XtGem Forum catalog
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329611

Bình chọn: 9.5.00/10/961 lượt.

ơi bảo Vân Tuệ đi thăm dò tin tức xem gần đây Minh Tín điện có triệu kiến Lạc phi hay không?”

“Dạ, nô tỳ đi ngay.” Tây Lan nhìn đến chủ tử lại dấy lên ý chí chiến đấu, cả người cũng trở nên nhẹ nhõm, thoải mái hơn, đi tới cửa dặn dò Vân Tuệ rồi lại quay trở về, đưa tay đem hoa mẫu đơn cắm lên cửa sổ, lúc này mới nói: “Nương nương có nên chuẩn bị trước hay không? Theo nô tỳ nghĩ Hoàng thượng thật không chừng sẽ triệu kiến nương nương đấy!”

Mị phi nhẹ nhàng lắc đầu một cái, nói: “Ăn mặc cái gì, nếu như Hoàng thượng thật triệu kiến ta thì cứ để như vậy mà đi. Nếu cố ý ăn mặc tỉ mỉ Hoàng thượng sẽ hoài nghi bổn cung có phải nhận được tin tức trước gì hay không. Ngươi biết Hoàng thượng rất đa nghi, vẫn nên cẩn thận một chút mới tốt. Mặc như thế này đi gặp Hoàng thượng, nói không chừng ngài sẽ thấy thẹn với ta, hiệu quả sẽ càng tốt hơn đấy.”

“Vẫn là nương nương suy nghĩ chu đáo.” Tây Lan vội xu nịnh nói. Đang nói thì Vân Tuệ đã trở lại, một đường chạy gấp nên trên trán rịn ra một tầng mồ hôi. Mị phi thấy thế vội hỏi: “thế nào? Tra được không?”

“Hồi bẩm nương nương, mấy ngày nay Hoàng thượng không có triệu kiến Lạc phi. Tất cả mọi người đều nói vì chuyện lần trước của Thái tử phi, Hoàng thượng mặc dù không trừng phạt Lạc phi nhưng Lạc phi thiếu chút nữa đã thương tổn hoàng tôn, Hoàng thượng vẫn thực tức giận cho nên mấy ngày này không triệu kiến nàng.” Vân Tuệ nhanh chóng nói sau đó mới dám lấy khăn ra lau mồ hôi trên trán.

Trong mắt Mị phi lóe lên một tia sáng rỡ. Xem ra Ngu Thường Hy khẳng định là đã biết cái gì, nàng nên sớm mà chuẩn bị. Nếu như lần này thật có thể lật người sẽ tuyệt không để con tiện nhân Dương Lạc Thanh kia sống yên ổn!

Thường Hy thấy chóp mũi ngứa ngáy khó chịu, không nhịn được đành vươn tay ra bắt, bị cảm giác tê tê dại dại kia làm cho tỉnh lại. Nàng vừa mở mắt ra nhìn liền thấy được khuôn mặt Tiêu Vân Trác gần trong gang tấc, không khỏi sẵng giọng hỏi: “Đường đường là Thái tử gia mà cũng biết làm chuyện này sao?”

Tiêu Vân Trác đỡ Thường Hy ngồi dậy, cười nói: “Không phải chuyện một Thái tử gia biết làm mà là chuyện một phu quân biết làm. Hiện tại ta không chỉ là Thái tử mà còn là phu quân của nàng, ta tại sao lại không thể làm?” Tiêu Vân Trác vừa nói vừa khẽ cắn lên môi Thường Hy một ngụm, lúc này mới hài lòng mỉm cười.

Thường Hy chỉnh búi tóc, ngủ một giấc cũng cảm thấy tóc hơi có chút rối loạn. Tiêu Vân Trác vừa thấy liền giúp nàng gỡ trâm cài xuống, nói: “Về sau lúc ngủ thì đem trâm ngọc, vòng tay tháo ra. Một đầu đầy châu bảo thế này thì ngủ làm sao?”

“Vốn ta chỉ định chợp mắt một lát, ai biết ngủ quên.” Thường Hy được Tiêu Vân Trác tháo trâm cài xong liền thuận thế dựa vào lồng ngực của hắn, hai tay vòng ôm chặt lấy thắt lưng hắn, nói: “Việc chàng làm đến đâu rồi?”

“Tạm ổn. Nhưng đợi mấy ngày nữa mới thật sự có hiệu quả.” Tiêu Vân Trác ngửi được hương hoa nhàn nhạt trên người Thường Hy không khỏi có chút rung động, ngón tay hữu ý vô tình, làm như không tự chủ được mà vuốt ve tấm lưng thon của nàng. Thân thể Thường Hy hơi cứng lại, cố gắng muốn lách mình tránh ra. Bây giờ còn chưa có tối hẳn, người này lại…

Tiêu Vân Trác cảm nhận được động tác của Thường Hy không khỏi cười một tiếng, khẽ cắn vành tai của nàng nói: “Chạy đi đâu? Lần trước nàng cự tuyệt, lần này nói gì đi nữa cũng không để cho nàng chạy thoát!”

Gương mặt Thường Hy đỏ bừng đến nỗi có thể nhỏ ra máu. Mặc dù hai người đã làm loại chuyện này không ít lần nhưng mỗi lần hắn nhắc tới nàng lại vẫn cảm thấy xấu hổ không thôi. Huống chi nàng đang có thai, phải tiết chế… Tiết chế a…

Thừa dịp Thường Hy mất hồn, Tiêu Vân Trác đã sớm thuần thục cởi ra áo ngoài của nàng, nhẹ nhàng đem nàng ngã ở bên giường. Hắn cẩn thận tránh đi bụng của nàng, đưa tay dò vào trong áo. Có lẽ bởi vì nàng đang mang thai nên trước ngực đẫy đà thêm không ít. Thường Hy muốn đẩy tay Tiêu Vân Trác ra nhưng lại nghe thấy hắn thấp giọng nỉ non nói: “Nam nhân khác lúc thê tử mang thai còn có thông phòng, thiếp thất, nhưng ta chỉ có một mình nàng. Nàng nói nên làm sao bây giờ?”

Thường Hy mày liễu dựng lên, hung hăng nhìn chằm chằm Tiêu Vân Trác hỏi: “Chàng muốn làm sao? Hả? Chẳng lẽ chàng cũng muốn có mấy Bảo lâm, Nhụ tần ở bên người hầu hạ?”

“Không có… Ta đây không muốn, cho nên chẳng phải ta đang đến tìm nàng sao?” Sau lưng Tiêu Vân Trác thấm ra một trận mồ hôi. Hắn cũng không thể tìm nữ nhân khác, nếu người này ăn dấm thêm một lần nữa hắn liền điên luôn. Cho nên hắn vội vàng bày ra bộ dáng trung thành với nàng dâu của mình, nói: “Ta sống có nàng là đủ rồi, nữ nhân khác không có quan hệ với ta, cho nên… Ta nói… Nàng cũng không thể cự tuyệt ta đi, có phải hay không?”

Thường Hy suy nghĩ một chút cũng thấy đúng, lại cảm thấy hình như có chút không phải với hắn, vì vậy lập tức cũng không cự tuyệt nữa, chỉ đành phải nghe lời hắn…

***

Trăng treo đầu cành liễu. Người hẹn lúc hoàng hôn.

Sắc trời vừa mới sẩm tối liền bắt gặp có vài đạo thân ảnh thoáng qua kiền môn, lại vòng qua đó không có đi Đông cung mà trực tiếp tiến vào Loan Minh cung. Loan Minh