Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329032

Bình chọn: 7.5.00/10/903 lượt.

êm mặt nói.

Minh Sắt vừa nhìn thấy biểu tình của Thường Hy liền không nhịn được mà nở nụ cười, chỉa về phía nàng nói: “Trên đời này tại sao lại có người như ngươi? Thật không hiểu được Tiêu Vân Trác làm sao lại chịu được ngươi?”

“Tương lai ca ca của ta thế nào chịu được ngươi, ngươi liền hiểu.”

Nói đùa một hồi, Minh Sắt lại trở nên nghiêm trọng, nói: “Tấn vương để cho ta đưa tin, hy vọng chuyện này nhận được sự đồng ý của ngươi.”

Thường Hy vừa nghe liền ngồi thẳng lưng trở lại: “Có chuyện gì, ngươi nói đi!”

“Thân thủ của Dương Lạc Thanh cao cường, vì phòng ngừa nàng ta sau khi thất bại liền gây bất lợi với ngươi cho nên an bài ta bảo vệ ngươi. Ta tạm thời sẽ làm một tiểu cung nữ bên cạnh ngươi, Dương Lạc Thanh chưa từng thấy qua ta, điểm này ngươi có thể an tâm.” Minh Sắt nói.

“Sau khi thất bại? Nói vậy bọn họ quyết định động thủ trước cho nên mới để ngươi vào cung?” Thường Hy có chút kinh ngạc.

“Nếu quả thật đợi đến ngày sinh nhật của Dương Lạc Thanh, các mệnh phụ phu nhân bên ngoài cung cũng sẽ vào, lúc đó nếu xảy ra cái gì lại ảnh hưởng tới thể diện của hoàng gia. Cũng là chuẩn bị cho tương lai Thái tử gia lên ngôi. Ai lại hy vọng trước khi kế vị sẽ xảy ra lời đồn đãi thất thiệt, đúng hay không?”

“Đây cũng phải, chuyện này không phải là nhỏ.” Thường Hy gật đầu đồng ý. Thật ra thì hai ngày này nàng vẫn một mực suy tính, nếu như ở yến tiệc sinh nhật của Dương Lạc Thanh thật sự xảy ra điều gì ngoài ý muốn, muốn kết thúc chỉ sợ không đơn giản.

“Cho nên Tấn vương và Minh tông đã bàn bạc xong, muốn ra tay trước. Quan trọng hơn là Minh tông muốn Tiêu Vân Triệt có thể tỉnh ngộ, cũng coi như cho hắn một cái cơ hội.” Minh Sắt thở dài nói. Đáng thương cho lòng cha mẹ trong thiên hạ, năm đó mẫu thân của nàng muốn nàng tránh xa khỏi thị phi tranh đấu mà mang nàng rời cung, đây cũng chẳng phải là xuất phát từ tấm lòng người mẹ sao?

Nhớ tới Tiêu Vân Triệt, Thường Hy trong nháy mắt cũng có chút thất thần. Ở trong lòng của nàng vẫn cho rằng Tiêu Vân Triệt là một người ấm áp, cho dù sau này hoài nghi hắn cũng sẽ không làm nàng mất đi loại ý niệm này, chẳng qua vạn vạn không nghĩ tới Tiêu Vân Triệt lại đi trên con đường cực đoan này. Nàng không hiểu, chẳng lẽ hắn lại thực sự vì ngôi vị Hoàng đế? Thường Hy cảm giác không phải, con người Tiêu Vân Triệt vẫn khiến nàng nhìn không thấu.

“Vậy tối nay muốn hành động sao? Có cần ta phái người gọi Thái tử gia trở về hay không, tránh cho lại mắc bẫy. Dương Lạc Thanh nữ nhân đó thật chuyện gì cũng có thể làm được.” Thường Hy có chút bất an nói, thay đổi kế hoạch là tốt nhất. Nàng thật sự không mong muốn phu quân của mình đi làm mồi nhử, rất bận tâm đấy!

Minh Sắt nhìn gương mặt lo lắng của Thường Hy, thấp giọng cười nói: “Chỉ sợ không được như mong muốn của ngươi rồi, mồi nhử này, Thái tử gia vẫn phải làm!”

Thường Hy trợn mắt một cái, nhìn Minh Sắt hỏi: “Vậy các ngươi chuẩn bị làm sao? Cũng không thể chuyện gì cũng không nói cho ta biết chứ? Mặc dù ta là phụ nữ có thai hành động bất tiện nhưng vẫn có quyền được xem diễn.”

“Chuyện này đương nhiên phải nói cho ngươi, trò hay như vậy sao có thể không cho ngươi biết? Thẩm Phi Hà không phải là tính kế ngươi sao? Lúc này đây sẽ để cho nàng nâng đá đập chân mình, cho nàng ta nếm thử tư vị bị người ruồng bỏ. Nữ nhân ác độc này, thật hận không thể chém nàng ta thành tám khối!”

Thường Hy nhìn gương mặt Minh Sắt lóe lên tàn nhẫn, chợt nghĩ đến nàng vẫn còn mang thân phận Trâm mẫu đơn, vội vội trấn an nàng bình khí, lúc này mới nói: “Bây giờ có thể nói kế hoạch cho ta được chưa?”

Minh Sắt ở bên tai Thường Hy thấp giọng nói một lúc lâu, chỉ thấy gương mặt Thường Hy âm tình bất định, nghiến răng nói: “Đây cũng quá hung ác đi? Thẩm Phi Hà sẽ bị tức chết! Ai nghĩ ra chủ ý này? Tại sao còn muốn tận tay ta viết thư? Các ngươi ngay cả ta cũng dám tính kế, nếu truyền ra ngoài ta còn có mặt mũi nữa không? Ta kháng nghị!”

Kháng nghị của Thường Hy dĩ nhiên là không có hiệu quả, chỉ khổ nàng nhăn nhó gương mặt, tay cầm bút lông nhìn trang giấy trắng như tuyết mà một chữ cũng không viết đi xuống. Nàng ngẩng đầu nhìn Minh Sắt, đáng thương nói: “Các ngươi có thể đổi phương pháp khác không?”

Minh Sắt kiên định lắc đầu một cái: “Không thể!”

“…” Thường Hy hết ý kiến. Cuộc sống cỡ nào ép buộc a, tại sao người bị ngược đãi luôn là nàng?

***

Hương Chỉ cung.

Dương Lạc Thanh sau khi nghe xong lời của tiểu thái giám, trên mặt liền lộ ra một nụ cười đắc ý, phất tay một cái để cho hắn lui ra, lúc này mới nhìn Dứu Vân và Họa Sắc, nói: “Tối nay là cơ hội tốt, chúng ta không thể bỏ lỡ.”

“Nương nương, chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút. Chưa biết chắc chắn mà đã động thủ có phải quá vội vàng hay không?” Dứu Vân có chút lo lắng nói. Mấy ngày nay quan sát, nàng phát hiện ra rằng Ngu Thường Hy không phải là người dễ đối phó, Thái tử gia cũng không thể nói tính kế là tính kế được hắn. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.

Dương Lạc Thanh nhìn Dứu Vân hỏi: “Có phải ngươi nghe được cái gì hay không?”

Dứu Vân nhẹ nhàng lắc đầu một cái, nhì


XtGem Forum catalog