gia nhà ta cũng đã nói rồi, nếu không nhờ Thái tử phi giúp đỡ chỉ sợ hắn cũng không về được.” Đỗ Đình Phương nhìn Thường Hy vô cùng cảm kích, lần này cũng không có bất kỳ ý tứ giả dối nào trong đó vì có nữ nhân nào thích làm quả phụ? Nhất là bây giờ Hoàng thượng đang hết sức tín nhiệm Thái tử, khả năng đế vị thay đổi là vô cùng nhỏ. Hơn nữa trước kia Tiêu Vân Dật đúng là có chút vọng tưởng đối với ngôi vị Hoàng đế, nhưng hắn cũng là người có tình có lý, Thường Hy đã cứu hắn một mạng, nếu giờ bảo hắn phản lại Tiêu Vân Trác, chuyện tình vong ân phụ nghĩa như vậy hắn không làm được.
Đỗ Đình Phương cũng hiểu rõ, hôm nay làm một vương gia là lựa chọn tốt vô cùng, chỉ cần hiện tại đứng cùng thuyền với Thái tử, tương lai vinh hoa phú quý là điều không phải bàn cãi. Cho nên nói tới nói đi cũng chỉ là vì muốn lấy lòng Thường Hy, hơn nữa lần trước nàng cũng lên tiếng nói giúp Thường Hy, lần này gặp mặt lại có vẻ dễ dàng trò chuyện.
Biết bản thân Thường Hy không nên để bị mệt, Đỗ Đình Phương ngồi một hồi liền đứng dậy cáo từ, trước khi đi lại nhìn Thường Hy nói: “Gần đây Đông Lăng vương phi vào cung rất thường xuyên, nghe nói nàng cùng Lạc phi lui tới thân cận.” Nói tới chỗ này liền dừng lại, Đỗ Đình Phương nhích tới gần Thường Hy một bước rồi nói tiếp: “Ta còn nghe nói Đông Lăng vương phi và Lạc phi có chút quan hệ thân thích, không biết có phải vậy hay không?”
Thường Hy sửng sốt, nhìn Đỗ Đình Phương mà ngưng trọng thần sắc, gật gật đầu nói: “Đa tạ đã nhắc nhở. Về sau vương phi có rảnh rỗi thì vào cung một chút, chúng ta kêu Vi An vương phi cùng nhau nói chuyện.”
Đỗ Đình Phương nghe vậy thì khuôn mặt tươi cười chào đáp. Ai chẳng biết Thường Hy và Lệ Bình rất thân thiết, nếu nàng cũng được cùng chung với bọn họ thì ý tứ chính là không xem nàng như người ngoài rồi. Trong lòng Đỗ Đình Phương dĩ nhiên là thở phào nhẹ nhõm rồi mới xoay người đi ra.
Tiễn Đỗ Đình Phương đi, Thường Hy ngồi tại chỗ yên lặng ngẩn người. Thẩm Phi Hà và Dương Lạc Thanh có quan hệ thân thích? Họ tại sao lại có quan hệ thân thích? Chuyện này bất kể thế nào cũng làm người ta nghĩ không ra.
Thường Hy ở trong phòng nhẹ nhàng đi tới đi lui, tâm trí cũng lặng lẽ nghĩ đến quan hệ của bọn họ lúc trước đó. Dương Lạc Thanh và Mạnh Điệp Vũ là chị em họ, không có nghe nói Thẩm Phi Hà và Mạnh Điệp Vũ có quan hệ gì… Hơn nữa Mạnh Điệp Vũ và Thẩm Phi Hà cũng từng có một đoạn xích mích không vui vẻ gì, trong lúc bất chợt đôi mắt Thường Hy sáng lên tựa hồ hiểu ra điều gì, hé miệng hướng bên ngoài hô: “Trịnh Thuận!”
“Nô tài ở đây. Thái tử phi có cái gì phân phó?” Trịnh Thuận hành lễ nói.
“Lập tức đi điều tra quan hệ thân thích của Đông Lăng vương phi. Nhất định phải tra cẩn thận.” Thường Hy trầm giọng nói. Nếu như giữa các nàng thật sự có quan hệ thì chuyện ban đầu Mạnh Điệp Vũ đẩy Thẩm Phi Hà xuống nước còn phải đánh giá lại.
Thường Hy nắm thật chặt khăn lụa trong tay, nàng thật không nghĩ ra Thẩm Phi Hà đến tột cùng là người như thế nào. Ấn tượng mà Thẩm Phi Hà để lại cho người ta thật sự quá tốt, nàng huệ chất lan tâm, dịu dàng điển nhã, có tri thức hiểu lễ nghĩa, tất cả những điều tốt đẹp của cô nương gia đều tập trung trên người nàng. Thẩm Phi Hà chính là điển hình của một đại gia khuê tú xuất chúng, ngay cả Thường Hy cũng từng rất hâm mộ nàng bởi vì Thường Hy không có cái nhã tĩnh mà nàng có được.
Vì ngôi vị Hoàng đế, Thẩm Phi Hà đúng là vẫn thay mặt Tiêu Vân Triệt cùng Dương Lạc Thanh liên thủ. Thật sự rất khó tưởng tượng một cô nương tốt đẹp như vậy lại dính vào chút vẩn đục của nhân gian. Thường Hy than nhẹ một tiếng. Sư phụ đã từng nói với nàng, trên thế gian này ai cũng khoác một tấm mặt nạ, chỉ là có người mang mặt nạ vì muốn che giấu mình, có người lại muốn che ánh mắt của người khác mà thôi.
Trịnh Thuận có chút ngoài ý muốn khi Thường Hy muốn điều tra Thẩm Phi Hà nhưng hắn cũng không hỏi tại sao, vội vàng đáp ứng rồi đi làm.
Vãn Thu lặng lẽ đi vào đại điện đem khay trà thu xuống, lại rót cho Thường Hy một chén trà táo đỏ đặt ở trên bàn rồi mới lên tiếng: “Thái tử phi có muốn ăn chút gì hay không? Từ sáng tới giờ còn chưa có ăn cái gì đâu, trong phòng bếp hầm cho tỷ cháo gà xé sợi đấy.”
Thường Hy nhẹ nhàng lắc đầu một cái, nói: “Đợi lát nữa Thái tử gia trở lại rồi cùng nhau ăn. Vãn Thu, muội lại đây nói chuyện với ta một lát, ngồi một mình buồn quá!”
Vãn Thu mang ghế ngồi bên cạnh nhẹ nhàng bóp chân cho Thường Hy. Gần đây chân Thường Hy luôn hay bị tê mỏi.
“Được thôi, nô tỳ cũng muốn bồi ngài nói chuyện, chỉ sợ làm mệt mỏi ngài thôi!”
“Vãn Thu, trong mắt muội, Đông Lăng vương phi là dạng người gì?” Thường Hy nhìn Vãn Thu nhẹ nhàng hỏi.
Tiếng nói Thường Hy vừa dứt thì Triêu Hà cầm trong tay một hộp đựng thức ăn tiến vào, tiếp lời nói: “Tốt, mấy người trốn nói chuyện một mình đem ta ném ra ngoài!”
Thường Hy hé miệng cười cười không nói. Vãn Thu mở miệng: “Người nào đó miệng lưỡi bô bô, chúng ta nói chuyện đương nhiên phải tránh ngươi nếu không chỉ nghe ngươi nói, chúng ta làm gì có phần.”
“Ngươi được lắm, trước mặt ta mà cứ như vậy
