XtGem Forum catalog
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328880

Bình chọn: 9.5.00/10/888 lượt.

giả nam trang. Tại sao Liệt Phong lại sống chết lôi kéo không buông? Liệt Phong vẫn như cũ thật đáng yêu, trên mặt mặc dù tràn đầy ửng đỏ nhưng kiên trì trong ánh mắt kia lại khiến người ta rung động. Thường Hy yên lặng tính toán trong lòng, có phải giữa bọn họ đã xảy ra chuyện gì mà người khác không biết hay không?

“… Liệt Phong, đến tột cùng là huynh muốn làm gì? Cung nữ này ta không biết, cũng không phải là người của Đông cung. Huynh có muốn cưới người ta cũng không thể làm như vậy!” Thường Hy liến thoắng nói chết người không đền mạng. Biết Liệt Phong có ý tứ, nàng muốn Mạnh Điệp Vũ không có đường lui, “ép” nàng lập gia đình! Ngu Thường Hy đã sớm nói nàng là người có thù tất báo, xét thấy trước kia Mạnh Điệp Vũ khiến nàng nhức đầu không ít, bây giờ có cơ hội trả thù tuyệt đối không thể bỏ qua.

Mạnh Điệp Vũ nghe thấy Thường Hy nói vậy, thiếu chút nữa là bị nghẹn chết. Nàng thật hối hận, cũng thật xui xẻo, hôm nay ra cửa không xem hoàng lịch, chọc tới Liệt Phong chưa đủ, lại còn ra một Ngu Thường Hy, còn có… Còn có nữ nhân nàng không muốn nhìn thấy nhất – Minh Sắt! Tóm lại là hôm nay mọi chuyện không thuận, muốn chạy đi nhưng nam nhân kia sức lực lớn như trâu, mặc cho nàng dùng hết biện pháp cũng không thoát được bàn tay cứng như gọng kìm của hắn. thật hận không thể một kiếm chém đứt tay hắn!

Minh Sắt trông thấy biểu tình của Mạnh Điệp Vũ, vô cùng đắc ý mà cười! Tiểu nha đầu ngươi cũng có ngày hôm nay! Nàng cố ý đi về phía trước một bước, cười híp mắt nói: “Tiểu sư muội đã lâu không gặp, gần đây sống có tốt không?”

“Sư tỷ, ta là sư tỷ! Ngươi óc heo hay sao mà không nhớ được?!!” Mạnh Điệp Vũ cơ hồ muốn điên rồi, hung hăng nhìn Minh Sắt, xui xẻo gấp bội, làm sao lại gặp phải nàng ta???

Thường Hy ngước mắt nhìn hai người, vội vàng nói: “Dừng lại!!! Hai người các ngươi là sư tỷ muội? Đây cũng quá khiến người ta giật mình!”

Mạnh Điệp Vũ không đợi Minh Sắt nói chuyện, nhìn Thường Hy quát: “Ngu Thường Hy ngươi bảo thủ hạ của ngươi buông tay ta ra! Ta thật sự quá xui xẻo, làm sao hôm nay ra cửa lại gặp trúng một đám các ngươi!!! Ta còn có việc quan trọng cần làm, mau buông tay ta ra!”

Thật ra thì Thường Hy cũng rất nhức đầu, hai người này rốt cục là làm sao? Cặp mắt nàng lóe lóe nhìn Liệt Phong và Mạnh Điệp Vũ, lên tiếng: “Hai người các ngươi vì sao lại ở chung một chỗ? Liệt Phong, huynh thật sự không phải là nàng thì không lập gia đình?”

Liệt Phong nhất thời mặt đỏ như máu, khẽ cắn răng nhưng vẫn gật gật đầu. Thường Hy nhìn động tác cắn răng của Liệt Phong, trong nội tâm run lên, đây là có ý gì? Chẳng lẽ hắn bị ép buộc? Nhưng khi nhìn cảnh Mạnh Điệp Vũ chỉ hận không thể một cước đá bay hắn, hẳn không phải là bị Mạnh Điệp Vũ cưỡng bách mới cưới nàng nha! Thật sự là quá kỳ quái rồi, đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra mới khiến Liệt Phong phản ứng như vậy? Tò mò a tò mò, mặc dù nói tò mò hại chết mèo nhưng lại không nói hại chết người, vì thế tiếp tục tò mò a tò mò!

“Ai muốn gả cho ngươi? Ngươi cút ngay ra!!! Ta đã nói rồi chuyện kia không phải là lỗi của ngươi, không liên quan đến ngươi! Về sau ngươi đi cầu dương quan của ngươi, ta đi thuyền độc mộc của ta! Ngươi đừng có quấn lấy ta, phiền chết đi mất a a a!!!” Mạnh Điệp Vũ muốn nổi điên, khóc không ra nước mắt. Làm sao lại đụng phải một nam nhân tính nguyên tắc cực mạnh như thế này? Nói thế nào cũng không thông, đánh cũng vô dụng, mắng càng không cần đề cập, nàng trêu ai ghẹo ai hả trời???

Minh Sắt cười híp mí nói: “Tiểu sư muội, có thể tiết lộ xem có chuyện gì xảy ra hay không? Nói ra chúng ta cũng có thể chủ trì công đạo cho ngươi!”

Chủ trì công đạo? Phi! Đừng gây phiền cho nàng là nàng đã cám ơn trời đất lắm rồi, cắn răng nói: “Không cần ngươi quan tâm! Ngươi muốn xem chuyện cười của ta sao, đừng mơ!”

Bên này Minh Sắt đi không thông, bên kia Thường Hy liền nhìn Liệt Phong, vô cùng dịu dàng hỏi: “Liệt Phong, huynh muốn cưới nàng cũng phải cho ta biết nguyên do chứ, vì cái gì?”

Liệt Phong lắc đầu như trống bỏi một dạng, chỉ nói: “Dù sao ta nhất định cũng phải cưới nàng!”

Đụng phải một đôi như thế này cũng thật buồn cười. Thường Hy bên này không hỏi được cái gì, Minh Sắt bên kia cũng không công mà lui. Nhìn trước mắt một nam nhân kiên trì muốn lấy vợ, một nữ nhân kiên quyết muốn cự hôn, nói giữa bọn họ không có chuyện gì xảy ra có quỷ mới tin. Nhưng rốt cục là xảy ra chuyện gì lại khiến Liệt Phong kiên trì muốn lấy Mạnh Điệp Vũ như vậy? Nàng tò mò muốn điên luôn, lại cứ hai người này đánh chết cũng không nói, đánh không chết lại càng không nói, thật khiến cho người ta khó chịu! Nàng thật muốn dùng cực hình tra tấn, đem hết khổ hình bức cung hai bọn họ!

Nghĩ đến quá xa, Thường Hy cố gắng lôi kéo mình từ cõi thần tiên trở về, nhìn hai người nói: “Nếu các ngươi đã không nói rõ thì ta cũng không có cách nào chủ trì công đạo. Nói đi, giờ hai ngươi muốn như thế nào?”

Thường Hy rất có ý xấu, không ngăn cản Liệt Phong sống chết dây dưa, cũng không đồng ý yêu cầu mãnh liệt của Mạnh Điệp Vũ, để cho bọn họ tự do giải quyết còn nàng ở một bên xem náo nhiệt