tên. Ra khỏi kiền môn, đi qua Lân Chỉ cung, đi vòng một chút là đến Minh Tín điện. Canh giữ cửa là hai vị công công, bọn họ tự nhiên là đều biết Thường Hy, cũng biết Hoàng thượng đối với nàng rất yêu thích, vì vậy vừa thấy nàng tới đây thì có một người tiến lên cười đón, nói: “Trận gió nào đem Ngu Thượng nghi thổi tới, ngài tới đây có chuyện gì không?”
Thường Hy lập tức cười nói: “Tiểu công công, Hoàng thượng có ở bên trong không? Nô tỳ có chút việc phải bẩm báo Hoàng thượng, kính xin công công giúp đỡ!” Thường Hy vừa nói vừa hướng trong tay vị thái giám kia đặt một túi tiền nhỏ.
Tiểu thái giám kia ước lượng cái túi trong tay một lát, trên mặt cười đến nở hoa, nói: “Ngu Thượng nghi tới vừa vặn, Hoàng thượng mới vừa thượng nghị hết quốc sự, lúc này đang ngồi uống trà. Ngài chờ một lát, ta vào thông báo một tiếng!”
Thường Hy vội vã cám ơn, nhìn tiểu công công đang tiến vào mà lặng lẽ đứng chờ. Minh Tín điện ở vị trí khá cao, giờ phút này gió nhe thoảng qua cho nên không có nóng như lúc trước. Từ nơi này nhìn xuống, nhớ tới lần trước nàng từ nơi này rơi xuống tận chân bậc thang phía dưới kia, khóe miệng lộ ra một tia cười thản nhiên, người a, nói không chừng một lúc nào đó sẽ có duyên kỳ ngộ!
Lúc này, từ nấc thang phía xa hiện ra một bóng người, nhìn lại có chút quen thuộc. Thường Hy dùng sức quan sát, chỉ thấy người nọ một thân khôi giáp màu bạc, bên hông đeo một thanh cổ kiếm, khoảng cách nhìn từ xa nên không rõ khuôn mặt nhưng là thân thủ ấy có chút quen mắt. Đợi người này từ từ đi vào, Thường Hy lúc này mới nhận ra thì ra đây chính là người đã cứu nàng thoát khỏi kiếm của Tiêu Vân Bác khi nàng rơi xuống bậc thang dạo trước.
Thường Hy không khỏi vui mừng quá đỗi, nàng đã sớm muốn gặp mặt cảm ơn ân nhân cứu mạng, chỉ tiếc ngày đó nàng bị kinh sợ, Liệt Phong lại đến nhanh đi nhanh. Sau khi trở về Đông cung, nàng không thể thời thời khắc khắc nhắc tới nam tử khác ngoài miệng, chuyện này liền đặt ở đáy lòng, hôm nay tình cờ gặp được thì tất nhiên phải tiến lên cám ơn người ta.
Thường Hy còn nhớ rõ Trịnh Thuận có nói qua hắn gọi là Liệt Phong, thấy hắn hướng rẽ ngoặt bên kia bước tới, nàng vội vàng tiến lên kêu ra tiếng: “Liệt Phong!”
Liệt Phong nghe vậy thì dừng chân. Ở trong cung này chưa từng có ai hô gọi cả tên cả họ của hắn cả, quay đầu lại vừa nhìn liền thấy Thường Hy đang bước nhỏ chạy tới. Khuôn mặt sáng rỡ kia soi dưới ánh sáng mặt trời như nhuộm một tầng kim quang, hắn nhận ra nàng, là Ngu Thường Hy!
Liệt Phong là người rất dễ quên hình dáng người khác, trên đời này căn bản cũng chưa từng đi nhớ tên tuổi một nữ nhân. Thế nhưng hắn vẫn nhớ rõ ba chữ Ngu Thường Hy này, chỉ vì ngày đó ở dưới kiếm của Ngũ hoàng tử, nàng vẫn trấn định tự cứu lấy mình đã khiến hắn khắc sâu ấn tượng. Nữ nhân hắn gặp đều là mảnh mai như hoa giống nhau, giật mình một cái là lệ rơi đầy mặt, nhưng nữ tử này dù nguy hiểm vẫn bình tĩnh như cũ, phần khí khái ấy không thua bất kỳ nam tử nào. Vì vậy hắn nhớ nàng, lần đầu tiên trong đời nhớ tên tuổi một nữ nhân.
Rồi sau đó lục tục nghe được rất nhiều chuyện về nàng, biết nàng sinh tồn trong hậu cung này giống như một truyền kỳ, không có một cung tỳ nào có được cảnh tượng giống như nàng. Nhìn nàng hướng mình chạy tới, Liệt Phong cảm thấy tim đập lỗi một nhịp!
***
Chương 163: Không ngừng được tâm can nhảy loạn.
Không thể phủ nhận Thường Hy là một mỹ nhân tuyệt thế, nhưng khống có nét trầm muộn giống như nữ tử bình thường, mà trên khuôn mặt lúc nào cũng mang theo một nụ cười thỏa đáng, mắt luôn chớp chớp giống như vành trăng non, làm cho người ta vừa nhìn liền cảm thấy vô cùng thân thiết. Liệt Phong là cũng không khác gì Tiêu Vân Trác cho lắm, mặt giống như đá tảng xơ cứng hết một dạng, cả năm không có lấy một nụ cười, khiến người khác nhìn là đã phải nhượng bộ lui binh.
Thường Hy cả ngày ở chung với Tiêu Vân Trác, đối với tấm mặt băng này đã có sức miễn dịch siêu cấp cường giả, vì vậy thấy bộ dáng của Liệt Phong cũng không cảm thấy sợ hãi hay khó chịu, ngược lại cười nói: “Liệt Phong, huynh còn nhớ ta không?”
Liệt Phong sửng sốt, chưa từng thấy qua nữ tử nào như vậy, chẳng lẽ không sợ hãi hắn sao? Nữ nhân chỉ cần trông thấy khuôn mặt của hắn liền cách xa ba bước giữ an toàn, nhưng là Thường Hy chỉ cách hắn có một bước, nếu không phải là nam nữ khác biệt, Liệt Phong thật sự tin rằng Thường Hy có thể tiến lên mà khoác vai hắn!
“Nhớ.” Liệt Phong theo bản năng mà bật thốt ra, lời vừa ra khỏi miệng đã cảm thấy không được tự nhiên, có chút quẫn bách, thân thể lui về phía sau một bước. Hắn không có thói quen cùng một nữ nhân khoảng cách quá gần như vậy.
“Thật?” Thường Hy có chút ngoài ý muốn, không nghĩ tới hắn cư nhiên nhớ nàng, rất cung kính thi lễ một cái làm cho Liệt Phong sợ tới mức tránh sang một bên nói: “Cô đang làm cái gì?”
“Đa tạ ngày kia đã cứu ta một mạng, nếu không phải có huynh ta đã sớm chết dưới kiếm của Ngũ hoàng tử rồi. Huynh là ân nhân cứu mạng của ta, cảm tạ huynh là điều cần phải làm!” Thường Hy giải thích một chút: “Vốn nên sớm cảm tạ huynh, chỉ là thứ nh