Polly po-cket
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211713

Bình chọn: 7.00/10/1171 lượt.

ất ta không biết chỗ ở của huynh, thứ hai ta cũng không thể dễ dàng xuất cung. Hôm nay có thể gặp được ân nhân ở chỗ này, tự nhiên xin nhận của tiểu nữ một lễ!”

Thường Hy lại thi lễ một cái. Bước chân Liệt Phong chợt lóe, nhảy tránh sang một bên, thản nhiên nói: “Không cần cám ơn ta, là ý chỉ của Thái tử gia, mạt tướng chỉ phụng mệnh làm việc thôi.”

Thường Hy ngây người, thì ra lại là ý tứ của Tiêu Vân Trác, trong lúc nhất thời lại thoáng qua một tia suy nghĩ. Nàng nhớ hôm đó mình đã nghĩ, La Thúy Yên có Tiêu Vân Bác quan tâm, Đỗ Đình Phương có Tiêu Vân Dật chăm sóc, cố tình một mình nàng cô đơn không người để ý, lúc ấy trong lòng vô cùng thê lương. Thì ra hắn không phải là không quan tâm nàng, đầu tiên là cho Trịnh Thuận đuổi tới, sau đó lại khiến Liệt Phong ra tay cứu nàng một mạng, khóe mắt nhất thời có chút ê ẩm, nói không rõ ràng là cảm giác gì!

Liệt Phong nhìn Thường Hy đang âm tình bất định, lúc vui lúc buồn, tâm của hắn tựa hồ cũng theo đó mà lơ lửng. Khi ý niệm này chợt lóe, Liệt Phong hơi ngây người, bản lãnh hắn kiêu ngạo nhất là có thể luôn luôn giữ vững tỉnh táo, ý niệm vừa rồi khiến hắn có chút chật vật, nhìn Thường Hy lại định lui về phía sau một bước.

Liệt Phong vừa động, Thường Hy liền lập tức thu hồi thần trí đang bay xa của mình, nhìn hành vi kỳ lạ của hắn, không hiểu hỏi: “Ta là con cọp ăn thịt người sao? Ta là con cọp ăn thịt người sao? Làm sao mà huynh cứ lui về phía sau một bước vậy?”

Liệt Phong cảm giác hai gò má có chút nóng lên, vội vàng nói: “Mạt tướng còn có việc phải làm, trước cáo từ!” Nói xong liền sải bước rời đi. Thường Hy vội mở miệng gọi hắn: “Này, ta còn chưa có cảm ơn huynh tử tế, huynh chạy cái gì nha?”

Tiếng nói còn chưa dứt, Liệt Phong đã biến mất ở khúc quanh. Thường Hy sờ sờ mặt của mình, dáng dấp ta rất dọa người sao? Lại còn dọa hắn phải chạy gấp đến như vậy sao? Chỉ là nghĩ lại một chút cũng thấy thú vị, một đại nam nhân lại cư nhiên đỏ mặt, lại còn là một nam nhân tráng kiện như cột đình nữa chứ!

Liệt Phong cho Thường Hy cảm giác cùng người khác không giống nhau. Hắn không phải là nam nhân rất anh tuấn, ngũ quan hắn quá mức kiên cường, giống như được đẽo gọt bằng búa từng chỗ từng chỗ, làm cho người ta có chút hoảng hốt. Nhưng là Thường Hy không cảm thấy hắn hung hăng, thậm chí còn thấy bộ dáng chạy trối chết vừa rồi của hắn khiến nàng phải bật cười!

“Ngu Thượng nghi… Ngu Thượng nghi…”

Thường Hy nghe có người gọi nàng mới chợt nhớ tới nàng tới đây là để gặp Hoàng thượng, vội và quay đầu về thì thấy đúng là tiểu thái giám kia đang gọi mình. Thường Hy nắm chéo quần, bước nhỏ chạy đến.

“Công công, Hoàng thượng có muốn gặp ta không?” Thường Hy có chút khẩn trương hỏi.

Tiểu công công kia cũng không bởi vì Thường Hy rời khỏi mà có chút tức giận, ngược lại cười híp mắt nói: “Nghe ngài nói kìa, người nào chả biết Hoàng thượng coi trọng Ngu Thượng nghi. Hoàng thượng truyền ngài vào kìa, mau vào đi thôi!”

Thường Hy vội vã cám ơn tiểu công công, lúc này mới đi vào trong. Cho đến khi Thường Hy tiến vào, tiểu công công vẫn đứng im nãy giờ nhìn người vừa mới vào thông bẩm cho Thường Hy, nịnh bợ nói: “Khúc công công, ngài thế nào lại khách khí với nàng ta như vậy? Nói cho cùng cũng chỉ là một nô tài mà thôi, làm sao có thể diện bằng người phục vụ bên Hoàng thượng như ngài?”

Khúc Lưu Hải nhìn Trương Nhất Hòa cười híp mắt nói: “Con thỏ nhỏ chết tiệt kia, thứ ngươi cần phải học còn nhiều lắm! Ngươi đừng nhìn Ngu Thường Hy chỉ là một nô tỳ, thứ nhất nàng là Thượng nghi Đông cung do chính miệng Hoàng thượng ngự phong, đây là bao nhiêu thể diện? Dõi mắt nhìn cả hậu cung cũng chỉ có nàng mới có cái vinh hạnh đặc biệt này thôi. Thứ hai, Ngu Thường Hy rất được Thái tử gia coi trọng, tương lai một ngày nào đó nếu Thái tử gia đăng quang mà ngồi lên đại bảo, Ngu Thường Hy nước lên thì thuyền cũng lên. Chúng ta đi theo Hoàng thượng nhưng phải luôn luôn chừa cái đường lui cho mình, Ngu Thường Hy theo ta thấy là người có tình có nghĩa, nói không chừng sau này chính nàng ta cứu chúng ta một mạng cũng nên. Thuận nước thì giong thuyền, cần gì quá khắc bạc!”

Công công gọi là Trương Nhất Hòa trong nháy mắt hiểu rõ, nhìn Khúc Lưu Hải nói: “Nhưng là… Thái tử gia thật sự sẽ đi lên đại bảo sao?”

Khúc Lưu Hải nghe được lời này thì hung hăng vỗ lên đầu hắn một cái, lại đi nhìn bốn phía, sau đó thấp giọng quát: “Nhớ, lời như vậy lần sau không cho phép ngươi nói, nếu không ngày nào đó ném mạng thì đừng tới tìm ta khóc!”

Trương Nhất Hòa bị dọa sợ, sắc mặt biến thành trắng nhợt, trong lúc nhất thời có chút không biết phải làm sao. Hắn là vừa mới được chuyển đến nơi này vì vậy nghe lời Khúc Lưu Hải nói thì không khỏi run lên. Khúc Lưu Hải nhìn đến bộ dáng của hắn liền thương hại, chỉ điểm nói: “Chúng ta là người của Hoàng thượng, ai cũng có thể nói chuyện này, riêng chúng ta là không thể, hiểu không?”

Trương Nhất Hòa cái hiểu cái không, Khúc Lưu Hải cũng không nói gì thêm nữa. Hậu cung này mạng người cũng giống như trò chơi, bọn họ hầu hạ trước mặt Hoàng thượng thì càng phải cẩn thận, bao n