ì, Thẩm Phi Hà muốn lợi dụng chuyện này cũng không phải là không thể. Lệ Bình đã nói khoảng cách giữa đình và chỗ bọn họ xảy ra chuyện rất xa, chỉ có thể nhìn thấy dáng vẻ và động tác của bọn họ, như vậy muốn tạo ra hiểu lầm thì càng dễ dàng.
“Lệ Bình, ngươi ngẫm lại chuyện năm đó xem, thời điểm Thẩm Phi Hà và Mạnh Điệp Vũ nói chuyện rốt cục là tình huống như thế nào? Lúc Mạnh Điệp Vũ đưa chân dẫm lên tà váy của Thẩm Phi Hà, vẻ mặt của nàng là cố ý hay vô tình?” Thường Hy hỏi tiếp, sắc mặt càng trở nên nghiêm túc.
Lệ Bình vặn vẹo khuôn mặt, tiếp tục ngược đãi óc của mình, nỗ lực nhớ lại chuyện năm đó nhưng vẫn cố hỏi: “Thường Hy, ngươi hỏi chuyện này là hoài nghi cái gì? Làm sao đột nhiên lại lôi chuyện này ra?”
“Thẩm Phi Hà thật khiến người ta rất hoài nghi. Ta cũng không dối gạt ngươi nữa, ta hoài nghi Thẩm Phi Hà và Dương Lạc Thanh cấu kết cùng một chỗ cho nên ta không thể không cẩn thận.” Thường Hy than nhẹ một tiếng. Lòng người khó dò, nước biển khó đo, chuyện như vậy nếu lật lại sẽ khiến người ta run rẩy.
Lệ Bình mặc dù đã thông qua một số tin đồn mà lờ mờ đoán được nhưng đến khi chính miệng Thường Hy nói cho nàng vẫn khiến nàng sợ hết hồn, lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ là thật, vậy làm sao… Không thể tưởng tượng nổi, cô gái tốt như Thẩm Phi Hà lại làm ra loại chuyện này!”
“Người không thể chỉ xem vẻ bề ngoài, chính bởi vì ta cũng không thể xác định rõ cho nên mới hỏi ngươi chuyện năm đó. Một người đến tột cùng là dạng người nào không thể chỉ xem mặt ngoài, phải soi vào tận trong xương cốt của người đó mà nhìn. Ta đang suy nghĩ chuyện lúc đầu Mạnh Điệp Vũ hãm hại Thẩm Phi Hà tại sao cố tình lại để ngươi biết được? Trong này có phải có lý do gì hay không?”
Nghe được lời Thường Hy nói, cả người Lệ Bình run lên, hoảng sợ nói: “Chuyện này cũng có thể làm giả được hay sao? Không thể nào đâu, lúc đó tất cả mọi chuyện đều là tình cờ. Ngươi nói là Thẩm Phi Hà cố tình diễn một màn để cho người khác đều cho rằng nàng đẩy Mạnh Điệp Vũ xuống nước nhưng lại dàn xếp để ta thấy được chân tướng… Này quá đáng sợ, không thể nào, không thể nào… Hơn nữa, tại sao lại chỉ cho một mình ta nhìn thấy? Lúc ấy trong vườn nhiều người như vậy tại sao lại không tìm người khác? Thường Hy ngươi nghĩ nhiều quá rồi, chuyện này không có khả năng đâu.”
Thường Hy nhẹ nhàng cười một tiếng, nhìn Lệ Bình chậm rãi nói: “Rất đơn giản, bởi vì Thẩm Phi Hà biết được gia thế nhà ngươi nên đoán ngươi nhất định sẽ vào cung. Chỉ sợ mục tiêu vào cung của Thẩm Phi Hà không phải là nhị hoàng tử phi mà chính là Thái tử phi đấy!”
Lệ Bình bị làm cho chấn động một câu cũng không nói thành lời, đây quả thực… Quả thực quá không thể tưởng tượng được rồi. “Thường Hy, ngươi đừng nghĩ sự tình quá phức tạp như vậy. Lúc ấy chúng ta cũng còn nhỏ, làm sao lại tính sâu xa được như vậy chứ? Khi đó ta chính là tiến cung như thế nào cũng chưa từng nghĩ qua, Thẩm Phi Hà cũng cỡ tuổi ta, sao có thể nghĩ ra loại chuyện hại người như vậy?”
“Ta hỏi ngươi chức quan của phụ thân Thẩm Phi Hà là gì?” Thường Hy từ từ tháo gỡ mọi nghi vấn, có chút chuyện nàng vốn nghĩ không ra nhưng bây giờ cũng dần dần sáng tỏ rồi.
“Viện trưởng Hàn Lâm viện, làm quan nhị phẩm.” Lệ Bình lên tiếng, nhưng cùng chuyện này có liên quan gì, nàng không hiểu.
“Từ xưa đến nay nếu muốn vào nội các làm quan thì chỉ có con đường duy nhất là đi từ Hàn Lâm viện mà ra. Thẩm Từ đang là viện trưởng Hàn Lâm viện nhưng lại ngồi rất nhiều năm không hề có động tĩnh. Chỉ cần hắn tiến về phía trước một bước là có thể vào được nội các. Nhưng hắn lại cố tình vẫn chỉ dậm chân tại chỗ. Dưới tình huống như thế, Thẩm Từ nếu muốn đi tắt cũng chỉ có thể thông qua con đường tuyển tú, tính toán để nữ nhi trợ lực cho tiền đồ của hắn. Tại hoàn cảnh như vậy, ngươi nói hắn ta có phải dạy dỗ nữ nhi trước khi vào cung điều gì hay không?” Thường Hy vốn cũng không rõ động cơ của Thẩm Phi Hà, nếu không phải mấy ngày gần đây Tiêu Vân Trác có tiết lộ cho nàng biết hoạt động của Thẩm Từ thì chỉ sợ nàng cũng không đoán ra được phương diện này.
“Nhưng… Dù sao cũng không thể tưởng tượng nổi! Làm sao lại có chuyện như vậy?” Lệ Bình không thể tiếp nhận, chuyện này vượt quá suy nghĩ của nàng.
“Ngươi ngẫm lại đi, ban đầu Thẩm Phi Hà nhất định là có ý với ngôi vị Thái tử phi cho nên mới hạ độc thủ với Mạnh Điệp Vũ, bởi vì lúc đó Mạnh Điệp Vũ là đối thủ lớn nhất của nàng. Chuyện này lại tạo chứng cớ giả cho ngươi nhìn thấy, vậy sau này khi vào cung, cho dù giữa Thẩm Phi Hà và Mạnh Điệp Vũ xảy ra chuyện gì thì ngươi sẽ nhất định theo bản năng mà cho rằng Mạnh Điệp Vũ không đúng. Lấy tâm tính của ngươi thì sẽ thay Thẩm Phi Hà giải thích, đến lúc đó, Thẩm Phi Hà bằng cách nào đó sẽ dẫn dụ ngươi nói chuyện năm đó ra. Cứ như vậy danh tiếng của Mạnh Điệp Vũ coi như xong rồi, nàng ta cũng không có tư cách trở thành Thái tử phi nữa. Lúc đó ngôi vị Thái tử phi còn ai ngoài Thẩm Phi Hà có thể xứng nữa?”
Lệ Bình một câu cũng không nói nên lời. Thường Hy nói rất đúng, nàng sẽ không đứng im nhìn Thẩm Phi Hà bị oan uổng, nàng nhất định sẽ ra mặt…
“Chẳn
