới anh đại lượng như vậy, có thể chấp nhận người phụ nữ của tôi không điều kiện.” Uông Hạo Thiên lạnh lùng châm biếm.
“Anh câm mồm! Ai là người phụ nữ của anh! Tôi không phải! Cho tới bây giờ cũng không phải!” Thích Vi Vi hướng anh gào lớn, anh quá mức rồi.
Uông Hạo Thiên mắt lạnh nhìn cô, trong lời nói mang theo một tia ái muội uy hiếp: “Em không thừa nhận, vậy có phải hay không để tôi kể ra đây một ít chứng cớ, ví dụ như nơi đó trên người em có một nốt ruồi
đen…”
“Uông Hạo Thiên, anh vô sỉ, anh đê tiện, vì sao anh không buông tha tôi, anh cút cho tôi…” Thích Vi Vi rốt cuộc bị anh làm cho không thể kiểm soát được.
“Tôi có thể đi nhưng em nhất định phải đi cùng tôi.” Uông Hạo Thiên một phen cầm chặt tay cô, hướng ngoài cửa đi đến.
“Buông tay!” Hoàng Thiên Tứ giữ chặt cánh tay kia của cô, cùng anh đối nghịch “Tôi mặc kệ anh cùng Vi Vi từng có quan hệ như thế nào nhưng hiện
tại cô ấy là của tôi, cho nên mời anh buông tay, nếu không đừng
trách tôi không khách khí.”
“Anh không khách khí? Anh muốn đối với tôi không khách khí như thế nào?!” Uông Hạo Thiên nhìn anh, đây đúng là chuyện cười buồn cười nhất.
Thích Vi Vi cứ như vậy bị hai người bọn họ dùng sức lôi kéo, cánh tay bị nắm vô cùng đau. Cô làm sao lại rơi vào loại tình trạng này.
“Hoàng Thiên Tứ, tôi cảnh cáo anh, nếu anh không chịu buông tay, anh không chỉ mất đi cô ấy mà còn mất đi tất cả.” Uông Hạo Thiên nhìn anh uy hiếp.
“Phải không? Vậy tôi cho anh biết tôi không sợ. Vì Vi Vi cái gì tôi
cũng có thể mất đi, chỉ riêng cô ấy là không thể.” Trong đầu anh chỉ có một ý niệm, anh sẽ không buông tay Vi Vi, cả đời cũng sẽ không.
Lời thề thản nhiên của anh khiến cho Uông Hạo Thiên nghe đặc biệt chói tai, hừ lạnh nói: “Vậy tôi có thể trịnh trọng nói cho anh biết, dù cho anh đã bỏ đi tất cả anh cũng sẽ không có được cô ấy.”
“Anh khẳng định như vậy sao? Vậy chúng ta liền cho Vi Vi lựa chọn xem cô ấy chọn ai.” Hoàng Thiên Tứ là đang đánh cuộc cô sẽ chọn ai nhưng mà anh có tự tin dù cho Vi Vi không chọn mình ít nhất cũng không chọn anh ta.
Thích Vi Vi giật mình. Đây chính là một cơ hội nhưng mà anh ta sẽ đồng ý sao.
“Được, đây chính là anh nói, anh cũng đừng hối hận.” Uông Hạo Thiên thật sảng khoái đáp ứng.
“Tôi sẽ không hối hận, nếu hối hận tôi cũng sẽ không nói.” Hoàng Thiên Tứ quay người nhìn cô dịu dàng nói: “Vi Vi, em hãy tự mình lựa chọn, nhưng mà anh hy vọng em không cần có bất kỳ băn khoăn, thật tâm lựa chọn.”
Cô cảm
động nhìn anh. Anh Thiên Tứ của cô luôn suy nghĩ cho cô, người
tốt như vậy cả đời này có thể gặp được mấy người.
“Anh ta nói rất đúng. Em tốt nhất để tâm lựa chọn. Nếu em cố ý
lựa chọn không công bằng vậy cái giá em phải trả sẽ rất cao
đấy, em hiểu chưa.” Uông Hạo Thiên nhìn cô chằm chằm,
trong lời nói chứa uy hiếp, anh tin tưởng